Chỉ còn 3 tháng nữa là đến ngày đính hôn, tôi bất ngờ phát hiện ra tôi bị u-ng th-ư giai đoạn 1

Chỉ còn 3 tháng nữa là đến ngày đính hôn, tôi bất ngờ phát hiện ra tôi bị u-ng th-ư giai đoạn 1. Trong lúc đang suy sụp ở hành lang bệnh viện lạnh lẽo, giọt nước mắt tràn bờ mi thì bất ngờ một tin nhắn của cô bạn thân gửi đến. Đó là hình ảnh chồng sắp cưới của tôi đưa bồ đi chụp ảnh cưới ở Châu Âu. Tôi gửi bức hình đó cho mẹ chồng, và rồi phản ứng của bà khiến tôi không thể tin vào mắt mình.

Hơi thở lạnh lẽo của hành lang bệnh viện như một l-ưỡi d-ao s-ắc b-én c-ứa vào lồng ng-ực tôi. Mùi thuốc s-át tr-ùng gắt nhẹ hòa với không khí ảm đạm khiến đầu óc tôi quay cuồ-ng. Chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày đính hôn với Hào, người mà tôi đã tin rằng sẽ là bến đỗ cuối cùng của mình. Nhưng giờ đây, tờ kết quả chẩn đoán un-g th-ư giai đoạn một nằm nhàu nát trong tay, như một lời phán quyết nghi-ệt ng-ã, x-é to-ang mọi ảo mộng.

Tôi tựa lưng vào bức tường sơn trắng lạnh toát, cố nén tiếng nấc nghẹn lại ở cổ họng. Khóe mắt c-ay x-è, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, mang theo vị m-ặn ch-át của sự tủi hờ-n và s-ợ h-ãi. Tôi đang chìm sâu trong hố đen tuyệt vọng thì chiếc điện thoại trong túi quần rung lên bần bật, một tin nhắn từ Chi, cô bạn thân chí cốt. Tôi vô hồn mở khóa, màn hình hiện lên một tấm ảnh chụp vội. Trái tim tôi như ngừng đập, mọi đ-au đ-ớn th-ể x-ác bỗng chốc bị thay thế bằng một cơn t-ê t-ái buốt giá của tâm hồn.

Trong ảnh, Hào, chồng sắp cưới của tôi, đang khoác tay một cô gái tóc vàng xa lạ, cả hai nở nụ cười rạng rỡ, đứng trước đài phun nước Trevi tráng lệ ở Rome. Họ mặc đồ đôi, và điều tồi tệ hơn cả là cô gái kia đang đội một chiếc vương miện nhỏ xinh xắn, còn Hào dịu dàng đỡ cô ta tạo dáng… chụp ảnh cưới. Cái vẻ dịu dàng, ân cần đó, đáng lẽ ra phải dành cho tôi, cho những bức ảnh đính hôn mà chúng tôi dự định chụp vào cuối tuần này. Vậy mà, anh ta lại đang ở Châu Âu, lén lút vun đắp cho một tổ ấm khác.

Cơn s-ốc lớn đến mức tôi không thể khóc thành tiếng, chỉ có thể siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng b-ệch. “Đây là món quà đính hôn anh dành cho em sao, Hào?” Tôi lẩm bẩm trong cổ họng, giọng khàn đặc. Nỗi đ-au u-ng th-ư dường như không còn đáng s-ợ bằng sự phản bội trơ trẽn này. Mối tình ba năm, sự tin tưởng tuyệt đối, tất cả chỉ đổi lấy một cú lừa ngoạn mục.

