Vợ đ/ẻ xong bị biế;/n ch/ứng không thể đi lại bình thường, chồng bỏ vợ con mới sinh theo người phụ nữ giàu có khác, và rồi đúng 3 năm sau bẽ bàng khi nghe tin…

Vợ đ/ẻ xong bị biế;/n ch/ứng không thể đi lại bình thường, chồng bỏ vợ con mới sinh theo người phụ nữ giàu có khác, và rồi đúng 3 năm sau bẽ bàng khi nghe tin…

Trời tháng Tư oi ả. Trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, Lan nắm chặt tay con gái nhỏ mới lọt lòng. Cô vừa trải qua ca sinh đầy đau đớn, phải mổ cấp cứu vì dấu hiệu tiền sản giật nguy hiểm. Không những vậy, sau khi tỉnh lại, bác sĩ thông báo một điều như sét đánh ngang tai: “Do biến chứng khi gây tê tủy sống, chị Lan hiện có biểu hiện rối loạn vận động vùng chi dưới. Khả năng hồi phục hoàn toàn là rất thấp.”

Lan không tin. Cô mới 27 tuổi. Một người vợ, một giáo viên tiểu học đầy nhiệt huyết, yêu chồng tha thiết, luôn vun đắp cho mái ấm nhỏ. Vậy mà giờ đây, cô nằm trên giường bệnh, không thể nhấc nổi đôi chân mình. Con gái nằm trong lồng kính sơ sinh, còn chồng cô – Khánh – thì… không thấy đâu.

Anh đến viện đúng một lần, ngày Lan được chuyển vào mổ cấp cứu. Khánh đứng ngoài phòng mổ, mắt dán vào điện thoại, vẻ mặt lạnh tanh. Khi bác sĩ bước ra, anh chỉ hỏi qua loa: “Sống chứ? Con gái hay con trai?” Nghe bác sĩ nói là con gái, anh không giấu nổi sự thất vọng. Anh quay sang mẹ vợ, nói như trách móc: “Tôi cần thằng đích tôn cơ mà!”

Rồi anh biến mất.

Ngày Lan được chuyển về phòng hồi sức, mẹ cô là người túc trực chăm sóc. Mỗi lần nhìn thấy mẹ âm thầm lau nước mắt, vừa bón cháo cho con, vừa lo cho cháu, lòng Lan thắt lại. Cô tự dằn vặt, tự hỏi: “Phải chăng do mình yếu đuối nên mới thành gánh nặng? Phải chăng nếu mình sinh con trai, Khánh sẽ khác?”

Tuần sau, Khánh trở lại. Nhưng không phải để thăm, mà để… đưa đơn ly hôn.

“Anh xin lỗi, nhưng anh không thể sống với một người vợ què quặt cả đời. Anh cần người đồng hành chứ không phải gánh nặng.”

Lan chết lặng. Mọi lời cầu xin của cô đều vô nghĩa. Khánh lạnh lùng ký tên, để lại tờ đơn rồi quay lưng đi. Trước khi bước ra khỏi cửa, anh buông một câu khiến cô không bao giờ quên:

“Anh đã có người khác. Cô ấy giàu, trẻ, và biết chiều chuộng. Em giữ con, giữ nhà. Anh không cần.”

Tin đồn nhanh chóng lan khắp xóm nhỏ nơi Lan ở. Người ta thì thào: “Khánh cặp với con Thảo – con gái chủ thầu xây dựng giàu nứt đố đổ vách ngoài phố huyện.” Một số người thương xót cho Lan, nhưng phần lớn chỉ lắc đầu, thở dài, rồi quay đi.

Lan vật lộn từng ngày với đôi chân tê liệt. Mỗi sáng mẹ cô dìu ra sân tập đi, chân run rẩy như người già. Có hôm ngã dúi dụi, máu chảy cả gối, cô vẫn cắn răng không rên một tiếng. “Mình phải đi được, vì con!” – cô tự nhủ, nhìn con gái đang tập bò trong góc sân.

