Tôi tỉnh dậy sau ca ph-ẫu th-uật và nghe chính chồng mình nói với mẹ: ‘Đợi cô ấy khỏe lại hãy ly hôn, con không muốn mang tiếng bỏ vợ b-ệnh t-ật’…

Tôi tỉnh dậy sau ca ph-ẫu th-uật và nghe chính chồng mình nói với mẹ: ‘Đợi cô ấy khỏe lại hãy ly hôn, con không muốn mang tiếng bỏ vợ b-ệnh t-ật’… Tôi nằm trên giường bệnh giả vờ chưa nghe thấy, rồi bắt đầu kế hoạch khiến người đã phản bội mình phải trả giá!

Tôi tỉnh lại sau ca phẫu thuật trong một căn phòng trắng lạnh của Bệnh viện Nhân dân số 1 Hàng Châu.

Nhưng tôi không mở mắt.

Bởi ngay ngoài cánh cửa khép hờ, giọng chồng tôi vang lên:

“Đợi cô ấy khỏe lại rồi hãy ly hôn. Con không muốn người ngoài nói con vừa thấy vợ bệnh đã vội bỏ.”

Mẹ chồng tôi thấp giọng:

“Thế còn Tiểu Mạn? Con bé đã chờ con hai năm rồi.”

Hai năm.

Tôi và Trình Hạo kết hôn mới năm năm.

Bàn tay dưới chăn của tôi siết chặt đến lạnh ngắt, nhưng tôi vẫn nằm bất động, giả vờ chưa tỉnh.

Rồi tôi nghe thêm một câu.

“Chỉ cần Thanh Nghiên ký giấy ủy quyền quản lý tài sản trong thời gian dưỡng bệnh, sau này mọi chuyện sẽ dễ hơn.”

Hóa ra thứ anh muốn rời bỏ không chỉ là cuộc hôn nhân này.

Anh còn đang tính đến những thứ thuộc về tôi.

Vài giờ sau, khi Trình Hạo bước vào, tôi mới từ từ mở mắt.

Anh lập tức nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy lo lắng:

“Thanh Nghiên! Em tỉnh rồi? Em làm anh sợ chết khiếp.”

Tôi nhìn gương mặt người đàn ông đã ngủ bên cạnh mình suốt năm năm, cố nuốt xuống cảm giác lạnh buốt trong lòng.

“Anh sẽ ở bên em chứ?”

Anh gần như không do dự.

“Tất nhiên. Anh là chồng em mà.”

Tôi mỉm cười.

“Vậy là tốt.”

Ba ngày sau, anh mang đến một tập hồ sơ màu xám.

“Em đang yếu, chuyện công ty cứ để anh xử lý. Chỉ cần ký giấy ủy quyền này thôi.”

Tôi cầm bút.

Trình Hạo ngồi sát bên cạnh, ánh mắt dán vào đầu bút của tôi.

“Chỉ là thủ tục thôi, em đừng nghĩ nhiều.”

Tôi nhìn anh.

“Anh là chồng em, chắc chắn sẽ không làm gì hại em… đúng không?”

Anh mỉm cười:

“Em còn phải hỏi sao?”

Ngay khi đầu bút sắp chạm giấy, tôi bỗng ôm bụng.

“Em chóng mặt quá… để mai nhé.”

Nụ cười của anh cứng lại chỉ trong tích tắc.

Nhưng chính khoảnh khắc đó khiến tôi biết mình đã đoán đúng.

Đêm hôm ấy, tôi gọi cho Chu Vãn Tình.

“Mình muốn cậu điều tra Trình Hạo.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Cậu phát hiện chuyện gì rồi?”

“Tìm cho mình một người tên Hạ Mạn.”

Hai ngày sau, điện thoại tôi nhận được một bức ảnh.

Trình Hạo đứng trước cửa một căn hộ cao cấp ở quận Tân Thành. Một cô gái mặc áo len màu kem mở cửa. Anh cúi xuống hôn lên trán cô ta như một người chồng trở về nhà.

Tin nhắn của Vãn Tình hiện lên:

“Căn hộ này do Trình Hạo thuê.”

Tôi nhìn bức ảnh rất lâu rồi chỉ trả lời:

“Điều tra tiếp. Cả tiền bạc nữa.”

Nhưng điều khiến tôi thực sự lạnh người không phải Hạ Mạn.

Mà là một cái tên xuất hiện trong hồ sơ tài chính vài ngày sau.

**Khải Thịnh.**

Gần bốn triệu nhân dân tệ đã lần lượt được chuyển từ những thương vụ liên quan đến công ty gia đình tôi sang doanh nghiệp này.

Người đại diện lại là họ hàng bên mẹ chồng.

Luật sư Tưởng nhìn tôi nghiêm nghị:

“Cô Lâm, chuyện này có thể không còn đơn thuần là vấn đề hôn nhân.”

Tôi hỏi:

“Nếu bây giờ tôi vạch mặt anh ta thì sao?”

“Anh ta sẽ lập tức đề phòng.”

Tôi khép tập hồ sơ.

“Vậy thì chưa.”