Ngay lập tức, một ngọn lửa g-iận d-ữ bùng lên trong tôi, xua tan đi sự suy sụp ban đầu. Tôi không thể để mình gụ-c ng-ã trong im lặng như một kẻ thua cuộc th-ảm h-ại. Tôi lướt đến danh bạ, tìm số của mẹ Hào, bà Hà, một người phụ nữ quyền lực, sắc sảo, người đã luôn tỏ ra yêu quý và xem tôi như con gái ruột. Với một quyết tâm lạnh lùng, tôi gửi tấm ảnh Châu Âu kia kèm theo một câu ngắn gọn: “Con xin lỗi vì đã làm phiền cô, nhưng có lẽ chuyện đính hôn của con và Hào phải h-ủy rồi ạ.”

Chỉ vài giây sau, điện thoại đổ chuông. Là bà Hà. Giọng bà cất lên, không phải tiếng khóc than hay bất ngờ, mà là một sự bình tĩnh đáng sợ, xen lẫn chút hài hước khó tả: “Cô bé cưng của mẹ, con làm mẹ bất ngờ đấy. Nhanh hơn dự kiến một chút. Chờ mẹ vài phút. Mẹ sẽ cho thằng con trời đ-ánh của mẹ một bài học nhớ đời.” Cảm xúc của tôi lẫn lộn, kinh ngạc, và cả một sự tò mò không thể kìm nén. Ph-ản ứ-ng này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

Trong lúc này, tại một quán cà phê sang trọng ở Rome, Hào đang cười nói vui vẻ với Tiểu My, cô bồ nóng b-ỏng vừa tốt nghiệp ngành thiết kế. Anh ta đang trình diễn màn hào phóng quen thuộc, rút ví trả tiền chiếc túi xách đắt đỏ cô ta vừa ngỏ ý.

“Anh yêu, anh thật là tuyệt vời nhất!” Tiểu My nũng nịu, tựa đầu vào vai Hào, đôi mắt long lanh chứa đầy sự tính toán. “Nếu anh không đưa em đi Châu Âu chụp ảnh cưới, chắc em sẽ ch-ết vì gh-en t-ị với hội bạn mất. Hào này, bao giờ anh mới nói chuyện với mẹ anh? Em muốn chúng ta đường đường chính chính.”
Hào nhấp một ngụm cà phê, nụ cười trên môi hơi gượng gạo. “Em cứ yên tâm. Em thấy đấy, mẹ anh luôn thích em. Bà đã hứa rồi. Chỉ cần anh cưới được em, bà sẽ chuyển hết tài sản của bà sang tên anh, coi như quà cưới. Tầm nhìn của mẹ anh khác hẳn mấy bà vợ cổ hủ ngoài kia.” Anh ta nói, cố gắng tỏ ra uy quyền và tự tin, dù trong lòng vẫn thấp thỏm lo s-ợ về phản ứng của mẹ. Việc duy trì cuộc sống xa hoa, và quan trọng nhất là nguồn tài chính không đáy, hoàn toàn phụ thuộc vào khối tài sản khổng lồ mà mẹ anh ta nắm giữ. Việc kết hôn với một người ‘mẹ’ anh ta thích là điều kiện duy nhất.

“À, thế thì tuyệt vời rồi!” Tiểu My reo lên, nhưng trong ánh mắt lướt qua lại đầy vẻ ch-âm b-iếm kh-inh m-iệt mà Hào không hề nhận ra. Cô ta biết rõ Hào là một kẻ trăng hoa, chỉ biết dựa dẫm vào mẹ, nhưng cái mà cô ta cần là cái mác ‘vợ thiếu gia’ và số tài sản kếch xù kia.

Đúng lúc đó, điện thoại của Hào rung lên liên tục.

…Hào liếc nhìn màn hình, nụ cười trên môi tắt ngúm.

“Mẹ.”

Tim anh ta chợt đập hụt một nhịp.

— “Mẹ gọi con có việc gì không ạ?” — Hào cố giữ giọng vui vẻ.

Ở đầu dây bên kia, giọng bà Hà vang lên chậm rãi, bình thản đến lạnh người:

— “Con trai yêu quý, con đang ở Rome đúng không?”

