S/ợ vợ bòn tiền cho nhà ngoại, tôi chỉ đưa cho cô ấy 2 triệu/tháng, bằng đó đủ tiền đi chợ cả tháng rồi còn gì. Cuối tuần này đưa vợ con về quê ngoại, tôi run lẩy bẩy khi thấy…
S/ợ vợ bòn tiền cho nhà ngoại, tôi chỉ đưa cho cô ấy 2 triệu/tháng, bằng đó đủ tiền đi chợ cả tháng rồi còn gì. Cuối tuần này đưa vợ con về quê ngoại, tôi run lẩy bẩy khi thấy…
Tôi luôn tự nhận mình là người chồng “biết tính toán”. Lương tháng của tôi chỉ tầm mười lăm triệu, lại phải trả góp căn hộ, lo tiền sữa cho con, tiền điện nước… Vì thế, chuyện chi tiêu trong nhà tôi luôn cầm rất chặt.
Vợ tôi – Hạnh – là công nhân may. Thu nhập chỉ hơn 6 triệu. Từ ngày cưới, cô ấy giao hết lương để lo cho bố mẹ già ở quê. Mà nhà ngoại lại đông người, lúc người bệnh, lúc người th/ất nghi/ệp. Hạnh thương nhà nên tháng nào cũng gửi về ít nhiều.
Tôi thì lại khác. Tôi luôn có suy nghĩ:
“Đàn ông đi làm đã đủ v/ất v/ả rồi. Tiền nhà chồng làm ra thì phải ưu tiên nhà chồng. Nhà ngoại thì chỉ giúp lúc thực sự cần.”
Thế nên ngay từ đầu, tôi chỉ đưa cho vợ đúng 2 triệu/tháng để đi chợ, còn lại tôi giữ. Tôi nghĩ như vậy là hợp lý. Hai triệu cũng đâu phải ít. Cầm từng ấy tiền, tôi tin là cô ấy phải biết xoay xở.

Nhiều lúc vợ bảo:
– Anh ơi, tháng này không đủ đâu. Con lớn rồi, tã sữa tốn lắm.
Tôi chỉ bặm môi đáp:
– Không đủ thì tiết kiệm lại. Em cứ chiều theo nhà ngoại hoài thì tiền đâu!
Vợ tôi im lặng. Ánh mắt buồn nhưng không c/ãi. Lúc đó, tôi rất tự hào vì mình “giữ vững lập trường”.
Cuối tuần này, vợ tôi nói muốn đưa con về ngoại thăm bố mẹ. Cô ấy bảo bố cô đang y/ếu hơn trước. Tôi ban đầu gắt lên:
– Lại về? Về suốt như thế tiền đâu cho đủ?
Hạnh chỉ cúi đầu, giọng nhẹ như gió:
– Bố em… sợ không còn nhiều thời gian.
Câu nói ấy làm tôi khựng lại. Nhưng cái tính s/ĩ di/ện khiến tôi không muốn hỏi thêm. Tôi lặng lẽ lái xe về quê cùng vợ con.
Con đường về quê ngoại trải dài trong gió lạnh. Nhà ngoại nằm trong vùng ng//hèo nhất huyện. Ngày chưa đến nơi, tôi vẫn nghĩ mình đã đúng khi không muốn vợ gửi tiền quá nhiều.
Nhưng khi xe vừa rẽ vào sân… tôi r/un lẩ/y b/ẩy.
Trước mắt tôi là….