Ngay sau ca sinh, người vợ run rẩy ký vào đơn ly hôn trong nước mắt, rồi lặng lẽ ôm con rời khỏi nhà chồng mà không một lời oán trách

Ngay sau ca sinh, người vợ run rẩy ký vào đơn ly hôn trong nước mắt, rồi lặng lẽ ôm con rời khỏi nhà chồng mà không một lời oán trách. Không ai biết rằng, đúng vào thời điểm ấy, cô vừa nhận được khoản thừa kế trị giá 9 tỷ đồng nhưng vẫn chọn im lặng, không hé lộ với bất kỳ ai. Ba ngày sau, cô bất ngờ quay trở lại với một diện mạo hoàn toàn khác. Cả gia đình chồng chết lặng khi sự thật được phơi bày, để rồi cay đắng nhận ra họ vừa tự tay đ/á/n/h m//ấ/t người phụ nữ tốt nhất từng bước vào cuộc đời mình…

Ánh nắng chiều tà gay gắt lọt qua khe rèm cửa sổ bệnh viện, loang lổ trên mặt sàn gạch men lạnh lẽo. Linh nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, từng nhịp lồng ngực phập phồng yếu ớt như một cánh bư:ớm rách nát đang cố chống chọi với cơn bão. Tiếng máy đo nhịp tim “tít… tít…” vang lên đơn điệu, đều đặn như đếm ngược thời gian còn lại của một kiếp người đau khổ.

Cánh cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy mạnh, va sầm vào tường khiến Linh giật mình, lồng ngực nhói lên đau đớn. Nam bước vào, bộ vest đen sang trọng phẳng phiu không một nếp nhăn, đối lập hoàn toàn với vẻ xơ x:ác, héo hon của vợ mình. Đi cạnh anh ta là Nhã – cô nhân tình với đôi môi đỏ mọng và bộ váy lụa bó sát, n:ồng n:ặc mùi nước hoa rẻ tiền trộn lẫn sự kiêu kỳ.

Nam không một lời hỏi thăm, anh ta ném phịch một tập hồ sơ lên đôi chân gầy guộc của Linh. Ánh mắt anh nhìn cô không chút tình nghĩa, chỉ có sự gh:ê t:ởm và nóng vội như thể đang đứng trước một đống r:ác cần được dọn dẹp. “Ký đi. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh để cạy cái bàn tay r:un r:ẩy đó của cô ra,” Nam gằn giọng, thanh âm lạnh lẽo như băng giá mùa đông.

Linh cố gắng nheo đôi mắt mờ đục vì bệnh tậ:t, nhìn vào dòng chữ “Đơn ly hôn” to tướng in trên mặt giấy. Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình b:óp ngh:ẹt, đau đớn đến mức không thể thốt nên lời. Cô ngước nhìn người chồng mà mình đã dành cả thanh xuân để chăm sóc, vun vén, giờ đây anh ta đứng đó, rạng rỡ bên kẻ thứ ba, ép cô vào đường cùng khi cô đang cận kề cái ch:ế:t.

Nhã tiến lại gần giường b:ệnh, ngón tay sơn đỏ rực rỡ vuốt ve lọn tóc xơ x:ác của Linh, nụ cười giả tạo nở trên môi. “Chị Linh à, nhìn chị thế này tôi cũng đau lòng lắm, nhưng sống mà cứ thoi thóp thế này thì khổ mình khổ cả người khác.” Cô ta dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự xảo quyệt: “Ký đi cho nhẹ nợ, để anh Nam còn có thời gian lo cho tương lai, chứ cứ ám nhau mãi ở cái nơi toàn mùi thu:ố:c s:át tr:ùng này thì xui xẻo lắm.”

Linh thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng lá khô cọ vào nhau: “Nam… ít ra… cũng phải đợi tôi khỏe lại chút ít. Anh tệ bạc đến mức này sao? Tôi là vợ anh mà…” Nước mắt cô lăn dài trên gò má h:ốc h:ác, thấm đẫm vào chiếc gối trắng muốt đã ngả màu vàng ố. Cô không thể tin nổi người đàn ông từng thề non hẹn biển lại có thể đê tiện đến mức ép vợ ly hôn ngay trên giường bệnh.

