Mẹ bạn trai ném một xấp tiền vào mặt tôi, lạnh lùng nói: “Cầm lấy số tiền này rồi lập tức rời khỏi con trai tôi. Một đứa nghèo như cô không xứng đáng bước chân vào gia đình này!”
Mẹ bạn trai ném một xấp tiền vào mặt tôi, lạnh lùng nói: “Cầm lấy số tiền này rồi lập tức rời khỏi con trai tôi. Một đứa nghèo như cô không xứng đáng bước chân vào gia đình này!”
Tôi im lặng, cúi xuống nhặt từng tờ tiền lên rồi mỉm cười.
Bà ta tưởng tôi sẽ khóc lóc van xin.
Nhưng không.
Tôi lấy điện thoại ra và gọi một cuộc điện thoại.
Chỉ 3 phút sau, điện thoại của bà ta đổ chuông…
CHƯƠNG 1: XẤP TIỀN TRÊN SÀN ĐÁ CẨM THẠCH
Xấp tiền dày đập thẳng vào má tôi, những tờ một trăm nhân dân tệ đỏ rực tung lên giữa phòng khách sang trọng như một đàn bướm bị xé nát đôi cánh.
Một tờ tiền mắc trên vai áo, vài tờ rơi xuống tách trà còn đang bốc khói. Số còn lại nằm ngổn ngang dưới đôi giày cao gót của bà Tống.
Bà khoanh tay, lạnh lùng nhìn tôi.
— Ba trăm nghìn tệ. Với loại người như cô, đây chắc là số tiền cả đời cũng không kiếm nổi.
Tôi đưa tay gỡ tờ tiền trên vai xuống, chậm rãi vuốt phẳng.
Bà Tống nhếch môi:
— Cầm lấy rồi lập tức rời khỏi con trai tôi. Đừng xuất hiện trước mặt Minh Hạo thêm lần nào nữa. Một cô gái lớn lên ở khu nhà cũ, cha mẹ không có địa vị, ngay cả một căn hộ ở Thượng Hải cũng không mua nổi… dựa vào đâu mà mơ bước chân vào nhà họ Tống?
Phòng khách rộng đến mức tiếng nói của bà vang lên rõ ràng, sắc lạnh như lưỡi dao cào lên mặt kính.
Phía sau bà, quản gia Lưu và hai người giúp việc cúi đầu. Không ai dám nhìn tôi, nhưng tôi biết họ đều đang chờ xem tôi sẽ khóc, sẽ van xin, hay sẽ ôm lấy số tiền rồi bỏ chạy như cách bà Tống tưởng tượng.
Tôi ngồi xuống, nhặt từng tờ tiền dưới chân bà.
Bà bật cười:
— Xem ra cô cũng biết điều.

Tôi không đáp.
Tôi nhặt đủ số tiền, xếp ngay ngắn thành một chồng, đặt lên bàn trà bằng gỗ tử đàn. Sau đó, tôi lấy điện thoại từ trong túi ra.
Nụ cười trên mặt bà Tống lập tức nhạt đi.
— Cô định gọi cho Minh Hạo mách lẻo sao?
— Không.
— Vậy gọi cho ai?
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
— Gọi cho người có thể giúp bà hiểu rằng nghèo không phải là điều đáng xấu hổ. Đáng xấu hổ là dùng tiền của người khác để sỉ nhục người vô tội.
Sắc mặt bà tối sầm:
— Cô đang dạy đời tôi đấy à?
Tôi không trả lời, chỉ bấm một số điện thoại.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
— Alo, tiểu thư. Có chuyện gì cần thu xếp ạ?
Giọng nói của ông Lý — luật sư riêng kiêm quản lý tài sản tối cao của Quỹ Đầu tư Phượng Hoàng — vang lên rõ ràng qua loa ngoài.
— Báo cáo cho tôi tình hình hợp đồng đầu tư chiến lược trị giá hai mươi triệu USD với Tập đoàn Tống Thị.
Bà Tống nheo mắt, định lên tiếng mỉa mai tôi đang “diễn kịch”, nhưng nụ cười nhếch môi của bà chưa kịp giãn ra thì chiếc điện thoại mạ vàng trên bàn đã đổ chuông dồn dập.
Màn hình hiển thị tên chồng bà — Tống Kiến Quốc, Chủ tịch Tập đoàn Tống Thị.
Bà Tống nhíu mày bắt máy:
— Alo, ông xã, em đang…
— Bà đang ở đâu?! Bà vừa làm cái quái gì thế hả?! — Tiếng gầm tức giận của ông Tống rung chuyển cả loa điện thoại, vang vọng khắp phòng khách.
Bà Tống giật mình, sắc mặt lập tức tái đi:

— Em… em chỉ đang giải quyết cô bạn gái nghèo hèn của Minh Hạo thôi mà…
— Ngu ngốc! Rời khỏi đó ngay! Ngay lập tức xin lỗi cô ấy! — Giọng ông Tống hoảng loạn đến mức hụt hơi. — Quỹ Phượng Hoàng vừa thông báo hủy toàn bộ khoản rót vốn hai mươi triệu USD! Ngân hàng vừa gọi điện đòi siết nợ toàn bộ tài sản vì Tống Thị mất khả năng thanh toán! Họ nói chính bà vừa xúc phạm Chủ tịch HĐQT mới của bọn họ!
Một tiếng “choang” vang lên. Chiếc tách trà trên tay bà Tống rơi xuống sàn đá cẩm thạch, vỡ tan tành.
Bà ta trố mắt nhìn tôi, bờ môi run rẩy không thốt nên lời. Hai người giúp việc và quản gia Lưu đẫn người ra, ánh mắt khinh khỉnh ban nãy thay bằng sự bàng hoàng tột độ.
Tôi thản nhiên đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, rồi cầm lấy ba trăm nghìn tệ trên bàn trà.
— Bà Tống, ba trăm nghìn tệ này coi như tiền cọc để tôi thu mua lại căn biệt thự này của nhà họ Tống trong đợt phát mại tuần sau.
Tôi ghé sát tai bà ta, nói nhẹ nhàng:
— À, quên chưa nói cho bà biết. Khu nhà cũ mà bà bảo tôi lớn lên… thực ra là toàn bộ khu biệt thự cổ thuộc sở hữu của dòng họ tôi. Chiếc ghế bà đang ngồi, ngôi nhà bà đang ở… từ phút này trở đi, đã thuộc về tôi rồi.