“Chồng chị và em đang ở khách sạn nè chị, chị đến đây luôn cho vui” – nhâ///n tình của chồng tôi nhắn cho tôi lời thách thức vào 3 giờ sáng, lúc tôi đang chăm sóc con trai ốm còn chồng thì vui vẻ bên nhân tình… Tôi không hề khóc, chỉ nhẹ nhàng gọi một cuộc điện thoại… Một lát sau, ả nhân tình hoảng hốt khi mở cửa phòng và thấy người đi cùng tôi đến lại là người cô ta sợ hãi nhất trên đời…
“Chồng chị và em đang ở khách sạn nè chị, chị đến đây luôn cho vui” – nhâ///n tình của chồng tôi nhắn cho tôi lời thách thức vào 3 giờ sáng, lúc tôi đang chăm sóc con trai ốm còn chồng thì vui vẻ bên nhân tình… Tôi không hề khóc, chỉ nhẹ nhàng gọi một cuộc điện thoại… Một lát sau, ả nhân tình hoảng hốt khi mở cửa phòng và thấy người đi cùng tôi đến lại là người cô ta sợ hãi nhất trên đời…
Chương 1: Tin Nhắn Lúc Ba Giờ Sáng
“Chồng chị và em đang ở khách sạn nè chị. Chị đến đây luôn cho vui.”
Tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại đúng 3 giờ 07 phút sáng.
Ngay bên dưới là một tấm ảnh.
Trong ảnh, người đàn ông đang ngủ trên chiếc giường lớn, nửa khuôn mặt lộ ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Chiếc đồng hồ trên cổ tay và chiếc nhẫn cưới đều quen thuộc đến mức chỉ cần liếc qua, tôi cũng nhận ra ngay.
Đó là Lục Minh – chồng tôi.
Bên cạnh anh là một bàn tay phụ nữ đang cố tình đặt lên anh, ngón tay sơn đỏ rực.
Một dòng chữ khác lập tức được gửi tới.
“Chị đừng gọi cho anh ấy nha. Anh ấy mệt lắm.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Không khóc.
Không nổi giận.
Cũng không hỏi tại sao.
Trong căn hộ nhỏ ở thành phố Hàng Châu, tiếng ho của con trai bốn tuổi vang lên từng cơn khiến tim tôi thắt lại.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Đưa tay sờ trán con.
Vẫn nóng.
Chiếc khăn hạ sốt vừa thay chưa đầy mười phút đã ấm lên.
Bên ngoài cửa sổ, mưa tháng tám rơi lộp bộp trên mái hiên.
Tôi nhớ lại lời chồng trước khi đi.
“Anh phải sang Thượng Hải họp gấp hai ngày.”
“Hợp đồng lần này quan trọng lắm.”
“Em chăm con nhé.”
Tôi còn lo anh vất vả.
Thậm chí đã chuẩn bị sẵn quần áo và thuốc đau dạ dày bỏ vào vali cho anh.
Thì ra…
Cuộc họp ở khách sạn.
Lại có thêm một người phụ nữ.
Điện thoại tiếp tục rung.
Ả ta gửi thêm một đoạn video.
Lục Minh đang cười.
Tiếng cười ấy đã lâu rồi tôi không còn được nghe trong nhà.
Giọng cô gái cố tình ngọt ngào.
“Anh nói vợ anh già rồi.”
“Cả ngày chỉ biết con với cái.”
“Đúng không?”
Trong video, Lục Minh bật cười.
“Đừng nói vậy.”
Nhưng anh không hề phủ nhận.
Tôi tắt video.
Ánh mắt bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ.
Có lẽ…
Khi một người phụ nữ đau quá lâu, nước mắt sẽ không còn rơi nữa.
Con trai lại ho.
Tôi bế con lên.
Đứa bé mê man ôm lấy cổ mẹ.
“Mẹ…”
“Con lạnh…”
Tôi siết con vào lòng.
\
“Không sao.”
“Mẹ ở đây.”
Nước mắt tôi cuối cùng cũng không rơi vì người chồng phản bội.
Mà vì đứa trẻ này.
Từ tối đến giờ, nó sốt gần bốn mươi độ.
Tôi gọi cho chồng hơn hai mươi cuộc.
Anh đều tắt máy.
Giờ thì tôi biết.
Không phải anh bận.
