“Chồng chị đang đi dự tiệc cùng em này. Chị cứ ở nhà một mình vui vẻ nhé!” ,8 giờ tối, ngay trước giờ khai tiệc mừng thọ bố chồng tôi, cô nhân tì//nh gửi thẳng cho tôi một bức ảnh đầy khiêu khích. Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã nổi giận.

“Chồng chị đang đi dự tiệc cùng em này. Chị cứ ở nhà một mình vui vẻ nhé!” ,8 giờ tối, ngay trước giờ khai tiệc mừng thọ bố chồng tôi, cô nhân tì//nh gửi thẳng cho tôi một bức ảnh đầy khiêu khích. Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã nổi giận.

Nhưng lần này, tôi chỉ nhìn bức ảnh vài giây rồi mỉm cười. Tôi bình thản chỉnh lại váy áo, cầm túi xách và bước lên xe.

Bởi cô ta không hề biết rằng…

“Chồng chị đang đi dự tiệc cùng em này. Chị ở nhà một mình vui vẻ nhé.”

Tin nhắn đến đúng tám giờ tối, kèm theo bức ảnh khiến Tô Uyển Thanh lạnh cả người.

Trong xe sang, chồng cô – Tần Hạo Nhiên – ngồi sát bên cô thư ký trẻ Lâm Tiểu Mạn. Trên cổ cô ta là sợi dây chuyền kim cương mà Uyển Thanh từng thấy trong hóa đơn thẻ tín dụng của chồng.

Ba tiếng trước, Hạo Nhiên còn lạnh lùng gọi về:

“Em đừng đến tiệc mừng thọ của bố. Tối nay không cần em xuất hiện.”

Uyển Thanh nhìn mình trong gương. Mười năm hôn nhân, từ căn phòng thuê chật hẹp đến ngày Hạo Nhiên trở thành phó tổng giám đốc Tập đoàn Tần Thịnh, cô đã luôn đứng sau anh ta.

Nhưng tối nay, người đàn ông ấy muốn đưa một người phụ nữ khác vào đại tiệc gia đình, còn vợ mình phải ở nhà như chưa từng tồn tại.

Tiểu Mạn lại gửi thêm tin nhắn:

“Người đàn ông thành đạt cần một người phụ nữ khiến anh ấy tự hào, không phải một bà vợ chỉ biết ở nhà.”

Uyển Thanh không nổi giận.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đám cưới



Cô chỉ chọn chiếc sườn xám xanh ngọc, chỉnh lại mái tóc rồi nói với tài xế:

“Đưa tôi đến khách sạn Vân Đình.”

Khi cánh cửa đại sảnh mở ra, hàng trăm vị khách cùng quay đầu.

Tiểu Mạn đang khoác tay Hạo Nhiên, nở nụ cười như thể mình mới là nữ chủ nhân nhà họ Tần. Nhưng chiếc ly trong tay cô ta lập tức rơi xuống nền đá.

Choang!

Bởi người bước vào không chỉ có Uyển Thanh.

Cô đang thản nhiên khoác tay bố chồng – ông Tần Chính Sơn, chủ tịch tập đoàn.

Hạo Nhiên vội bước tới, nghiến giọng:

“Uyển Thanh, tại sao em lại đến?”

Ông Tần chống gậy, lạnh lùng nhìn con trai:

“Đây là tiệc mừng thọ của ta. Con dâu ta muốn đến cũng cần xin phép con sao?”

Tiểu Mạn cố lấy lại bình tĩnh:

“Chủ tịch Tần, cháu chỉ là thư ký. Anh Hạo Nhiên đưa cháu tới để hỗ trợ công việc.”

Ông nhìn cánh tay cô ta vẫn còn đặt gần chồng người khác.

“Thư ký nhà cô hỗ trợ công việc theo cách này sao?”

Không khí trong sảnh lập tức đông cứng.

Vài phút sau, ông Tần bước lên sân khấu và cầm micro.

“Hôm nay, ngoài việc mừng tuổi mới, tôi còn có một chuyện muốn công bố.”

Hạo Nhiên tái mặt.

“Bố, có chuyện gì để mai nói được không?”

“Không. Chuyện này phải nói ngay trước mặt tất cả mọi người.”