Tôi vẫn về nhà, vẫn uống cháo Trình Hạo nấu, vẫn giả vờ yếu đuối.

Thậm chí còn nói:

“Nếu bố em làm khó anh trong cuộc họp cổ đông, em sẽ đứng về phía anh.”

Anh nắm tay tôi, nhẹ nhõm:

“Anh biết chỉ có em luôn tin anh.”

Tôi cười.

Cho đến ngày sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ chồng.

Bà mặc sườn xám đỏ, mời gần hết họ hàng và đối tác đến nhà hàng bên Tây Hồ.

Giữa bữa tiệc, Hạ Mạn cũng xuất hiện.

Cô ta nhìn tôi, giả vờ xa lạ:

“Chào chị Lâm.”

Tôi nâng ly trà.

“Cô Hạ, cuối cùng cũng gặp cô.”

Trình Hạo lập tức quay sang nhìn tôi.

“Thanh Nghiên… em biết cô ấy?”

Tôi chỉ mỉm cười.

Đến lúc bà Ngọc Lan bước lên sân khấu cắt bánh, tôi cũng đứng dậy.

“Mẹ, con có một món quà muốn tặng mẹ.”

Trình Hạo cau mày:

“Em chuẩn bị gì vậy?”

Tôi nhận lấy micro.

“Không phải thứ gì đắt tiền.”

Phía sau tôi, màn hình LED khổng lồ đột nhiên sáng lên.

Nụ cười trên mặt Trình Hạo biến mất.

Mẹ chồng tôi đứng bật dậy.

Còn bức hình đầu tiên vừa xuất hiện trên màn hình…

chính là thứ mà cả hai người họ chưa từng nghĩ tôi có thể nhìn thấy.

Bức hình đầu tiên xuất hiện trên màn hình LED chính là bảng tổng hợp sao kê tài khoản ngân hàng cá nhân của Trình Hạo, cùng dòng lệnh chuyển tiền gần bốn triệu nhân dân tệ từ công ty gia đình tôi sang công ty Khải Thịnh. Slide tiếp theo chuyển cảnh mượt mà: hình ảnh Trình Hạo ôm Hạ Mạn trước cửa căn hộ cao cấp, kèm theo bản hợp đồng thuê nhà do chính anh ta đứng tên ký kết suốt hai năm qua.

Cả hội trường nhà hàng bên Tây Hồ xôn xao. Mẹ chồng tôi mặt cắt không còn một giọt máu, đỡ lấy mép bàn run rẩy:

“Thanh Nghiên! Con… con làm cái trò gì thế này? Tắt ngay đi!”

Trình Hạo lao đến định giật lấy micro và điều khiển từ xa, nhưng hai người đàn ông mặc vest đen đã bước ra chặn đứng anh ta lại. Đó là bảo vệ do tôi chuẩn bị từ trước, cùng với sự xuất hiện của Luật sư Tưởng và bố tôi.

Tôi thong thả bước xuống sân khấu, nhìn thẳng vào mắt Trình Hạo lúc này đang hoảng loạn tột cùng:

“Trình Hạo, năm năm qua anh diễn vai người chồng mẫu mực mệt mỏi lắm đúng không? Anh chờ tôi tỉnh lại sau phẫu thuật không phải vì thương xót, mà vì sợ mang tiếng bỏ vợ bệnh tật, sợ không chiếm được quyền quản lý tài sản của gia đình tôi.”

Tôi quay sang nhìn Hạ Mạn – người đang cố chen qua đám đông để trốn chạy nhưng đã bị các cổ đông gia đình tôi chặn đường:

“Cô Hạ, hai năm làm người tình trong bóng tối, chờ đợi lấy lại ‘danh phận’ bằng tiền của tôi, cảm giác thế nào?”

Ngay trong đêm đó, bằng chứng tẩu tán tài sản công ty và vi phạm nghĩa vụ người quản lý doanh nghiệp do Luật sư Tưởng thu thập đã được nộp trực tiếp cho cơ quan công an. Trình Hạo không chỉ đối mặt với đơn đơn phương ly hôn ra tòa cùng yêu cầu bồi thường toàn bộ thiệt hại, mà còn bị khởi tố hình sự về hành vi lạm dụng niềm tin chiếm đoạt tài sản.

Căn hộ cao cấp quận Tân Thành bị phong tỏa để thi hành án. Mẹ chồng tôi vội vã bán sạch trang sức, gom góp tiền bồi thường nhằm giảm án cho con trai nhưng vẫn không đủ. Hạ Mạn lập tức ôm tiền riêng bỏ trốn nhưng nhanh chóng bị truy tìm vì liên đới tài sản bất hợp pháp.

Một tháng sau, tôi cầm trên tay quyết định ly hôn chính thức và bản án dành cho Trình Hạo. Đứng trước cửa Bệnh viện Nhân dân số 1 Hàng Châu trong một ngày nắng đẹp, tôi hít một hơi thật sâu.

Lần này, tôi tự mình bước đi trên đôi chân của mình — hoàn toàn tự do, mạnh mẽ và không còn bị lừa dối.