Đám cưới gặp xe t/ang: Cô dâu hét lớn và sự thật kinh hoàng 10 phút sau.

Đám cưới gặp xe tang: Cô dâu hét lớn và sự thật kinh hoàng 10 phút sau.

“Xe hoa đang đón dâu thì gặp chiếc xe t-ang phóng vụt qua, cô dâu ngồi trong xe bỗng h;/ốt h;/oảng hét lớn gọi xe t-ang dừng lại nhưng không ai nghe, và rồi đúng 10 phút sau đó…
Xe hoa màu trắng sang trọng, gắn đầy hoa tươi, từ từ lăn bánh trên con đường làng rợp bóng cây. Cô dâu ngồi trong xe, váy cưới trắng muốt, tay ôm bó hoa sen hồng. Mắt cô lấp lánh – hạnh phúc và hồi hộp.
Chú rể nắm tay cô dịu dàng:
– Sắp về nhà chồng rồi đó, em run không?
Cô chưa kịp đáp thì…
“Bíp bíp! Bíp bíp!”
Một tiếng còi lạnh lẽo vang lên.
Chiếc xe tang cũ kỹ, phủ vải trắng xỉn màu, bất ngờ lao vụt qua đoàn xe cưới, khiến tài xế thắng gấp, bánh rít ken két.
Không ai nghĩ gì nhiều. Nhưng cô dâu thì tái mặt.
Cô ngồi bật dậy, mặt hoảng hốt, giọng run rẩy hét lên:
– Dừng lại! Dừng lại! Chiếc xe tang đó…
Cô gào khản giọng, đập vào cửa kính, chỉ tay về phía sau, nơi chiếc xe tang đã khuất dần sau lùm cây.
Nhưng… không ai nghe. Không ai tin.
Cô dâu thở dốc, tay lạnh toát, ánh mắt vẫn không rời hướng xe tang biến mất. Không ai để tâm. Xe cưới lại tiếp tục hành trình. Và rồi chỉ Đúng 10 phút sau tất cả bẽ bàng chứng kiến…”
“Không ai nói gì, nhưng những người đi cùng trên xe hoa đều khẽ nhìn Cô dâu với vẻ khó hiểu. Họ trao đổi ánh mắt, thầm cho rằng cô dâu quá căng thẳng hoặc mê tín vào ngày trọng đại này. Một người khẽ lên tiếng, cố gắng xoa dịu không khí gượng gạo:
“Chắc em run quá đó mà, sắp về nhà chồng rồi.”
Cô dâu không đáp lại. Mắt cô vẫn dán chặt ra cửa kính, nhìn về phía sau nơi chiếc xe tang đã biến mất, khuôn mặt tái nhợt và hơi thở vẫn còn dốc. Bàn tay cô nắm chặt bó hoa sen hồng, lạnh toát. Chú rể nhìn cô lo lắng, nắm nhẹ lấy tay cô nhưng không dám nói thêm gì. Chiếc xe hoa vẫn tiếp tục lăn bánh trên con đường làng, bỏ lại phía sau bóng hình chiếc xe tang cũ kỹ. Ai nấy đều nghĩ rằng sự việc vừa rồi chỉ là một khoảnh khắc bất ngờ, một điềm xui nho nhỏ không đáng bận tâm vào ngày vui. Nhưng Cô dâu thì biết… đó không

phải là điềm. Đó là lời cảnh báo. Một lời cảnh báo mà không ai trong số họ tin.”
Chiếc xe hoa màu trắng sang trọng, gắn đầy hoa tươi, tiếp tục lăn bánh trên con đường làng. Bên trong, không khí vẫn chùng xuống. Cô dâu vẫn ngồi im, khuôn mặt tái nhợt không chút thay đổi, đôi mắt dán chặt ra cửa kính nhìn về phía sau, nơi lùm cây đã che khuất hoàn toàn bóng dáng chiếc xe tang cũ kỹ. Tay cô nắm chặt lấy tay chú rể, lực siết mạnh đến mức móng tay cô dường như ghim vào da thịt anh. Mồ hôi lạnh túa ra trên lòng bàn tay, ướt đẫm tay anh. Chú rể cảm nhận được sự run rẩy của cô, vẻ lo lắng trong mắt anh càng hằn sâu. Anh khẽ siết lại tay cô, cố gắng truyền hơi ấm và sự trấn an. Nhưng cô dâu không hề đáp lại cử chỉ đó. Tâm trí cô như bị bủa vây bởi một nỗi sợ hãi vô hình, lạnh lẽo, bò trườn khắp cơ thể như những xúc tu bạch tuộc. Linh cảm về một điều chẳng lành gặm nhấm cô từ bên trong, khiến cô cảm thấy như đang bị kéo xuống một vực sâu tăm tối. Tiếng cười nói cố gắng duy trì sự vui vẻ từ những người đi cùng trên xe nghe thật xa vời, như vọng lại từ một thế giới khác. Họ nói gì đó, có lẽ là về đám cưới, về nhà chồng sắp tới, nhưng tất cả đều trôi tuột qua tai cô dâu. Tất cả sự chú ý của cô đều tập trung vào cảm giác ghê rợn đang lớn dần trong lòng. Đó không chỉ là sợ hãi, mà là một sự chắc chắn đến rợn người rằng có thứ gì đó khủng khiếp vừa va vào cuộc đời cô. Và nó vẫn đang đeo bám.
“Đồng hồ trên bảng điều khiển của chiếc Xe hoa màu trắng sang trọng vẫn tích tắc. Năm phút đã trôi qua kể từ khoảnh khắc chiếc Xe tang cũ kỹ phủ vải trắng xỉn màu vụt qua và khuất dần sau Lùm cây. Đoàn Xe cưới đã đi được thêm một đoạn trên Đường làng.
Bên trong Xe hoa, Cô dâu vẫn giữ nguyên tư thế. Khuôn mặt tái nhợt không thay đổi. Đôi mắt Cô dâu vẫn dán chặt ra cửa kính, nhìn về phía trước, nơi con đường uốn cong đã che khuất hoàn toàn bóng dáng bất an vừa rồi. Bàn tay Cô dâu vẫn siết chặt tay Chú rể, lực siết không giảm bớt.
Chú rể cảm nhận rõ sự căng thẳng và lạnh lẽo từ bàn tay Cô dâu. Anh cố gắng phá tan bầu không khí nặng nề.
“”Em… em mệt không?”” Chú rể khẽ hỏi, giọng nhẹ nhàng, cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác. “”Sắp đến Nhà chồng rồi. Mọi người đang chờ mình đấy.””
Cô dâu nghe thấy giọng anh, nhưng như thể nó vọng lại từ rất xa.
“”Ừm…”” Cô dâu khẽ đáp, giọng bâng quơ, khô khốc.
