Tôi phát hiện chồng ng//oại tình sau khi con gái vô tình hỏi: ‘Mẹ ơi, tại sao ba lại có một ngôi nhà khác?’…

Tôi phát hiện chồng ng//oại tình sau khi con gái vô tình hỏi: ‘Mẹ ơi, tại sao ba lại có một ngôi nhà khác?’… Tôi lần theo địa chỉ và ch//ết lặng khi thấy “Phòng nhì” đang sống trong căn hộ được mua bằng tiền tôi dành dụm suốt 10 năm. Mẹ chồng biết tất cả nhưng vẫn bảo tôi hãy nhịn vì ‘đàn ông thành đạt ai chẳng có người bên ngoài’. Tôi không làm ầm lên — tôi bắt đầu chuẩn bị một kế hoạch ly hôn mà anh ta sẽ không bao giờ quên…

“Mẹ ơi… tại sao ba lại có một ngôi nhà khác?”

Chiếc thìa trong tay Nhược Vi rơi xuống bát, phát ra một tiếng “keng” khô khốc.

Cô nhìn con gái tám tuổi đang ngồi trước mặt mình, tim đập mạnh đến mức gần như không nghe rõ tiếng điều hòa.

“Con nói nhà nào?”

Đường Đường ngây thơ đáp:

“Hôm qua ba đón con đi học đàn. Ba nói ghé nhà lấy đồ. Nhưng đó không phải nhà mình. Có một cô rất xinh mở cửa cho ba… cô ấy còn mang dép giống ba nữa.”

Nhược Vi lặng người.

“Con nhớ chỗ đó ở đâu không?”

“Trong thang máy có chữ Vân Cảnh. Tầng hai mươi sáu.”

Chỉ vài giờ sau, Nhược Vi đã đứng trước căn hộ 2602 của một khu chung cư cao cấp bên sông Tiền Đường.

Cánh cửa mở ra.

Người phụ nữ bước ra khiến cô lạnh cả sống lưng.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người



Tần Mạn.

Trợ lý dự án của chồng cô.

Người từng nâng ly trong tiệc cuối năm, mỉm cười nói với cô:

“Chị Nhược Vi, anh Tưởng lúc nào cũng nói chị là hậu phương vững chắc nhất của anh ấy.”

Nhưng lúc này, phía sau Tần Mạn là đôi giày da của Minh Thành.

Trên tường phòng khách là bức ảnh hai người ôm nhau bên hồ Nhĩ Hải.

Và rồi từ phòng ngủ vang lên giọng người đàn ông mà Nhược Vi đã chung sống mười hai năm:

“Mạn Mạn, em có thấy đồng hồ của anh không?”

Minh Thành bước ra.

Anh đứng khựng lại.

“Nhược Vi? Sao em lại ở đây?”

Nhược Vi bật cười.

“Anh có bao nhiêu căn nhà để tôi phải biết mình nên xuất hiện ở đâu?”

Minh Thành hạ giọng:

“Đừng làm lớn chuyện.”

“Anh sợ ai nghe thấy?”

“Chúng ta về nhà nói.”

“Về nhà?”

Nhược Vi nhìn quanh căn hộ sang trọng rồi hỏi thẳng:

“Căn này ai mua?”

Không ai trả lời.

Cho đến khi cô nhìn thấy tập hồ sơ bất động sản đặt trên chiếc tủ cạnh cửa.

Tên chủ sở hữu: Tần Mạn.

Tiền đặt cọc: 1,76 triệu nhân dân tệ.

Nhược Vi chết lặng.

Gần hai năm trước, cô từng chuyển cho chồng 1,8 triệu — toàn bộ số tiền tiết kiệm gần mười năm — vì anh nói công ty đang thiếu vốn.

Cô giơ tờ giấy lên.

“Tiền của tôi?”

Minh Thành tránh ánh mắt cô.

“Chuyện tiền bạc về nhà tính.”

Nhược Vi không khóc.

Không đánh ghen.

Không làm ầm.

Cô chỉ đặt tập hồ sơ xuống và nói rất nhẹ:

“Được.”

Sự bình tĩnh của cô khiến Minh Thành tưởng mình đã thoát.

Thậm chí mẹ chồng còn gọi đến khuyên:

“Đàn ông thành đạt, ai chẳng có lúc có người bên ngoài? Con nhịn một chút thì gia đình mới yên.”

Nhược Vi hỏi:

“Mẹ biết chuyện này bao lâu rồi?”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Hơn… một năm.”

Một năm.

Một năm bà vẫn sang nhà ăn cơm cô nấu.

Một năm vẫn nhận quà cô mua.

Một năm vẫn gọi cô là con gái.

