Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho: Đến khi tôi mắ:;ng mỏ mãi thì mới thấy cô ấy NÉM ra giữa nhà 1 thứ khiến tôi đi-ếng người…

Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho: Đến khi tôi mắ:;ng mỏ mãi thì mới thấy cô ấy NÉM ra giữa nhà 1 thứ khiến tôi đi-ếng người…

Tôi có một em gái ruột, lấy chồng cách đây hơn một năm, giờ sắp sinh con đầu lòng. Kinh tế bên chồng nó không khá giả gì, còn nợ nần đám cưới chưa trả hết, vậy nên khi nghe tin em tôi chuẩn bị sinh, tôi lập tức nghĩ đến chuyện giúp đỡ ít nhiều.

Nhưng bản thân tôi thì làm công ăn lương, lo đủ ăn đủ mặc đã là cố gắng. Trong đầu chỉ hiện lên một khoản: 50 triệu của vợ tôi.

Số tiền đó là tiền thừa kế mẹ vợ cho riêng, đứng tên vợ, cô ấy giữ làm “quỹ phòng thân”. Mỗi lần tôi nhắc đến, cô ấy đều gạt đi:

“Tiền đó để dành cho con sau này, đừng có đụng vào!”

Nhưng giờ là chuyện máu mủ ruột thịt, em gái tôi sinh nở đâu phải chuyện nhỏ, tôi nói khéo, rồi năn nỉ, thậm chí nổi cáu:

“Em đừng ích kỷ thế được không? Nó là em ruột anh! Một mình nó bầu bì, không có nổi cái máy hút sữa đàng hoàng, chẳng nhẽ em thấy không thương à?”

Vợ tôi lạnh lùng đáp:

“Anh nói như thể em là người dưng nước lã. Nhưng anh nhớ lại xem — từ ngày cưới nhau đến giờ, anh đã từng hỏi xem em cần gì chưa?”

Tôi gắt:

“Đây là lúc nói mấy chuyện nhỏ nhặt đấy à? Đưa 50 triệu, có phải là mất tất đâu. Em gái anh cũng là em chồng em!”

Cô ấy không nói nữa, đứng dậy đi vào phòng. Tôi ngồi ngoài lầm bầm, tức điên, nghĩ không ngờ lấy vợ mà đụng chuyện lại thấy rõ cái lòng dạ đàn bà.

Một lúc sau, vợ tôi bước ra. Không nói một lời. Tay cầm một chiếc hộp nhỏ, rồi ném mạnh xuống sàn trước mặt tôi.

“Anh muốn 50 triệu đúng không?”

Tôi giật mình, ngó xuống — rồi tá hoả, tay run rẩy khi thấy bên trong không phải tiền, mà là…

…một xấp giấy bệnh viện đã ố vàng, kèm theo một cuốn sổ tiết kiệm cũ sờn mép.

Tôi cúi xuống nhặt lên, tim đập thình thịch. Trên tờ giấy đầu tiên là phiếu phẫu thuật. Tên bệnh nhân: Nguyễn Thị Mai — vợ tôi. Thời gian: bốn năm trước, đúng năm chúng tôi mới cưới.

– U nang buồng trứng biến chứng. Nguy cơ vô sinh cao… – tôi đọc lắp bắp, cổ họng khô khốc.

Tôi ngẩng lên nhìn vợ. Cô đứng đó, khoanh tay, gương mặt bình thản đến đáng sợ.

– Anh đọc tiếp đi. – giọng cô đều đều – Đọc cho hết.

Tôi run tay lật sang tờ khác: hóa đơn viện phí, đơn xin nghỉ việc dài hạn, biên bản vay nóng. Tổng chi phí… đúng 50 triệu.

– Đây… đây là… – tôi không thốt nên lời.

Cô cười nhạt:
– Là cái giá em phải trả để còn ngồi đây nói chuyện với anh. Lúc đó anh đang ở đâu?

Tôi chết lặng. Ký ức ùa về. Năm đó, tôi vừa chuyển công ty, bận rộn, tối ngày than mệt. Vợ tôi bảo đau bụng, tôi chỉ nói qua loa: “Chắc đau dạ dày thôi, ráng chịu vài hôm.”

– Em nằm viện một mình bảy ngày. – cô nói tiếp – Ký giấy mổ một mình. Ra khỏi phòng mổ, nhìn quanh không thấy ai, em mới hiểu: nếu lúc đó em không giữ lại chút tiền cho mình, thì đến mạng sống cũng chẳng có ai lo.

Cô chỉ vào cuốn sổ tiết kiệm:
– 50 triệu anh đang đòi, không phải tiền thừa. Đó là tiền để em giữ lại quyền được sống cho chính mình… và cho con anh sau này.

Tôi há miệng, nhưng không thốt ra nổi lời xin lỗi.

Cô bước tới, giọng dịu lại, nhưng từng chữ như dao cắt:
– Em không ghét em gái anh. Nếu anh muốn giúp, anh tự lấy phần anh mà giúp. Nhưng anh không có quyền dùng tiền sinh mạng của vợ anh để làm tròn nghĩa “anh trai tốt”.

Nước mắt tôi rơi xuống, lần đầu tiên trong hôn nhân.

Tôi đã mắng vợ ích kỷ, trong khi người ích kỷ nhất… là tôi.
Chỉ biết nghĩ cho máu mủ của mình, mà quên mất người phụ nữ đang cùng tôi gánh cả một gia đình.

Vợ tôi cúi xuống nhặt chiếc hộp, khẽ nói câu cuối:
– Em không tiếc tiền. Em chỉ tiếc… người chồng của em, đến hôm nay mới chịu mở mắt.

Cánh cửa phòng khép lại rất nhẹ.

Nhưng trong lòng tôi, có thứ gì đó đã vỡ ra… không cách nào hàn gắn nguyên vẹn được nữa.