“”Em… có muốn uống chút nước không?”” Chú rể tiếp tục, cố gắng tìm bất kỳ cách nào để kéo tâm trí cô ra khỏi sự ám ảnh. “”Hay anh mở nhạc nhé? Nhạc đám cưới mình thích ấy?””
Cô dâu chỉ khẽ lắc đầu, rất nhẹ. Mắt cô vẫn không rời khỏi con đường phía trước. Tâm trí cô như bị đóng băng, hoàn toàn tê liệt trước mọi thứ ngoại trừ cái cảm giác ghê rợn, lạnh lẽo đang bò trườn khắp cơ thể. Cô không nghe rõ Những người đi cùng trên xe hoa đang nói gì, không cảm nhận được sự cố gắng của Chú rể. Tất cả chỉ là những tiếng động, những cử chỉ xa lạ trong khi cô đang đối diện với một nỗi sợ hãi nguyên thủy, câm lặng.
“”Em lo… lo quá à?”” Chú rể hỏi, giọng đầy lo lắng.
Cô dâu không trả lời trực tiếp. Cô chỉ thì thầm, gần như tự nói với chính mình, mắt vẫn nhìn về phía trước:
“”Cái… cái xe đó…””
Giọng Cô dâu đứt quãng, khản đặc. Chú rể nghe thấy, nhưng không hiểu. Anh chỉ cảm thấy lực siết từ bàn tay cô càng tăng thêm, đau điếng. Anh nhìn theo hướng mắt cô, chỉ thấy con đường vắng vẻ phía trước, uốn cong và biến mất sau hàng cây. Không có gì bất thường.
“”Không có gì hết, em yêu,”” Chú rể nói chắc nịch, cố trấn an. “”Cái xe tang đó đi rồi. Em đừng nghĩ nữa.””
Nhưng Cô dâu như không nghe thấy. Cô vẫn nhìn chằm chằm, chờ đợi, như thể sắp có thứ gì đó xuất hiện từ khúc cua đó. Mỗi giây phút trôi qua là một sự giày vò, một lời khẳng định lạnh lùng rằng thứ khủng khiếp đã xảy ra không chỉ là thoáng qua. Nó đã bám theo cô. Và cô có linh cảm mãnh liệt rằng, thứ cô đang chờ đợi ở khúc cua kia không phải là điểm kết thúc, mà chỉ là sự bắt đầu.”
“Inside chiếc Xe hoa, Cô dâu vẫn giữ chặt lấy tay Chú rể, ánh mắt không rời khỏi con đường phía trước. Nỗi ám ảnh về chiếc Xe tang vẫn bao trùm tâm trí cô. Đoàn Xe cưới tiếp tục di chuyển, từng giây trôi qua nặng nề. Kim đồng hồ trên bảng điều khiển nhích dần về phía mốc 8 phút sau sự cố vừa rồi.
Khi đoàn xe đi đến một đoạn đường thẳng sau một khúc cua nhẹ, bất ngờ xảy ra. Chiếc Xe hoa màu trắng sang trọng đi dẫn đầu đoàn, cách xe của Cô dâu chừng vài chục mét, đột ngột chao nhẹ rồi giảm tốc độ một cách kinh hoàng. Nó không dừng lại từ từ, mà như bị kéo giật lại bởi một lực vô hình, rồi dừng hẳn ngay giữa Đường làng.
Tài xế xe hoa chở Cô dâu, người đang lái xe với tốc độ vừa phải, không kịp phản ứng nhanh hơn. Anh ta phải đạp phanh gấp, khiến cả chiếc xe giật mạnh về phía trước. Tiếng lốp xe rít lên chói tai trên mặt đường.
Ngay lập tức, từ phía sau, tiếng còi xe dồn dập, hỗn loạn vang lên như một bản giao hưởng của sự bực tức và tò mò. Những chiếc xe phía sau không hiểu chuyện gì đang xảy ra với chiếc xe dẫn đầu.
Tài xế xe hoa chở Cô dâu ngẩng đầu nhìn về phía trước, ánh mắt dán chặt vào chiếc xe đang đứng im lìm. Vẻ mặt anh ta ban đầu là sự ngạc nhiên tột độ, như thể không tin vào cảnh tượng mình đang thấy. Rồi sự ngạc nhiên ấy nhanh chóng được thay thế bằng một nét lo lắng không che giấu. Anh ta nhíu mày, lẩm bẩm điều gì đó mà không ai nghe rõ.
Cô dâu, người đã nhìn chằm chằm vào con đường phía trước từ nãy giờ, chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi mắt cô trợn trừng. Cảm giác kinh hoàng, lạnh lẽo mà chiếc Xe tang để lại bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đây rồi, thứ cô linh cảm nãy giờ. Bàn tay cô siết chặt lấy tay Chú rể, móng tay như muốn găm sâu vào da thịt anh. Khuôn mặt cô trắng bệch như tờ giấy, hơi thở trở nên gấp gáp, dồn dập.”
“Trong chiếc Xe hoa, tiếng còi xe dồn dập phía sau càng khiến không khí thêm căng thẳng. Sự bực tức, tò mò đã lan sang cả những người trên chiếc xe hoa chở Cô dâu. Những người đi cùng trên xe hoa bắt đầu xôn xao, hỏi han Tài xế xe hoa xem chuyện gì đang xảy ra. Họ nóng lòng muốn biết lý do tại sao cả đoàn xe lại phải dừng lại đột ngột như vậy, khi Nhà chồng chỉ còn cách đó không xa.
Chú rể nhìn sự sốt ruột hiện rõ trên khuôn mặt của những người đi cùng trên xe hoa. Anh cũng thấy lo lắng. Mặc dù vẫn cố gắng trấn an Cô dâu đang run rẩy bên cạnh, Chú rể quyết định phải đích thân xuống xem xét tình hình. Anh quay sang nói nhanh với Cô dâu: “”Anh xuống xem sao nhé, em ngồi yên đây.”” Cô dâu chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn chưa hết kinh hoàng nhìn về phía trước.
Chú rể mở cửa xe, bước chân xuống Đường làng. Vài Người đi cùng trên xe hoa khác cũng nhanh chóng theo sau anh, khuôn mặt đầy vẻ tò mò và khó chịu. Họ tiến về phía chiếc xe hoa dẫn đầu đang đứng im lìm. Khi đến gần hơn, họ mới nhận ra lý do thật sự khiến đoàn xe phải dừng lại.
Khung cảnh trước mắt khiến Chú rể và những người đi cùng trên xe hoa sững sờ. Cả con Đường làng, vốn không quá rộng, đã bị chắn ngang hoàn toàn bởi một vật thể lớn nằm chềnh ềnh. Từ góc nhìn này, họ thấy rõ hơn đó dường như là một thân cây rất lớn, hoặc một vật gì đó cồng kềnh tương tự, đổ sập xuống đường.