Nhưng biết rõ con trai mình đang sống với người khác.

Nhược Vi khẽ đáp:

“Mẹ nói đúng. Con sẽ nhịn.”

Bà thở phào.

Nhưng ngay khi cúp máy, Nhược Vi gọi cho một người bạn làm luật sư.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“Diệp Lam, giúp tôi chuẩn bị ly hôn.”

“Cậu muốn ly hôn bình thường hay kiểm tra toàn bộ tài sản trước?”

Nhược Vi nhìn bức ảnh gia đình trên bàn.

“Toàn bộ.”

Vài ngày sau, một tập hồ sơ được đặt trước mặt cô.

Diệp Lam chỉ vào những con số.

“Cậu nghĩ căn hộ của Tần Mạn là chuyện lớn nhất sao?”

Nhược Vi ngẩng lên.

“Còn gì nữa?”

“Cổ phần công ty của Minh Thành đã bị chuyển đi rất nhiều. Bố anh ta có phần. Em gái anh ta có phần. Và…”

Diệp Lam dừng lại, xoay một tờ giấy về phía Nhược Vi.

“…Tần Mạn cũng có.”

Nhược Vi chưa kịp nói thì Diệp Lam lại mở thêm một tài liệu.

“Nhưng đây mới là thứ cậu nên nhìn.”

Trên màn hình hiện ra hình ảnh một căn biệt thự ba tầng ở ngoại ô Hàng Châu.

Nhược Vi cau mày.

“Căn này là của ai?”

Diệp Lam nhìn thẳng vào cô.

“Đứng tên bố chồng cậu.”

“Tiền từ đâu?”

Diệp Lam không trả lời ngay.

Cô chỉ chậm rãi đẩy bản sao giao dịch ngân hàng sang.

Nhược Vi cúi xuống nhìn con số gần tám triệu tệ…

Và đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên.

Tin nhắn từ Minh Thành:

“Tuần sau công ty có cuộc họp cổ đông. Có vài giấy tờ anh cần xử lý. Em đừng bận tâm.”

Nhược Vi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Rồi Diệp Lam nói một câu khiến cô siết chặt tay:

“Nhược Vi, nếu họ ký xong cuộc họp tuần sau… thứ cậu sắp mất có thể không chỉ là một cuộc hôn nhân.”