Mà là không muốn nghe.
Điện thoại lại sáng.
Ả nhân tình tiếp tục nhắn.
“Chị đến đi.”
“Em muốn xem chị có đủ can đảm không.”
“À quên…”
“Đừng dẫn con theo nha.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Rồi mỉm cười…
Một nụ cười nhàn nhạt, lạnh lẽo như cơn mưa đêm ngoài kia.
Tôi nhẹ nhàng đặt con trai xuống giường, quấn thêm cho con chiếc chăn ấm. Tôi không gọi cấp cứu, cũng chẳng vội vã chạy đến khách sạn để đánh ghen như một kẻ điên dại. Thay vào đó, tôi bấm một số điện thoại đã lưu sẵn trong danh bạ nhưng chưa bao giờ dùng tới suốt năm năm qua.
Đầu dây bên kia chỉ rung hai hồi chuông liền có người bắt máy. Giọng nói trầm ổn, đầy uy quyền vang lên giữa đêm tĩnh mịch:
— Alo, Nhược Vũ? Con gọi cho ba muộn thế này… có chuyện gì sao?
— Ba… — Giọng tôi bình thản đến đáng sợ. — Chồng con bận “họp” ở khách sạn Grand Hyatt phòng 808. Con muốn nhờ ba đến đó một chuyến. À, cô gái đang ở cùng anh ấy… hình như tên là Lâm Tuyên.
Dầu dây bên kia lập tức lặng đi vài giây. Tiếp đó là tiếng đập bàn chát chúa và giọng nói nén chặt cơn giận dữ của ông Lâm — Chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất Hàng Châu, đồng thời cũng chính là ba ruột của Lâm Tuyên.
— Con cứ chăm sóc tốt cho cháu ngoại ba. Mọi chuyện còn lại, để ba giải quyết.
Bốn mươi phút sau. Tại phòng 808, khách sạn Grand Hyatt.
Lâm Tuyên đang quấn chiếc áo tắm mỏng dảnh, thong thả tô lại thỏi son đỏ trước gương. Cô ta nhếch môi nhìn chiếc điện thoại vẫn im lìm, thầm nghĩ chắc giờ này “bà vợ già” kia đang ôm con khóc lóc trong tuyệt vọng.
“Ting tong.”
Tiếng chuông cửa vang lên. Lâm Tuyên mỉm cười đắc thắng. Cô ta cố tình kéo lệch vai áo tắm, nũng nịu bước ra mở cửa, sẵn sàng tinh thần nhìn thấy một người phụ nữ tấy rấy, phẫn hộ để tiếp tục sỉ nhục:
— Tới rồi sao? Chị cũng nhanh…
Chữ “thật” chưa kịp thốt ra khỏi miệng, nụ cười trên môi Lâm Tuyên đã hoàn toàn đóng băng. Chiếc son trên tay rơi tõm xuống sàn.
Đứng trước cửa phòng không phải là người vợ bất lực.

Mà là ông Lâm — người cha nghiêm khắc mà cô ta sợ hãi nhất trên đời, cùng dàn vệ sĩ áo đen đĩnh đạc đứng phía sau. Và ngay bên cạnh ông, tôi đang thong thả khoác một chiếc áo măng tô xám, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào cô ta.
Lâm Tuyên run rẩy lùi lại, mặt cắt không còn một giọt máu:
— B… Ba… Sao ba lại ở đây?!
Ông Lâm không nói một lời, giơ tay tát một cú trời đánh khiến Lâm Tuyên ngã dúi dụi xuống sàn. Lục Minh bên trong nghe tiếng động giật mình tỉnh giấc, vội vàng vơ lấy chiếc áo sơ mi chạy ra. Nhưng khi nhìn thấy bố vợ cùng hàng chục ống kính truyền thông đang chĩa thẳng vào mặt mình, anh ta hoàn toàn chết đứng.
Tôi bước qua Lâm Tuyên đang khóc lóc thảm thiết trên sàn, thong thả đặt bản thỏa thuận ly hôn cùng toàn bộ bằng chứng ngoại tình lên bàn trà.
— Lục Minh, tài sản của anh, chức vụ ở tập đoàn do nhà tôi hậu thuẫn, và cả cô nhân tình này… từ hôm nay, tôi trả lại toàn bộ cho anh đấy.