Một đám đông nhỏ đã tụ tập phía trước, là những người từ chiếc xe hoa dẫn đầu và một vài người dân sống quanh đó, đang chỉ trỏ, xôn xao bàn tán. Tiếng nói chuyện, thắc mắc, và cả những tiếng thở dài thất vọng ngày càng lớn.
Chú rể tiến lại gần đám đông, cố gắng lắng nghe xem họ đang nói gì. Vẻ mặt anh từ ngạc nhiên chuyển sang lo lắng tột độ. Đường đi đến Nhà chồng hoàn toàn bị phong tỏa. Không ai biết vật thể đó từ đâu ra, hay làm thế nào để di chuyển nó đi. Đoàn Xe cưới đã bị chặn lại, ngay trước khi đến đích.”
“Chú rể và những người đi cùng trên xe hoa nín thở khi họ tiến lại gần vật thể khổng lồ chắn ngang Đường làng. Vẻ mặt tò mò ban đầu nhanh chóng biến thành sự kinh hoàng khi khoảng cách được rút ngắn. Đó không phải là một thân cây.
Trước mắt họ là một cảnh tượng đầy thảm khốc. Một chiếc xe hơi bị lật nghiêng, phần mái bẹp dúm, thân xe méo mó, vương vãi khắp nơi là những mảnh vỡ kính, nhựa, kim loại. Khói mỏng vẫn còn bốc lên từ đống đổ nát. Tiếng động cơ yếu ớt, như tiếng rên rỉ của một con thú bị thương, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, làm tăng thêm sự rợn người.
Quang cảnh xung quanh chiếc xe bị nạn tan hoang, đối lập hoàn toàn với không khí rộn ràng, tươi sáng của đoàn Xe cưới chỉ cách đó vài chục mét. Những chùm hoa trang trí trên Xe hoa dẫn đầu giờ đây trông thật lạc lõng và thảm hại dưới nền trời xám xịt đột ngột.
Chú rể chết sững, đồng tử giãn ra vì sốc. Anh chưa từng thấy cảnh tượng nào kinh khủng như vậy ở Đường làng yên bình này. Những Người đi cùng trên xe hoa đi sau anh cũng đứng khựng lại, có người đưa tay che miệng vì không tin vào mắt mình. Vẻ khó chịu vì tắc đường ban nãy tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi và thương tâm.
Đám đông nhỏ từ chiếc xe hoa dẫn đầu và người dân địa phương tụ tập gần đó vẫn đang xôn xao, nhưng giọng điệu của họ giờ đây đã chuyển từ bực tức sang kinh hãi. Họ chỉ trỏ vào chiếc xe bị nạn, khuôn mặt tái nhợt. Chú rể cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh tiến lại gần hơn, cố gắng nhìn rõ hơn chiếc xe bị lật. Mùi xăng và khói khét lẹt sộc vào mũi anh.
“”Trời đất ơi… xe gì thế này?”” một Người đi cùng trên xe hoa thốt lên khe khẽ.
Chú rể không trả lời. Ánh mắt anh dán chặt vào chiếc xe, một linh cảm đáng sợ đang trỗi dậy trong lòng. Anh cảm thấy có điều gì đó vô cùng quen thuộc, một sự rợn người quen thuộc, giống hệt cái cảm giác lạnh lẽo khi chiếc Xe tang lướt qua cách đây chỉ ít phút…”
“Cô dâu, ngồi ở ghế sau, tay vẫn nắm chặt bó hoa sen hồng. Ban nãy cô chỉ thoáng thấy vật cản từ xa và nghe tiếng phanh gấp. Cô quay sang nhìn Chú rể đang sững sờ nhìn ra ngoài, rồi theo ánh mắt anh. Quang cảnh chiếc xe bị nạn đập vào mắt cô. Một cảnh tượng thật kinh hoàng, đối lập hoàn toàn với không khí đám cưới.
Nhưng rồi, thứ khiến cô hốt hoảng không phải là sự đổ nát thảm khốc. Đồng tử cô đột nhiên co rút lại. Cô nhìn chằm chằm vào thân xe méo mó, lớp vải phủ đã rách nát nhưng vẫn còn nhận ra màu trắng xỉn cũ kỹ. Một chi tiết nhỏ nhoi, nhưng đủ để đóng băng máu trong huyết quản cô.
Đó… đó chính là chiếc xe!
Chiếc xe tang cũ kỹ, phóng bạt mạng vượt qua xe hoa của cô chỉ khoảng mười phút trước. Chiếc xe mà cô đã thấy, đã cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo toát ra từ nó khi nó lướt qua, mang theo một điềm gở khó tả.
“”Không! Không thể nào!””
Cô dâu tái mặt như tờ giấy. Tay cô lạnh toát, siết chặt đến nỗi bó hoa sen hồng như muốn nát vụn. Hơi thở cô gấp gáp, như có thứ gì đó đang bóp nghẹt lồng ngực. Những âm thanh xôn xao của đám đông xung quanh bỗng trở nên xa xăm. Tất cả sự chú ý của cô dồn hết vào đống sắt vụn kinh hoàng đó.
“”Chiếc xe tang! Là chiếc xe tang đó!”” Cô gào lên, giọng khản đặc, cố gắng thoát khỏi chiếc Xe hoa. Cô đưa tay đập mạnh vào cửa kính, nước mắt trào ra. “”Anh Huy! Là chiếc xe tang! Nó…””
Chú rể giật mình quay lại. Anh chưa từng thấy Cô dâu hoảng loạn đến mức này. Khuôn mặt xinh đẹp của cô giờ đây biến dạng vì sợ hãi, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Những Người đi cùng trên xe hoa cũng nhìn cô ngạc nhiên, vẻ mặt bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“”Em sao vậy? Chiếc xe tang nào?”” Chú rể vội vàng nắm lấy tay cô.
Cô dâu lắc đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa. “”Em nói thật! Là chiếc xe tang đã vượt qua chúng ta! Em nhìn thấy nó… nó chính là nó!””
Nhịp tim cô đập điên cuồng, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô dâu cảm thấy toàn thân run rẩy, một dự cảm cực kỳ tồi tệ bao trùm lấy cô. Chiếc xe tang… tai nạn… chỉ mười phút sau khi vượt qua đoàn xe cưới của họ. Sự trùng hợp này… không thể là ngẫu nhiên!
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Cô dâu, kinh khủng hơn cả cái lạnh khi chiếc xe tang vụt qua lúc nãy. Điều gì đó… điều gì đó rất kinh khủng đã xảy ra, và nó liên quan đến cô, liên quan đến ngày cưới này.”
“Chú rể vẫn đang định thần sau cơn hoảng loạn bất ngờ của Cô dâu thì những người khác trên Xe hoa và từ các xe đi sau trong đoàn cưới đã bắt đầu xôn xao. Họ nhanh chóng xuống xe, tiến lại gần hiện trường vụ tai nạn kinh hoàng chỉ cách đó vài chục mét. Cô dâu, với sức lực không ngờ tới, giằng tay khỏi Chú rể và lao ra khỏi Xe hoa theo đám đông.
