au khi phung phí 10 tỷ cho bồ, người chồng quát vợ khi bị hỏi vay 200 triệu cứu con: “Tự mà lo liệu!”. Sự t:à:n nh:ẫ:n ấy đã bị đáp trả ngay lập tức bằng một hu:ng tin không thể lường trước, khiến anh ta ch:ế:t đứng…
au khi phung phí 10 tỷ cho bồ, người chồng quát vợ khi bị hỏi vay 200 triệu cứu con: “Tự mà lo liệu!”. Sự t:à:n nh:ẫ:n ấy đã bị đáp trả ngay lập tức bằng một hu:ng tin không thể lường trước, khiến anh ta ch:ế:t đứng…
Trong căn hộ chung cư cũ kỹ, mùi thu:ố:c s:á:t tr:ùng và không khí ngột ngạt của bệnh viện dường như đã bám vào cả linh hồn Phương. Cô đứng tựa vào bức tường lạnh lẽo, tay r:un r:ẩ:y cầm chiếc điện thoại, ánh mắt mệt mỏi nhưng lại bùng lên một tia hy vọng mong manh. Con trai cô, bé Minh, đang nằm trong phòng cấp cứu, cần một ca ph:ẫ:u thu:ật tim khẩn cấp. 200 triệu đồng, một con số khổng lồ đang đè nặng lên bờ vai người mẹ đơn đ:ộc.
Phương hít một hơi thật sâu, ngón tay nhấn gọi số của chồng cô, Hùng.
“Anh đang ở đâu? Có thể nói chuyện một lát không?” Giọng Phương cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng âm điệu r:un r:ẩy đã ph:ản b:ội cô.
Đầu dây bên kia là một tiếng thở dài đầy vẻ bực bội, kèm theo tiếng nhạc du dương của một nhà hàng sang trọng. “Cô gọi làm gì? Tôi đang bận tiếp đối tác. Chuyện gì quan trọng đến mức không để tôi yên à?” Hùng đáp, giọng anh ta lướt qua như một mũi ki:m ch:â:m thẳng vào sự tủi thân của Phương.
“Minh… con cần ph:ẫ:u thu:ật gấp. Bác sĩ nói phải đóng tiền tạm ứng 200 triệu ngay chiều nay. Anh… anh có thể chuyển cho em được không?” Phương lắp bắp, nuốt ngược nước mắt. Cô biết, 200 triệu không phải là số tiền lớn đối với khối tài sản anh ta đang nắm giữ, nhất là khi cô vừa nghe phong thanh về việc anh ta mới mua một căn biệt thự cho ‘cô bồ’ nào đó.
Một tràng cười khẩy vang lên qua điện thoại, lạnh lẽo và ch:âm bi:ế:m. “200 triệu? Cô nghĩ tôi là cái máy rút tiền của cô à? Tôi làm gì có tiền! Tiền của tôi là tiền đầu tư, tiền kinh doanh, không phải tiền để phục vụ cho mấy trò hoang phí của cô và cái đứa nhóc đó!”
Phương cảm thấy một cơn đau th:ắt lại trong lồng ngực. “Hoang phí? Hùng, đó là con trai của anh! Con đang đứng giữa lằn ranh sinh t:ử, anh nói đó là hoang phí sao? Anh không có 200 triệu, vậy còn căn nhà mới 10 tỷ anh vừa mua cho cô gái kia thì sao? Anh định nói với tôi đó cũng là khoản đầu tư sinh lời chăng?”
Giọng Hùng lập tức trở nên đanh thép, đầy vẻ mỉ:a m:ai, không hề có chút tình nghĩa vợ chồng. “Ồ, tai cô thính thật đấy. Đúng, tôi mua nhà. Nhưng đó là tài sản đứng tên tôi và người xứng đáng hơn. Còn cô, cô nghĩ mình là ai? Cô đ:ẻ ra nó thì cô tự đi mà lo liệu! Đừng có gọi cho tôi với mấy cái chuyện ‘con ốm, con đau’ vặt vãnh này nữa. Tôi đã nuôi cô ăn mặc tử tế bao năm là đủ trách nhiệm rồi.”
“Nuôi ăn mặc t:ử tế?” Phương cười nhạt, một nụ cười đầy c:ay đ:ắng và khi:nh mi:ệt. “Anh nhầm rồi, Hùng ạ. Tôi là người vợ đã bỏ cả sự nghiệp để ở nhà chăm sóc cho gia đình này, để anh rảnh tay đi xây dựng ‘đế chế’ của mình. Tôi không phải là thú cưng của anh! Anh đang dùng cái trách nhiệm hời hợt đó để che đậy cho sự vô trách nhiệm của một người cha, một người chồng tồi tệ, đúng không?”
“Thôi đi! Đừng có đóng vai nạn nhân nữa. Nếu cô giỏi giang đến thế thì 200 triệu đối với cô có đáng là gì? Mà cô lo cho nó đi, đừng có lôi tôi vào mấy cái rắc rối của cô nữa.” Hùng gằn giọng, sau đó dứt khoát cúp máy, để lại một tiếng ‘tút… tút…’ vô cảm c:ứa vào trái tim Phương như một nh:át d:a:o chí mạng.