Thứ cô sắp mất, chính là toàn bộ tài sản cô xứng đáng được hưởng — biến cô thành kẻ trắng tay sau 12 năm vun vén.
Nhược Vi nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, sự hoang mang ban đầu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo như băng tuyết.
“Cuộc họp cổ đông tuần sau… họ muốn rút cạn số cổ phần đứng tên tớ để hợp thức hóa việc chuyển giao đúng không?” Nhược Vi cất giọng trầm tĩnh.
Diệp Lam gật đầu: “Đúng. Minh Thành muốn tranh thủ lúc cậu chưa phát giác để ép cậu ký vào bản cam kết từ bỏ tài sản doanh nghiệp, lấy lý do ‘tái cơ cấu công ty’.”
Nhược Vi mỉm cười — một nụ cười không có chút nhiệt độ. Cô lấy lại toàn bộ tài liệu, cẩn thận cất vào túi xách.
“Diệp Lam, tớ không chỉ muốn lấy lại từng đồng tiền của tớ. Tớ muốn họ phải trả giá cho sự phản bội này.”
Trong năm ngày tiếp theo, Nhược Vi vẫn là người vợ dịu dàng, ngoan ngoãn. Cô vẫn nấu ăn, chăm sóc con gái và mỉm cười mỗi khi Minh Thành về nhà. Sự chịu đựng của cô khiến Minh Thành hoàn toàn mất cảnh giác. Anh ta tin rằng mẹ mình đã thuyết phục được cô, tin rằng sự im lặng của Nhược Vi là biểu hiện của sự yếu thế.
Ngày diễn ra cuộc họp cổ đông, Minh Thành diện một bộ vest chỉn chu, hồ hởi bước vào phòng họp lớn của tập đoàn. Bên cạnh anh ta là Tần Mạn trong trang phục sang trọng, cùng bố mẹ chồng của Nhược Vi — những người đến để chứng kiến “khoảnh khắc bước ngoặt” của gia đình mình.
Minh Thành dõng dạc phát biểu trước hội đồng quản trị về kế hoạch sáp nhập và tái cơ cấu. Anh ta rút tập tài liệu chuẩn bị sẵn, quay sang luật sư của công ty: “Xác nhận ủy quyền tài sản từ vợ tôi đâu?”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng họp mở tung.
Nhược Vi bước vào. Không còn vẻ mệt mỏi của người phụ nữ nội trợ, cô khoác lên mình bộ suit trắng cắt cao cấp, ánh mắt sắc lẹm. Đi cùng cô là Diệp Lam và ba đại diện từ Cục Thuế cùng Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Chức vụ.
Cả phòng họp xôn xao. Mặt Minh Thành cắt không còn một giọt máu.
“Nhược Vi? Em làm cái gì ở đây?!” Minh Thành đập bàn đứng phắt dậy.
Mẹ chồng cô chỉ tay vào mặt cô: “Con kia, con điên rồi à? Định phá hoại sự nghiệp của chồng mày sao?”
Nhược Vi không nhìn bà ta, cô chậm rãi tiến đến bàn tròn, đặt một xấp tài liệu dày cộp xuống trước mặt các cổ đông lớn:
“Tôi tới đây với tư cách là người sở hữu 35% cổ phần hợp pháp của công ty này — số cổ phần được thành lập từ tài sản chung vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân. Và tôi xin thông báo: Cuộc họp này không thể tiếp tục.”
Diệp Lam bước lên, cất giọng đanh thép:
  1. Bằng chứng tẩu tán tài sản: Hồ sơ chứng minh Minh Thành đã lợi dụng chức vụ để chuyển trái phép 1,8 triệu tệ tiền cá nhân của Nhược Vi cùng hơn 6 triệu tệ quỹ công ty sang tài khoản Tần Mạn và đứng tên căn biệt thự của bố đẻ.
  2. Hành vi trốn thuế và lập khống sổ sách: Toàn bộ bằng chứng giao dịch ngầm giữa Minh Thành và các công ty “ma” do Tần Mạn đứng tên đã được chuyển thẳng lên Cục Thuế thành phố Hàng Châu vào 8 giờ sáng nay.
  3. Đơn kiện Ly hôn & Bồi thường thiệt hại: Yêu cầu Tần Mạn hoàn trả toàn bộ số tiền 1,76 triệu tệ (được xác định là tài sản chung vợ chồng bị tẩu tán bất hợp pháp) và niêm phong căn hộ 2602 cùng căn biệt thự ngoại ô.
Tần Mạn nghe xong thì ngã khuỵu xuống ghế, gương mặt tái dại. Bố mẹ chồng Nhược Vi đứng chết trân, run rẩy không nói nên lời.
Minh Thành lao đến tóm lấy tay Nhược Vi, giọng lạc đi vì hoảng sợ: “Nhược Vi! Em điên rồi sao? Anh là chồng em! Anh tiêu tùng thì em và con được lợi gì?”
Nhược Vi thong thả rút tay ra, lấy chiếc khăn giấy lau nhẹ cổ tay mình như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. Cô ghé sát tai anh ta, thì thầm bằng giọng điệu mà mẹ chồng anh từng dùng với cô:
“Đàn ông thành đạt thì có người bên ngoài… Nhưng đàn ông đi tù và trắng tay, thì chẳng còn ai bên cạnh đâu, Minh Thành.”
Ba tháng sau.
Vụ kiện kết thúc với chiến thắng tuyệt đối thuộc về Nhược Vi.
Tòa án tuyên bố hợp đồng mua bán căn hộ của Tần Mạn vô hiệu, toàn bộ tiền phải hoàn trả lại cho Nhược Vi. Căn biệt thự ba tầng bị niêm phong để phục vụ điều tra hành vi trốn thuế và tham ô tài sản công ty của Minh Thành.
Minh Thành đối mặt với bản án 7 năm tù giam. Tần Mạn bị sa thải, mang danh “tiểu tam” tẩu tán tài sản và bị giới kinh doanh Hàng Châu tẩy chay hoàn toàn. Bố mẹ chồng Nhược Vi phải cắn răng bán đi ngôi nhà cũ ở quê để đền bù một phần thiệt hại nhằm giảm án cho con trai, sống những ngày tháng còn lại trong sự tủi hổ và gièm pha của xóm giềng.
Một buổi chiều mùa thu, Nhược Vi dắt tay Đường Đường bước ra khỏi cổng Tòa án. Nắng vàng nhạt chiếu xuống con đường bên sông Tiền Đường.
Con gái ngẩng đầu nhìn cô, ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, từ nay ba sẽ không về nhà nữa đúng không?”
Nhược Vi dừng lại, quỳ xuống chỉnh lại cổ áo cho con, mỉm cười dịu dàng:
“Đúng vậy con yêu. Nhưng mẹ con mình đã có một ngôi nhà mới — nơi chỉ có sự chân thành, và không bao giờ phải chịu đựng bất kỳ sự dối trá nào nữa.”