Cảnh tượng đập vào mắt họ là một sự hỗn loạn tột cùng. Chiếc xe tang cũ kỹ nằm nghiêng một bên, biến dạng nặng nề. Xung quanh là những mảnh vỡ văng tứ tung. Nhưng điều khiến tất cả đông cứng lại là hình ảnh một người đàn ông nằm bất động trên mặt đường, máu loang lổ tạo thành một vũng lớn dưới đầu. Khuôn mặt anh ta úp xuống, không rõ danh tính, nhưng sự tĩnh lặng đáng sợ của cơ thể đó nói lên tất cả.
Một vài người phụ nữ trong đám đông bắt đầu ôm mặt khóc nấc. Những tiếng la hét thất thanh vang lên, xé tan sự tĩnh lặng đáng lẽ phải có của buổi sáng sớm trên Đường làng.
“”Trời ơi! Chết rồi!””
“”Khổ thân quá!””
“”Sao lại thế này?””
Cô dâu đứng sững lại, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào người nằm dưới đất. Toàn thân cô run lên bần bật. Không chỉ là nỗi sợ hãi trước cảnh tượng tai nạn thảm khốc, mà là sự xác nhận cho dự cảm chết chóc của cô. Đó là chiếc xe tang. Và giờ, có người đã bỏ mạng ngay sau khi nó vượt qua cô chưa đầy mười phút. Một mối liên kết lạnh lẽo, vô hình nhưng rõ ràng như một lời nguyền, đè nặng lên lồng ngực Cô dâu.
Những người đi cùng trên Xe hoa ban nãy còn bối rối vì phản ứng của Cô dâu, giờ cũng tái mặt. Họ không tin lời cô về điềm gở của chiếc xe tang, nhưng cảnh tượng trước mắt quá khủng khiếp và sự trùng hợp lại quá đỗi rùng rợn. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Cô dâu đang đứng như pho tượng, vẻ mặt thất thần. Liệu có phải… cô đã cảm nhận được điều gì đó thật sự?
Chú rể lao tới, ôm lấy Cô dâu đang run rẩy. Anh nhìn vào mắt cô, thấy sự kinh hoàng sâu sắc. Anh vẫn chưa hiểu hết mối liên hệ mà cô đang gào thét, nhưng anh biết, điều này đã chạm tới nỗi sợ hãi tột cùng trong cô. Những tiếng khóc, tiếng la hét và sự hoảng loạn của đám đông xung quanh giờ đây hòa quyện thành một bản giao hưởng bi thảm, hoàn toàn đối lập với âm thanh đám cưới mà đoàn xe đang mang theo. Ngày vui bỗng chốc biến thành một bi kịch bất ngờ.”
“Chú rể siết chặt lấy Cô dâu, nhưng ánh mắt của cô vẫn dán chặt vào người nằm dưới đất. Xung quanh, sự hỗn loạn tăng lên. Vài người đàn ông, với vẻ mặt kinh hoàng, đã lấy hết can đảm để tiến lại gần hơn. Họ cẩn thận quay nhẹ cơ thể nạn nhân để nhìn rõ mặt, dù ai cũng biết hành động này có thể làm xê dịch hiện trường. Máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra, thấm đẫm mặt đường.
Một người đàn ông trung niên, tóc lốm đốm bạc, cúi sát xuống, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt lấm lem máu và bụi đất. Ánh mắt ông ta đột ngột mở to, đồng tử co lại vì sốc. Miệng ông ta hé mở, một tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng.
“”Trời ơi…”” Ông ta thốt lên, giọng run run không tin nổi.
Đám đông im bặt, tất cả ánh mắt đổ dồn vào người đàn ông vừa kêu lên. Chú rể cũng buông Cô dâu ra một chút, cả hai đều nín thở chờ đợi.
“”Đó là… là ông Lượng!”” Người đàn ông tóc bạc hét lên, giọng vỡ vụn.
Cả đám đông như bị một luồng điện giật. “”Ông Lượng? Ông Lượng nào?”” Một vài người bối rối hỏi lại.
Người đàn ông tóc bạc run rẩy chỉ vào thi thể: “”Ông Lượng ở cuối làng mình! Người chạy xe tang cho nhà ông Tư mới mất hôm qua ấy!””
Một tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía đám đông phụ nữ: “”Trời ơi… đó là… là ông Lượng thật rồi!””
Cô dâu nghe thấy cái tên “”ông Lượng”” và danh phận “”người chạy xe tang”” thì cả người mềm nhũn. Chân cô khuỵu xuống. Đây rồi. Cái mối liên kết kinh hoàng mà cô đã linh cảm. Chiếc xe tang vượt qua đoàn xe cưới mang theo cái chết. Và giờ, người điều khiển chiếc xe tang đó, chỉ chưa đầy mười phút sau, đã nằm xuống đây, ngay trước mắt cô.
Chú rể kịp thời đỡ lấy Cô dâu trước khi cô ngã quỵ. Anh cũng hoàn toàn chết sững. Ông Lượng? Tài xế xe tang? Sự trùng hợp này không thể chỉ là ngẫu nhiên. Cái xe tang… cái xe tang mà Cô dâu đã hoảng loạn đến vậy…
Những người đi cùng trên Xe hoa, những người ban nãy còn nghi ngờ Cô dâu nói nhảm, giờ tái mét như tờ giấy. Họ nhìn thi thể ông Lượng, rồi nhìn sang Cô dâu đang được Chú rể ôm lấy, vẻ mặt đầy sự sợ hãi và kinh hoàng. Lời nguyền? Điềm báo? Hay thứ gì đó còn đáng sợ hơn thế?
Không khí đám cưới vui tươi hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là sự chết chóc, lạnh lẽo và một nỗi sợ hãi mơ hồ bao trùm tất cả mọi người trên Đường làng. Cái chết của ông Lượng, tài xế chiếc xe tang, ngay sau khi nó vượt qua đoàn xe cưới, đã trở thành một ám ảnh khó gột rửa.”
“Chú rể siết chặt lấy Cô dâu, người cô vẫn mềm nhũn, ánh mắt vô hồn nhìn về phía thi thể. Nỗi sợ hãi, sự hoảng loạn điên cuồng mà cô đã trải qua trên xe hoa giờ đây không còn là linh cảm mơ hồ nữa. Nó là sự thật. Cái chết. Và người lái chiếc xe tang ấy đã chết, ngay sau khi vượt qua xe cô. Cái mối liên kết kinh hoàng, cái sợi dây định mệnh tàn khốc cô cảm nhận được đã ứng nghiệm. Toàn thân Cô dâu run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì sự ghê rợn từ sâu bên trong tủy sống. Cô nấc lên từng tiếng khô khốc, gắng sức hít thở nhưng lồng ngực như bị bóp nghẹt.