Nam nhếch mép, một nụ cười mỉ:a m:ai hằn sâu trên khuôn mặt điển trai nhưng vô hồn. “Vợ? Một người vợ chỉ biết nằm một chỗ tiêu tốn tiền bạc của tôi như nước chảy thì có ích gì? Cô nhìn lại mình đi, gầy gò, ốm yếu, trông chẳng khác gì một cái x:ác không hồn.” Anh ta dí chiếc bút vào tay Linh, ép những ngón tay yếu ớt của cô phải nắm chặt lấy nó, mặc cho cô đang r:un r:ẩy vì u:ất h:ận và kiệt sức.

Nhã lại bồi thêm một nh:át d:ao vào lòng Linh bằng giọng điệu ch:âm bi:ế:m: “Anh Nam nói đúng đấy chị ạ. Đàn bà mà không giữ được sắc, lại chẳng còn sức khỏe thì giữ cái ghế ‘bà chủ’ làm gì cho nặng nề? Để tôi gánh vác cái gánh nặng ấy thay cho, chị cứ yên tâm mà… nhắm mắt cho thanh thản.” Cô ta cười khúc khích, tiếng cười vang vọng trong phòng bệnh như một điệu nhạc ta:ng t:óc.

Sự khi:nh mi:ệt của họ như những gáo nước đá t:ạt thẳng vào mặt Linh, khiến cô cảm thấy sự sống trong mình đang dần đông cứng lại. Linh nhìn hai con người trước mặt, họ đứng đó rực rỡ và đ:ộc á:c như một đôi kền kền đang chờ đợi con mồi trút hơi thở cuối cùng để rỉ:a x:ác. “Hai người… thực sự không sợ quả báo sao? Trời xanh có mắt đấy,” Linh cố hết sức hét lên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tiếng r:ên r:ỉ ngh:ẹn ngà:o.



“Quả báo? Ở cái thời đại này, chỉ có kẻ ngh:è:o và kẻ bệnh t:ật mới tin vào quả báo thôi Linh ạ,” Nam cười gằn, bàn tay anh ta si:ết chặt lấy vai cô, tạo thành những vết lằn đau đớn trên làn da mỏng manh. “Ký ngay! Tôi không muốn phí thêm một giây phút nào ở đây nữa. Công ty đang cần tái cơ cấu, và tôi cần một người vợ có thể ra mắt đối tác, chứ không phải một con bệnh làm xấu mặt tôi.”

Giữa lúc không gian đang căng thẳng tột độ, khi Linh tưởng chừng như mình sẽ đổ gục hoàn toàn trước sự t:àn nh:ẫn, thì cánh cửa phòng bệ:nh một lần nữa bị đẩy ra. Một bóng dáng uy nghiêm, tĩnh tại nhưng toát ra khí chất áp đảo bước vào.

Người bước vào là Luật sư Trần, đại diện pháp lý cấp cao từ tập đoàn luật danh tiếng. Ông phớt lờ sự hiện diện của Nam và Nhã, tiến thẳng đến bên giường bệnh, kính cẩn cúi đầu trước Linh: “Thưa cô Linh, thủ tục xác nhận quyền thừa kế hợp pháp khối tài sản 9 tỷ đồng cùng 35% cổ phần tập đoàn từ người bác ruột đã hoàn tất. Chỉ cần chữ ký của cô, toàn bộ tài sản sẽ chính thức kích hoạt.”

Cả phòng bệnh chìm vào khoảng lặng sững sờ. Nam chết đứng, đôi mắt mở to ngỡ ngàng, còn Nhã thì ú ớ không thốt nên lời. Nhìn tập hồ sơ thừa kế lấp lánh con dấu đỏ cùng những con số đắt giá, lòng tham trong mắt Nam bùng lên dữ dội. Anh ta lập tức thay đổi sắc mặt, lao đến nắm lấy tay Linh, giọng ngọt ngào giả tạo: “Linh… em có khoản tiền lớn thế này sao không nói với anh? Chúng ta là vợ chồng mà! Anh vừa rồi chỉ là bột phát nhất thời thôi…”

Linh nhìn người đàn ông trước mặt bằng đôi mắt hoàn toàn nguội lạnh. Cô gạt bàn tay dơ bẩn của Nam ra, chậm rãi cầm lấy chiếc bút thử thách ban nãy, dứt khoát ký tên vào tờ đơn ly hôn rồi ném thẳng vào ngực anh ta.