Phương sụp xuống ghế, nước mắt không còn là sự yếu đuối mà là sự bùng n:ổ của nỗi că:m ph:ẫn và thất vọng tột cùng. Cô đã nhận ra, người đàn ông này không còn là người cô từng yêu, không còn là người cha của con trai cô nữa. Anh ta đã bị sự giàu có và ích kỷ làm cho mù quáng, biến thành một kẻ lạnh lùng, t:à:n nh:ẫn. Cô lau nước mắt, ánh mắt giờ đây trở nên kiên định, Phương tự nhủ: “Mình phải tự lo cho con. Không có anh ta, mình vẫn phải sống, phải chiến đấu.” Cô lao đi, vay mượn khắp nơi, bán món trang sức cuối cùng để gom đủ số tiền.
Trong khi Phương đang vật lộn trong cuộc chiến sinh t:ử giành lại con trai, thì ở một góc phố khác, Hùng đang nâng ly champagne cùng người tình mới, cô bồ tên Chi.

…Tiếng cười nói rộn ràng, ánh đèn vàng ấm áp, rượu champagne sóng sánh trong ly — tất cả tạo nên một thế giới hoàn toàn tách biệt với phòng cấp cứu nơi con trai anh đang giành giật từng nhịp tim.
Hùng ngả người ra ghế, vẻ mặt mãn nguyện. Chi nghiêng đầu tựa vào vai anh, giọng nũng nịu:
“Anh à, hay là mình đi xem căn biệt thự lần nữa nhé? Em thấy phòng khách vẫn chưa đủ rộng.”
Hùng bật cười, đưa tay vuốt tóc Chi:
“Em thích là được. Tiền bạc không thành vấn đề.”
Ngay lúc ấy — điện thoại Hùng rung lên.
Số lạ.
Anh cau mày, định bấm từ chối. Nhưng không hiểu sao, một cảm giác khó chịu thoáng qua khiến anh nghe máy.
“Anh Hùng phải không?” — giọng đàn ông trung niên, trầm và lạnh.
“Tôi gọi từ bệnh viện tim mạch.”
Hùng khựng lại.
“Có chuyện gì?”
“Chúng tôi rất tiếc phải thông báo…”
“…con trai anh — bé Minh — đã qua cơn nguy kịch. Ca mổ vừa kết thúc.”
Hùng thở phào, nhếch môi cười nhạt.
“Vậy thì tốt. Có gì mai tôi—”
Giọng bên kia cắt ngang, chậm rãi, từng chữ như đập thẳng vào thái dương anh:
“Ca mổ thành công nhờ người mẹ đã ký cam kết chịu mọi rủi ro, bán toàn bộ tài sản cá nhân để đóng tiền.”
“Và cũng nhờ một khoản hỗ trợ khẩn cấp… không phải từ anh.”
Hùng sững người.
“Ý anh là sao?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi nói tiếp:
“Trước khi vào phòng mổ, bé Minh có nhờ tôi chuyển lời.”
“Cháu bảo: ‘Nếu con không tỉnh lại… nhờ bác nói với bố là… con không cần bố nữa.’”
Ly champagne rơi khỏi tay Hùng, vỡ tan trên nền đá hoa cương.
Chi giật mình:
“Anh sao thế?”
Hùng không nghe thấy gì nữa.
Bên tai anh chỉ còn vang vọng câu nói lạnh lùng mà chính anh đã ném vào Phương vài giờ trước:
‘Cô đẻ ra nó thì cô tự mà lo liệu!’
Điện thoại rơi xuống, bàn tay anh run rẩy đến mức không thể nhặt lên.
Và đúng lúc ấy — một tin nhắn ngân hàng hiện lên:
TÀI KHOẢN BỊ PHONG TỎA TẠM THỜI
Lý do: Yêu cầu điều tra giao dịch bất thường và trốn tránh nghĩa vụ cấp dưỡng.
Hùng bật dậy, mặt tái mét.
“Không thể nào…”
Chi hoảng hốt:
“Anh… anh làm sao vậy?”
Hùng quay sang nhìn Chi — người phụ nữ anh vừa tiêu 10 tỷ để chiều chuộng — và lần đầu tiên trong đời, anh thấy cô ta xa lạ và rẻ rúng đến thế.
Anh lao ra khỏi nhà hàng, gọi điên cuồng cho luật sư.
Không ai bắt máy.
Gọi cho Phương.
👉 Thuê bao không liên lạc được.
Gọi cho bệnh viện.
👉 “Xin lỗi, anh không có quyền quyết định gì nữa. Người mẹ đã nộp đơn ly hôn đơn phương, kèm yêu cầu tước quyền giám hộ.”
Hùng chết đứng giữa vỉa hè đông người.
Lần đầu tiên, anh hiểu ra một sự thật tàn nhẫn:
👉 Tiền có thể mua được người tình.
👉 Nhưng không mua lại được một đứa con đã tuyệt vọng về cha mình.
Ba tháng sau, Phương bế Minh rời khỏi bệnh viện.
Con trai cô nắm tay mẹ, khẽ hỏi:
“Mẹ ơi… từ giờ con chỉ có mẹ thôi, đúng không?”
Phương mỉm cười, nước mắt rơi nhưng giọng bình thản đến lạ:
“Ừ. Thế là đủ rồi con.”
Còn Hùng —
vẫn sống.
Nhưng mỗi đêm đều mơ thấy tiếng tim con trai mình ngừng đập,
vào đúng khoảnh khắc…
anh buông điện thoại và nói:
“Tự mà lo liệu.”