“”Không… không thể nào…”” Cô dâu thều thào, giọng nói gần như không phát ra tiếng. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên khuôn mặt đã tái nhợt như xác chết. Bó hoa sen hồng trên tay cô rơi xuống đất, những cánh hoa mềm mại vương vãi bên cạnh vũng máu đỏ tươi.
Chú rể cũng không khá hơn là bao. Khuôn mặt anh trắng bệch, đôi mắt mở to vì sốc. Anh chưa bao giờ thấy Cô dâu hoảng loạn đến mức ấy, và anh đã không tin. Anh đã nghĩ đó chỉ là tâm lý bất ổn của cô dâu trước ngày trọng đại. Nhưng giờ đây, sự thật tàn khốc bày ra trước mắt, cùng với thi thể của người lái xe tang. Anh ôm chặt lấy Cô dâu, như thể muốn bảo vệ cô khỏi sự thật khủng khiếp này, nhưng đồng thời anh cũng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Những người đi cùng trên Xe hoa, những người ban nãy còn xì xào bàn tán, thậm chí có người còn buông lời trách Cô dâu làm chậm trễ đoàn rước dâu, giờ đều đứng như trời trồng. Họ nhìn thi thể ông Lượng, rồi nhìn sang Cô dâu đang được Chú rể đỡ lấy. Khuôn mặt ai cũng biến sắc, từ nghi ngờ sang sợ hãi tột độ. Lời nói của Cô dâu không phải là điên rồ, không phải là suy diễn. Nó là một lời tiên tri kinh hoàng đã trở thành hiện thực.
Một vài người trong đám đông bắt đầu lẩm bẩm.
“”Trời ơi… đúng là điềm gở rồi…””
“”Thảo nào cô dâu nhà mình lại sợ hãi như vậy…””
“”Liệu có phải… có phải là lời nguyền không?””
Không ai dám nhìn thẳng vào Cô dâu. Trong mắt họ, cô không còn là cô dâu xinh đẹp chuẩn bị về nhà chồng nữa, mà là người phụ nữ đã nhìn thấy trước tai ương. Linh cảm đáng sợ của cô đã trở thành sự thật một cách tàn nhẫn, kéo theo cái chết và bóng ma của sự chết chóc phủ trùm lên ngày vui. Đường làng im bặt, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Cô dâu và không khí nặng trĩu của sự sợ hãi, tuyệt vọng. Chiếc Xe hoa màu trắng sang trọng, gắn đầy hoa tươi, giờ đây trông lạc lõng và lạnh lẽo một cách kỳ lạ giữa hiện trường vụ tai nạn chết người.”
“Chú rể ôm chặt lấy Cô dâu, cánh tay run rẩy. Khuôn mặt anh trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to tột cùng nhìn sang thi thể ông Lượng nằm cách đó không xa, rồi lại nhìn sang khuôn mặt thất thần của Cô dâu. Mọi nghi ngờ, mọi sự bực bội vì bị chậm trễ, mọi suy nghĩ cho rằng cô đang làm quá lên vì căng thẳng đều tan biến như bọt biển. Thay vào đó là một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng và sự hối hận khủng khiếp. Anh đã không tin cô. Anh đã gạt bỏ lời cảnh báo đầy sợ hãi của cô. Và giờ đây, sự thật tàn khốc đang phơi bày trước mắt anh, minh chứng cho cái linh cảm chết chóc mà cô đã gào thét. Ánh mắt anh nhìn Cô dâu giờ đây đầy phức tạp: có sự sợ hãi, có sự bàng hoàng, nhưng trên hết là sự ân hận.
Những người đi cùng trên Xe hoa đứng im thin thít. Họ nhìn Cô dâu bằng ánh mắt hoàn toàn khác biệt. Không còn là sự khó chịu, không còn là sự nghi ngờ hay chế giễu. Chỉ còn lại sự kinh hoàng và nỗi sợ hãi đang lớn dần. Lời lẩm bẩm ban nãy đã dừng lại. Họ nhận ra không phải chỉ là “”điềm gở””, không phải chỉ là sự trùng hợp. Cái cách chiếc Xe tang phóng nhanh, cái cách Cô dâu hoảng loạn đến tột cùng, và rồi cái chết ngay sau đó của người lái Xe tang – tất cả tạo nên một mối liên kết kinh hoàng, một định mệnh tàn khốc. Họ đã không tin lời cô. Họ đã cười nhạo nỗi sợ hãi của cô. Và giờ đây, cái giá phải trả cho sự thờ ơ và thiếu tin tưởng ấy là cảnh tượng chết chóc ngay giữa ngày vui.
Một người phụ nữ trung niên, ban nãy còn cau có vì bị chậm trễ, giờ đưa tay lên che miệng, đôi mắt ráo hoảnh nhìn Cô dâu. Bà lùi lại một bước, như thể Cô dâu đang mang trong mình một điều gì đó đáng sợ, một lời nguyền.
“”Trời ơi… đúng là thật rồi…”” Một giọng nói lí nhí vang lên.
“”Cô ấy… cô ấy đã nhìn thấy trước…”” Một người khác lắp bắp.
Không ai dám tiến lại gần Cô dâu. Họ chỉ đứng đó, bàng hoàng, sợ hãi và hối hận. Cái ngày vui định mệnh đã biến thành một thảm kịch chỉ trong gang tấc. Chú rể cảm nhận rõ ràng sự xa lánh và sợ hãi trong ánh mắt của mọi người nhìn vợ mình, và điều đó càng làm nỗi hối hận trong anh dâng cao. Anh siết chặt vòng tay hơn nữa, như muốn dùng chính cơ thể mình để che chắn cho Cô dâu khỏi những ánh mắt phán xét và sợ hãi đang chĩa về phía cô. Không khí trên Đường làng trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào vẫn vang lên đều đều từ lồng ngực Cô dâu và sự im lặng chết chóc từ những người xung quanh. Chiếc Xe hoa trắng muốt, biểu tượng của hạnh phúc và khởi đầu mới, giờ đây nằm trơ trọi, bị bao phủ bởi bóng ma của cái chết và sự hối hận tột cùng.”
“Chú rể vẫn ôm chặt lấy Cô dâu, trong đầu chỉ còn lại nỗi kinh hoàng và sự ân hận. Những người xung quanh vẫn đứng chết lặng, ánh mắt dán chặt vào Cô dâu, đầy sợ hãi và xa lánh. Không khí nặng như chì, chỉ có tiếng nấc khô khốc của Cô dâu và hơi thở gấp gáp của Chú rể.