“9 tỷ này là của con tôi và tôi. Từ giây phút này, chúng ta không còn liên quan,” Linh thản nhiên đáp. Ngay sau đó, cô nhẹ nhàng bế đứa con nhỏ mới sinh vào lòng, lặng lẽ bước ra khỏi phòng bệnh dưới sự bảo vệ của đội ngũ an ninh do Luật sư Trần đưa tới, rời khỏi nhà chồng mà không ngoảnh đầu lại, không một lời chửi rủa hay oán trách.

Ba ngày sau.

Tại căn biệt thự sang trọng của gia đình Nam, bầu không khí đang vô cùng u ám. Sau khi Linh đi, công ty của Nam bất ngờ gặp khủng hoảng tài chính nghiêm trọng do đối tác lớn đột ngột rút vốn. Đúng lúc gia đình anh ta đang đôn đáo vay mượn khắp nơi thì một đoàn xe siêu xe đen tuyền dừng lại trước cổng.

Cánh cửa biệt thự mở ra. Linh bước xuống xe trong diện mạo hoàn toàn khác biệt. Không còn là người phụ nữ xơ xác, gầy gò trên giường bệnh, cô khoác lên mình bộ âu phục trắng cắt may tinh xảo, thần thái uy nghi, sắc sảo và rạng rỡ đến nao lòng. Đội ngũ trợ lý và luật sư tháp tùng phía sau càng làm tôn lên vẻ quyền lực của cô.

Mẹ Nam và anh ta vội vã chạy ra, tưởng rằng Linh hối hận muốn quay về viện trợ tài chính. Mẹ Nam vội vàng nắm lấy tay cô, sụt sùi cay đắng: “Linh ơi, con về rồi sao? Mẹ biết con là đứa hiếu thảo nhất, con cứu lấy cái nhà này, cứu lấy anh Nam con với!”

Linh mỉm cười, một nụ cười thản nhiên nhưng buốt giá. Cô nhẹ nhàng rút tay ra, để luật sư bước lên phía trước xướng ngôn:

“Xin thông báo, cô Linh vừa hoàn tất thủ tục thu mua lại 51% cổ phần của công ty gia đình các vị. Hiện tại, cô ấy là chủ sở hữu hợp pháp của căn biệt thự này cũng như toàn bộ tài sản doanh nghiệp. Các vị có 24 giờ để dọn dẹp và rời khỏi đây.”

Sét đánh ngang tai. Cả gia đình chồng chết lặng tại chỗ. Nam quỳ rụp xuống chân Linh, gương mặt cắt không còn một giọt máu, gào khóc van xin sự rủ lòng thương. Nhã đứng bên cạnh ghen tức đến điên dại nhưng cũng đành bất lực trước sự thật phũ phàng.

Linh nhìn xuống những con người đang quỳ lụy dưới chân mình, ánh mắt tràn ngập sự bình thản của một người đã bước qua đáy vực đau thương. Cô chậm rãi cất giọng, từng từ từng chữ như nhát dao cứa vào lòng họ: “Tài sản hay 9 tỷ đồng chưa từng là thứ tôi tự hào nhất. Thứ đắt giá nhất tôi từng mang đến cho cái nhà này chính là sự chân thành và tình yêu thương vô điều kiện. Nhưng chính tay các người đã chà đạp và vứt bỏ nó.”

Nói rồi, Linh quay lưng bước lên xe, kính đen khép lại, để lại sau lưng những tiếng gào khóc muộn mằn và sự hối hận cay đắng của một gia đình đã tự tay đánh mất người phụ nữ tuyệt vời nhất cuộc đời mình.