Ông Tần đưa mắt nhìn quanh đại sảnh một lượt, ánh nhìn thâm trầm dừng lại ở gương mặt đang cắt không còn một giọt máu của Tần Hạo Nhiên, rồi cất giọng đanh thép:

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đám cưới

“Như mọi người đã biết, mười năm qua, Tập đoàn Tần Thịnh có được vị thế như hôm nay không chỉ nhờ nỗ lực của ban điều hành, mà phần lớn đóng góp thuộc về sự hy sinh lặng lẽ của con dâu tôi — Tô Uyển Thanh. Khi Hạo Nhiên chưa có gì trong tay, chính Uyển Thanh là người đã cống cống hiến toàn bộ chất xám, gây dựng nên các dự án cốt lõi cho tập đoàn.”

Dưới khán phòng bắt đầu dấy lên những tiếng bàn tán xôn xao. Lâm Tiểu Mạn đứng bên cạnh Hạo Nhiên, bàn tay siết chặt lấy tà váy, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

“Tôi tuổi đã cao, quyết định rút lui về sau. Bắt đầu từ ngày mai, toàn bộ 40% cổ phần cá nhân của tôi tại Tần Thịnh sẽ được chuyển nhượng toàn bộ cho con dâu Tô Uyển Thanh, đồng thời bổ nhiệm cô ấy vào vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị điều hành mới.”

Một tiếng nổ lớn như vừa vang lên giữa đại sảnh. Hạo Nhiên loạng choạng tiến về phía trước, giọng run rẩy:

“Bố! Bố đang nói cái gì vậy? Con mới là con trai của bố! Bố đưa công ty cho cô ta sao?”

Ông Tần lạnh lùng ngắt lời:

“Một kẻ vừa có chút thành tựu đã quên mất người tào khang, dung túng cho kẻ bên ngoài trèo lên đầu vợ mình thì không đủ tư cách lẫn đạo đức để chèo lái Tần Thịnh. Quyết định này đã được Hội đồng Quản trị thông qua.”

Lúc này, Uyển Thanh mới thong thả bước lên sân khấu. Cô đứng cạnh ông Tần, phong thái sang trọng và điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn xuống Tần Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Mạn — kẻ đang run rẩy thu mình lại sau lưng nhân tình.

Uyển Thanh rút từ trong túi xách ra một chiếc phong bì màu trắng, nhẹ nhàng thả rơi xuống ngay trước mặt Hạo Nhiên.

“Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Tài sản cá nhân của anh trước hôn nhân tôi không đụng đến, nhưng toàn bộ cổ phần và tài sản đứng tên chung trong mười năm qua, luật sư của tôi sẽ làm việc đến cùng. À…”

Uyển Thanh dừng lại một chút, quay sang nhìn Lâm Tiểu Mạn với nụ cười nhẹ nhàng nhưng buốt giá:

“Chiếc dây chuyền kim cương trên cổ cô, do dùng tiền chung vợ chồng mua trong thời kỳ hôn nhân khi chưa có sự đồng ý của tôi, luật sư cũng sẽ gửi văn bản yêu cầu cô hoàn trả lại toàn bộ số tiền đó trong vòng ba ngày. Cố gắng giữ lấy vị trí thư ký nhé, vì từ ngày mai, tôi mới là người quyết định danh sách sa thải của tập đoàn.”

Tiếng xầm xì, chỉ trỏ của quan khách dội thẳng vào mặt Tần Hạo Nhiên và Lâm Tiểu Mạn. Hạo Nhiên quay sang nhìn cô thư ký trẻ — kẻ vừa vài tiếng trước còn nhắn tin đầy tự tin — giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng loạn buông tay anh ta ra.

Đến lúc này anh ta mới cay đắng nhận ra, chiếc ghế Phó Tổng giám đốc anh ta đang ngồi, sự kính trọng của mọi người dành cho anh ta, vốn dĩ chưa bao giờ đến từ năng lực của riêng anh ta.

Uyển Thanh xoay người, nâng ly champagne về phía các quan khách dưới khán phòng. Đêm nay, bữa tiệc chỉ mới bắt đầu, nhưng cục diện cuộc đời cô đã hoàn toàn thay đổi.