Bỗng, cơ thể Cô dâu trong vòng tay anh lảo đảo, như không còn chút sức lực nào để đứng vững. Đôi mắt cô nhắm nghiền, khuôn mặt tái mét càng thêm trắng bệch, tưởng chừng có thể ngã quỵ xuống bất cứ lúc nào. Chú rể giật mình, vội vàng siết chặt vòng tay hơn, ghì lấy cô sát vào lòng để cô không bị ngã. Anh cẩn thận đỡ lấy đầu cô, giọng nói run rẩy gọi tên cô.
“”Em ơi! Em sao vậy? Tỉnh lại đi em!””
Cô dâu khẽ run lên trong vòng tay anh. Đôi bàn tay lạnh toát của cô chậm rãi đưa lên, run rẩy tìm lấy tay Chú rể đang đỡ mình. Cô siết chặt lấy bàn tay anh, sức lực yếu ớt tưởng chừng như chỉ còn lại hơi thở. Miệng cô mấp máy. Chú rể phải cúi sát xuống, cố gắng lắng nghe từng lời cô thều thào.
“”Em… em đã biết mà…”” Giọng cô yếu ớt đến khó tin, chỉ như một làn hơi vụt qua.
Chú rể căng thẳng tột độ, cảm nhận rõ sự run rẩy đang lan tỏa khắp cơ thể cô.
Cô dâu nhắm mắt, khẽ thở dài, như trút ra toàn bộ sức lực cuối cùng. Lời nói tiếp theo càng nhỏ bé, chỉ còn là tiếng thì thầm nghẹn lại trong cổ họng, lẫn trong tiếng nấc chưa dứt.
“”Em… em đã linh cảm được…”””
“””Em… em đã linh cảm được…”” Giọng cô yếu ớt đến khó tin, chỉ như một làn hơi vụt qua.
Chú rể căng thẳng tột độ, cảm nhận rõ sự run rẩy đang lan tỏa khắp cơ thể cô.
Cô dâu nhắm mắt, khẽ thở dài, như trút ra toàn bộ sức lực cuối cùng. Lời nói tiếp theo càng nhỏ bé, chỉ còn là tiếng thì thầm nghẹn lại trong cổ họng, lẫn trong tiếng nấc chưa dứt.
“”Em… em đã linh cảm được…””
Rồi bỗng nhiên, một luồng sức lực lạ thường đột ngột tràn về. Cô dâu bật mở mắt, con ngươi giãn hết cỡ, đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Cô giãy dụa mạnh mẽ trong vòng tay Chú rể, tiếng nấc vụn vỡ bị cắt ngang bởi một tiếng hét chói tai.
“”KHÔNG! DỪNG LẠI! DỪNG LẠI NGAY!”” Cô gào lên, giọng khản đặc, đập tay loạn xạ vào cửa kính xe hoa sang trọng, chiếc váy cưới trắng muốt và bó sen hồng trên tay bị vò nhàu nát. Đôi bàn tay lạnh toát, run rẩy không ngừng. Hơi thở cô gấp gáp, dồn dập, như một người đang cố gắng chống chọi với cơn ác mộng tồi tệ nhất.
Tài xế xe hoa giật mình, quay ngoắt đầu nhìn qua gương chiếu hậu. Những người đi cùng trên xe hoa cũng ngỡ ngàng, kinh sợ nhìn Cô dâu đang phát cuồng. Họ thầm nghĩ, cơn điên của cô đã lên đến đỉnh điểm rồi sao?
“”DỪNG LẠI! TÔI BẢO DỪNG LẠI MÀ!”” Cô dâu gào thét, nước mắt và lớp trang điểm nhòe nhoẹt trên khuôn mặt tái mét. Cô dùng toàn bộ sức lực đập mạnh vào lưng ghế Tài xế xe hoa, cơ thể co giật. “”MA! MA… CHẾT CHÓC! DỪNG LẠI!!!””
Tiếng hét cuối cùng của cô dâu lạc đi trong không trung, khi bánh xe hoa trắng muốt, sang trọng bất ngờ rít lên trên mặt đường làng. Tài xế xe hoa đạp thắng gấp, toàn bộ đoàn xe cưới phía sau cũng phải phanh kít lại theo.
Xe hoa dừng lại đột ngột, tạo nên một cú sốc mạnh. Cô dâu ngã vật vào vòng tay Chú rể, toàn thân run rẩy không kiểm soát, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn ra phía trước.
Không khí vui tươi, rộn rã của đoàn xe cưới hoàn toàn tan biến. Sự im lặng chết chóc bao trùm.
Trước mắt họ, cách đó không xa, là một cảnh tượng kinh hoàng. Chiếc xe hoa lộng lẫy, gắn đầy hoa tươi, nằm im lìm ngay cạnh hiện trường một vụ tai nạn thảm khốc. Mảnh vỡ, kính vỡ văng tung tóe. Máu me loang lổ trên mặt đường. Một chiếc xe tải lớn bị lật nghiêng, đè bẹp hoàn toàn một chiếc xe con màu đen.
Đám đông hỗn loạn đã tụ tập, tiếng la hét, tiếng còi xe cứu thương từ xa vọng lại.
Bức tranh tương phản đến gai người. Một bên là xe hoa trắng muốt, biểu tượng của hạnh phúc và sự sống mới. Một bên là đống sắt vụn tang thương, thấm đẫm sự chết chóc.
Chú rể ôm chặt lấy Cô dâu, ánh mắt anh và những người đi cùng trên xe hoa dán chặt vào hiện trường. Họ chết lặng, không thể tin vào mắt mình. Nụ cười khinh thường, ánh mắt nghi ngờ dành cho Cô dâu vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và hoài nghi khủng khiếp.
Họ nhìn Cô dâu, rồi lại nhìn ra hiện trường, khuôn mặt trắng bệch. Chiếc xe tang cũ kỹ, phủ vải trắng xỉn màu vụt qua đoàn xe cưới chỉ mười phút trước đó… Liệu có phải…?
Cô dâu không còn giãy dụa. Cô chỉ nằm trong vòng tay Chú rể, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng chết chóc phía trước. Khuôn mặt cô tái mét, như thể toàn bộ sinh khí đã bị rút cạn. Hơi thở yếu ớt, chỉ còn là những tiếng khò khè đứt quãng. Linh cảm kinh hoàng của cô đã trở thành sự thật. Đám cưới… đã biến thành đám tang ngay trước mắt họ.”
“Chú rể ôm chặt lấy Cô dâu, ánh mắt anh và những người đi cùng trên xe hoa dán chặt vào hiện trường. Họ chết lặng, không thể tin vào mắt mình. Nụ cười khinh thường, ánh mắt nghi ngờ dành cho Cô dâu vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi và hoài nghi khủng khiếp. Họ nhìn Cô dâu, rồi lại nhìn ra hiện trường, khuôn mặt trắng bệch. Chiếc xe tang cũ kỹ, phủ vải trắng xỉn màu vụt qua đoàn xe cưới chỉ mười phút trước đó… Liệu có phải…?