Hào thoáng liếc Tiểu My, rồi đáp:

— “Dạ… con đi công tác kết hợp nghỉ ngơi chút thôi mà mẹ.”

Bà Hà bật cười khẽ.

— “Ừ. Nghỉ ngơi… chụp ảnh cưới, mua túi hiệu, tiêu tiền của mẹ rất vui phải không?”

Máu trong người Hào như đông cứng.

— “Mẹ… mẹ nghe ai nói thế?” — anh ta lắp bắp.

— “Không cần biết mẹ nghe từ đâu,” — bà Hà cắt ngang.
— “Mẹ chỉ muốn báo con một chuyện.”

Tiểu My bắt đầu cảm thấy bất an, nụ cười trên môi cô ta cứng lại.

— “Kể từ giây phút này,” — giọng bà Hà trầm xuống,
— “toàn bộ thẻ tín dụng đứng tên mẹ mà con đang dùng… đã bị khóa.”
— “Tài khoản sinh hoạt của con cũng vừa bị phong tỏa.”
— “Vé máy bay hạng thương gia chiều về Việt Nam… mẹ đã hủy.”

Hào bật dậy khỏi ghế.

— “Mẹ làm cái gì vậy?! Con đang ở nước ngoài!”

— “Thì mẹ muốn con ở đó mà suy nghĩ cho kỹ,” — bà Hà nói rất nhẹ,
— “suy nghĩ xem ai mới là người con nên cưới.”

Tiểu My hoảng hốt:

— “Anh Hào… có chuyện gì vậy?”

Hào chưa kịp trả lời thì bà Hà nói tiếp, từng chữ như dao cắt:

— “À, quên chưa nói.”
— “Mẹ vừa gặp bác sĩ của con bé sắp làm dâu mẹ.”

Hào tái mét.

— “Mẹ… mẹ nói ai?”

— “Con bé mà con phản bội ấy,” — bà Hà chậm rãi,
— “nó bị ung thư giai đoạn một.”

Không gian xung quanh Hào như sụp đổ.

— “Nó vẫn còn sống,” — bà Hà nói tiếp,
— “và nó vẫn muốn giữ thể diện cho con. Chính vì thế mẹ càng không thể tha thứ.”

Bà dừng lại một giây, đủ để Hào nghe rõ tiếng tim mình đập loạn xạ.

— “Hào à,” — giọng bà bỗng trở nên sắc lạnh,
— “mẹ có thể chấp nhận con trai mình nghèo, nhưng không bao giờ chấp nhận con trai mình thất nhân cách.”

— “Từ hôm nay,” — bà kết luận,
— “con không còn là người thừa kế của mẹ nữa.”

Cuộc gọi kết thúc.

Hào đứng chết trân giữa quán cà phê sang trọng.
Tiểu My nắm lấy tay anh ta, giọng gắt gỏng:

— “Anh đùa em à? Anh nói mẹ anh thích em cơ mà?!”

Hào rút tay lại, ánh mắt trống rỗng.

— “Cô im đi.”

Lần đầu tiên, Tiểu My nhận ra…
người đàn ông trước mặt mình không có gì cả — ngoài một cái danh rỗng.


Ở bệnh viện

Điện thoại tôi rung lên.

Tin nhắn từ bà Hà, ngắn gọn nhưng khiến mắt tôi nhòe đi:

“Con yên tâm chữa bệnh.
Hôn lễ hủy.
Nhưng nhân phẩm của con — mẹ giữ.”

Tôi khẽ bật cười, nước mắt rơi xuống màn hình.

Lần đầu tiên trong ngày, tôi không còn thấy hành lang bệnh viện lạnh nữa.

Bởi tôi hiểu ra một điều:

Ung thư có thể lấy đi sức khỏe,
nhưng sự thật đã cứu tôi khỏi một cuộc hôn nhân còn độc hại hơn cả bệnh tật.

Và có những người mẹ chồng…
không sinh ra con,
nhưng lại dạy ta cách đứng thẳng giữa đau thương.