Ba tháng. Sáu tháng. Một năm trôi qua. Lan vẫn chưa đi lại bình thường được, nhưng tay đã có lực, có thể chống gậy. Cô mở lớp dạy kèm tại nhà, dạy học sinh trong xóm. Dù khó khăn, nhưng ánh mắt yêu thương của con gái, sự kiên cường của mẹ già và lòng tự trọng của một người phụ nữ khiến cô sống tiếp.



Trong khi đó, Khánh sống như vua. Cưới Thảo chưa đầy một tháng sau ly hôn, anh được bố vợ cho một xe bán tải và giao luôn vài công trình…

Khánh cứ ngỡ mình đã bước chân vào hào môn, nhưng anh ta không ngờ đó là khởi đầu của một tấn bi kịch. Thảo – cô vợ giàu có – thực chất là một kẻ ăn chơi bạt mạng và coi khinh Khánh như một kẻ “đào mỏ” không hơn không kém.

Suốt 3 năm, Khánh sống trong cảnh bị gia đình vợ chửi bới như con ở, tiền bạc làm ra đều bị bố vợ kiểm soát chặt chẽ. Đau đớn hơn, khi Thảo sinh con, đứa bé lại không hề giống Khánh. Một cuộc xét nghiệm ADN bí mật đã phơi bày sự thật: Khánh chỉ là kẻ “đổ vỏ” cho một gã đàn ông khác. Ngay lập tức, anh ta bị nhà vợ tống khứ ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, kèm theo một khoản nợ khổng lồ mà Thảo đã lừa anh ta ký tên bảo lãnh trước đó.

Sự bẽ bàng sau 3 năm

Một buổi chiều muộn, Khánh lang thang về lại phố huyện cũ, quần áo xộc xệch, gương mặt hốc hác vì nợ nần bủa vây. Anh ta vô tình đi ngang qua một ngôi trường mầm non tư thục khang trang nhất vùng. Tại đó, anh ta chết lặng khi thấy một cảnh tượng không thể tin nổi.

Một người phụ nữ xinh đẹp, dáng đi thanh thoát (dù hơi chậm một chút nhưng vô cùng vững chãi) đang mỉm cười đón một bé gái xinh xắn như thiên thần vào lòng. Đó là Lan.

Hóa ra, nhờ nghị lực phi thường và sự hỗ trợ của những phụ huynh yêu quý, Lan không chỉ bình phục đôi chân mà còn mở được chuỗi trung tâm giáo dục trẻ em có tiếng. Cô giờ đây là một người phụ nữ thành đạt, tự tin và rạng rỡ, hoàn toàn khác xa người vợ “què quặt” mà anh ta từng ruồng bỏ.

Khánh lao đến, quỳ thụp xuống chắn lối đi, giọng run rẩy: – “Lan ơi… Anh sai rồi. Cho anh nhận con, cho anh một cơ hội để bù đắp…”

Bé con sợ hãi nép sau lưng mẹ. Lan nhìn Khánh, ánh mắt cô không còn hận thù, chỉ còn lại một sự dửng dưng lạnh lẽo. Cô nhẹ nhàng đáp:

– “Anh nhầm người rồi. Cha của con tôi đã ‘chết’ vào cái ngày anh đặt tờ đơn ly hôn ở bệnh viện rồi. Hiện tại, mẹ con tôi sống rất tốt. Còn anh, hãy sống tiếp với những gì anh đã chọn đi.”

Vừa lúc đó, một chiếc xe ô tô sang trọng đỗ xịch trước cổng. Một người đàn ông lịch lãm bước xuống, ân cần khoác vai Lan và bế bé gái lên: “Về thôi em, mẹ đang chờ cơm ở nhà.”

Khánh ngồi bệt xuống đất, nhìn theo chiếc xe dần mất hút. Tiếng còi xe xé lòng như xát muối vào vết thương của kẻ bội bạc. Anh ta đã đánh đổi cả cuộc đời, cả máu mủ ruột rà để chạy theo hư vinh, để rồi cuối cùng, thứ anh ta nhận lại chỉ là con số không tròn trĩnh và nỗi hối hận muộn màng đến tận xương tủy.