Cô dâu không còn giãy giụa. Cô chỉ nằm trong vòng tay Chú rể, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng chết chóc phía trước. Khuôn mặt cô tái mét, như thể toàn bộ sinh khí đã bị rút cạn. Hơi thở yếu ớt, chỉ còn là những tiếng khò khè đứt quãng. Linh cảm kinh hoàng của cô đã trở thành sự thật. Đám cưới… đã biến thành đám tang ngay trước mắt họ.
Không ai trên xe hoa nói một lời. Sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng xe cứu thương hú inh ỏi từ xa vọng lại, và tiếng xì xào kinh hãi của đám đông tụ tập ở hiện trường. Những người ngồi phía sau, lúc nãy còn thầm bĩu môi, cười cợt trước sự “”lên cơn”” của Cô dâu, giờ đây toàn thân lạnh toát. Họ nhìn chằm chằm vào hiện trường tai nạn, rồi lại nhìn sang Cô dâu đang bất động trong vòng tay Chú rể, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và ăn năn.
Một người phụ nữ trung niên trên xe hoa, lúc trước còn thì thầm “”chắc cô dâu bị điên””, giờ đây môi run rẩy, đưa tay che miệng cố nén tiếng khóc. Bà nhìn Cô dâu, ánh mắt tràn ngập sự hối hận.
Tài xế xe hoa siết chặt vô lăng, trán lấm tấm mồ hôi. Ông vẫn chưa hoàn hồn sau cú phanh gấp và cảnh tượng trước mắt. Ông nhớ lại cái khoảnh khắc chiếc xe tang vụt qua, nhớ lại khuôn mặt trắng bệch của Cô dâu trên gương chiếu hậu. Một cảm giác tội lỗi cồn cào dâng lên. Nếu ông không phanh lại… liệu chuyện gì sẽ xảy ra?
Chú rể cúi xuống nhìn Cô dâu, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc bết mồ hôi của cô. Cô dâu vẫn không phản ứng, chỉ như một khúc gỗ vô tri, đôi mắt dán chặt vào hiện trường. Anh cảm nhận được cơ thể cô vẫn còn run rẩy nhẹ, dù biểu cảm đã hoàn toàn trống rỗng. Sự sợ hãi tột cùng của cô trước đó… giờ đây đã trở thành hiện thực tàn khốc. Anh nhớ lại những lời mình đã nói, những lời trấn an, thậm chí có chút khó chịu trước sự hoảng loạn của cô. Giờ đây, anh chỉ thấy chua xót và ân hận.
Những người trên xe hoa nhìn nhau. Ánh mắt của họ nói lên cùng một điều: Họ đã sai. Họ đã quá chủ quan, quá khoa học, quá nhanh chóng gạt bỏ đi cảm giác của người khác, nhất là một người có giác quan đặc biệt như Cô dâu. Cái chết chóc mà chiếc xe tang mang đến không phải là một điềm gở trừu tượng, nó đã hiện diện một cách khủng khiếp ngay trước mắt họ.
“”Cô ấy… cô ấy đã biết trước…”” Giọng một người đàn ông thầm thì trên xe, phá vỡ sự im lặng.
Một người khác tiếp lời, giọng run rẩy: “”Đúng rồi… Cô ấy đã hét lên… Cô ấy đã cảnh báo chúng ta…””
Họ nhìn lại khuôn mặt tái nhợt, vô hồn của Cô dâu, cảm thấy một sự hối hận tột cùng dâng trào. Có những điều… thực sự không thể giải thích được bằng khoa học thông thường. Và việc bỏ qua lời cảnh báo ấy, suýt chút nữa đã khiến họ phải trả giá đắt. Ai trong chiếc xe con màu đen kia? Có phải ai đó… đã đi ngay sau chiếc xe tang?”
“Tiếng còi cứu thương hú inh ỏi ngày càng rõ, cắt xé không khí nặng nề. Rồi tiếng còi cảnh sát cũng vọng lại, gấp gáp và dồn dập hơn. Đoàn xe cưới sang trọng, rực rỡ hoa tươi, giờ đây chết cứng giữa đường làng. Phía trước họ, cách đó chỉ vài chục mét, ánh đèn ưu tiên màu xanh đỏ nhấp nháy liên hồi từ những chiếc xe cảnh sát, xe cứu thương vừa tới. Con đường bị phong tỏa hoàn toàn.
Trên chiếc xe hoa màu trắng, Cô dâu vẫn nằm trong vòng tay Chú rể, bất động như một pho tượng. Đôi mắt vô hồn của cô dán chặt vào hiện trường tai nạn, nơi giờ đây là một mớ hỗn độn sắt vụn và những bóng người áo xanh, áo trắng đang hối hả làm việc. Mùi máu tanh và xăng dầu loang loảng trong không khí, dù họ chưa tới gần.
Chú rể vuốt ve mái tóc cô dâu, cảm nhận sự run rẩy yếu ớt vẫn còn vương lại trong cơ thể cô. Lồng ngực anh thắt lại. Cái đám cưới mà họ đã mong chờ, đã chuẩn bị kỹ lưỡng… giờ đây đã hoàn toàn bị hủy hoại bởi cảnh tượng tàn khốc này. Niềm vui, sự hân hoan, tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho sự sợ hãi, bàng hoàng và một nỗi đau mơ hồ, không tên.
Những người ngồi phía sau xe hoa xôn xao. Họ ngó nghiêng ra ngoài, nhìn cảnh sát căng dây phong tỏa, nhìn những gương mặt căng thẳng của lực lượng cứu hộ. Nỗi sợ hãi từ việc suýt là nạn nhân giờ đây trộn lẫn với sự tiếc nuối, thậm chí là tức giận. Đám cưới của họ! Cái ngày trọng đại của gia đình họ! Tất cả đã bị phá nát.
“”Trời ơi… tai nạn thật rồi…”” Một giọng nói đầy hoảng hốt vang lên.
“”Ai vậy nhỉ? Xe nào đâm xe nào?””
“”Có vẻ nghiêm trọng lắm…””
Người phụ nữ trung niên run rẩy đưa tay chỉ về phía hiện trường. “”Kia… hình như là xe con màu đen khi nãy…””
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía trước. Giữa đống đổ nát, lờ mờ nhận ra hình dáng một chiếc xe con màu đen bẹp dúm. Cảnh sát và nhân viên y tế đang vây quanh.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tất cả mọi người trên xe hoa. Chiếc xe con màu đen… đi ngay sau xe tang… Và bây giờ nó ở đó, trong hiện trường vụ tai nạn thảm khốc.
Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Cô dâu. Cái linh cảm kinh hoàng của cô, cái sự phản ứng dữ dội của cô khi thấy chiếc xe tang… không phải là điên rồ. Đó là sự thật. Một sự thật tàn khốc.
Tài xế xe hoa nhìn chiếc xe con đen phía trước, mồ hôi tuôn như tắm. Một suy nghĩ kinh hoàng lướt qua đầu ông: Nếu ông không phanh lại khi chiếc xe tang vượt qua… liệu chiếc xe con đó có đâm vào xe hoa của ông không? Hay chính ông đã vô tình… cứu những người trên xe hoa, nhưng lại…
Ông không dám nghĩ tiếp. Sự hỗn loạn bao trùm hiện trường, tiếng còi xe, tiếng người nói, tiếng động cơ của các phương tiện cứu hộ, tất cả hòa lẫn vào nhau, tạo nên một khung cảnh địa ngục. Đoàn xe cưới, biểu tượng của hạnh phúc và khởi đầu mới, giờ đây trở thành một phần bất đắc dĩ của một bi kịch khủng khiếp. Ngày cưới… đã trở thành ngày tang ngay trên đường tới nhà chồng.”
“Cô dâu khẽ cựa mình trong vòng tay Chú rể, đôi mắt vẫn mở trân trân, nhưng sự vô hồn đã bị thay thế bằng một nỗi kinh hoàng mới. Cái nhận thức về chiếc xe con màu đen đằng kia, bẹp dúm, giữa đống đổ nát, như một dòng điện lạnh chạy khắp cơ thể cô. Chiếc xe đã đi ngay sau xe tang. Chiếc xe mà cô đã nhìn thấy trong linh cảm hỗn độn của mình.
“”Không… không thể nào…”” Giọng Cô dâu run rẩy, chỉ còn là tiếng thì thào yếu ớt. “”Xe đó… là xe đó…””
Chú rể ôm chặt lấy cô hơn, cảm nhận toàn thân cô đang run lên bần bật, mạnh mẽ hơn lúc nãy nhiều. Anh nhìn theo ánh mắt cô, nhìn về phía chiếc xe đen tan nát, rồi quay sang nhìn khuôn mặt tái nhợt của vợ sắp cưới. Nỗi sợ hãi ập đến, nuốt chửng cả anh. Linh cảm của cô… là thật. Cái chết… đã đi cùng đoàn xe cưới của họ.
Những người ngồi phía sau xe hoa im bặt. Sự xôn xao ban nãy đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng rùng rợn. Họ nhìn Cô dâu, nhìn nhau, rồi nhìn ra ngoài cửa kính xe. Cảnh tượng kinh hoàng phía trước, kết hợp với lời nói lặp đi lặp lại của Cô dâu, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Họ đã không tin cô. Họ đã nghĩ cô mê tín, nghĩ cô bị hoảng loạn quá mức. Nhưng bây giờ… sự thật tàn khốc bày ra trước mắt.
Một người phụ nữ trung niên khẽ rên lên, đưa tay che miệng. “”Trời đất ơi… đúng là… đúng là tai ương…””
Tài xế xe hoa siết chặt vô lăng, mắt vẫn dán chặt vào hiện trường. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông. Chiếc xe tang… tốc độ kinh hoàng đó… và bây giờ là vụ tai nạn thảm khốc chỉ cách đó vài chục mét. Nếu ông không thắng gấp, nếu ông cứ lao tới khi chiếc xe tang vượt qua… liệu chiếc xe con đen đó có kịp phanh không? Hay sẽ là một vụ va chạm liên hoàn ngay tại điểm này? Ông rùng mình. Ông đã cứu những người trên xe hoa, nhưng… cái chết vẫn không tránh khỏi. Nó chỉ chuyển hướng sang một chiếc xe khác, đi ngay phía sau họ.
Cô dâu đột ngột hét lên, một tiếng hét xé lòng, trộn lẫn giữa nỗi sợ hãi, đau đớn và sự tuyệt vọng. “”Không! Khônggg! Tại sao lại là ngày hôm nayyyy!”” Cô vùng vẫy trong vòng tay Chú rể, đập mạnh tay vào cửa kính xe, gào khản giọng. “”Nó đi theo chúng ta! Nó đi theo chúng taaaaa!””
Chú rể cố gắng ghì chặt lấy cô, giọng run rẩy trấn an: “”Anh đây rồi! Anh ở đây! Bình tĩnh nào em! Không sao cả!””
Nhưng làm sao bình tĩnh được? Làm sao không sao cả được? Ngày vui trọng đại của họ, ngày cưới mà họ đã mong chờ như đứa trẻ chờ quà, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Bi kịch không chỉ là cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, mà là sự thật rằng cái điềm báo chết chóc ấy đã ứng nghiệm. Chiếc xe tang không chỉ là đi qua, nó đã mang theo một vận rủi khủng khiếp, biến ngày cưới thành một nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa.
Trên chiếc xe hoa trắng tinh khôi, giữa tiếng còi cứu thương, tiếng còi cảnh sát và tiếng gào thét đau đớn của Cô dâu, hạnh phúc bỗng trở nên mong manh và phù du hơn bao giờ hết. Những nụ cười đã tắt ngấm, chỉ còn lại sự bàng hoàng, sợ hãi và nỗi đau âm ỉ về một định mệnh tàn khốc đã ập đến, ngay trước ngưỡng cửa nhà chồng. Cái ngày định mệnh ấy, sẽ không ai trên chiếc xe hoa này có thể quên được.
Nắng vàng buổi trưa vẫn chiếu rọi gay gắt xuống con đường làng, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo, u ám bao trùm lên đoàn xe cưới. Thời gian như ngừng lại, chỉ còn lại âm thanh hỗn tạp từ hiện trường vụ tai nạn và tiếng nấc nghẹn của Cô dâu. Hạnh phúc trọn vẹn mà họ từng khao khát giờ chỉ còn là một giấc mơ vụn vỡ, tan nát ngay trên con đường dẫn tới một tương lai lẽ ra phải rạng rỡ. Chiếc xe hoa, biểu tượng của tình yêu và sự khởi đầu, giờ đây đứng bất động, lặng lẽ chứng kiến bi kịch, mang theo gánh nặng của những linh cảm kinh hoàng đã thành sự thật. Có những ngày, định mệnh dường như đã được an bài, và dù cố gắng đến đâu, con người cũng chỉ có thể bất lực đứng nhìn bi kịch diễn ra. Ngày cưới ấy sẽ mãi mãi in hằn trong tâm trí họ, không phải bằng những hồi ức ngọt ngào, mà bằng hình ảnh chiếc xe tang lướt qua, tiếng thắng xe chói tai, và cảnh tượng tan hoang phía trước. Cuộc sống vốn là chuỗi ngày bất ngờ, có khi là niềm vui vỡ òa, có khi lại là nỗi đau thắt nghẹn, nhắc nhở mỗi người về sự mong manh của hạnh phúc và bài học về những điều nằm ngoài tầm kiểm soát của con người.”

TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!