Thay mẹ làm lao công trong một ngày, tôi vô tình gặp người đàn ông ở tầng 16 – vị tổng giám đốc nổi tiếng lạnh lùng, khó gần, đến mức cả công ty còn đồn rằng anh là “bi//ến t///hái” nên ai cũng tránh xa. Tôi cũng chỉ định cúi đầu lặng lẽ bước qua. Thế nhưng, vừa nhìn thấy tôi, anh bỗng khựng lại, ánh mắt đầy ngỡ ngàng rồi mỉm cười, khẽ nói: “Sáu năm rồi… cuối cùng cũng tìm thấy em.”
Thay mẹ làm lao công trong một ngày, tôi vô tình gặp người đàn ông ở tầng 16 – vị tổng giám đốc nổi tiếng lạnh lùng, khó gần, đến mức cả công ty còn đồn rằng anh là “bi//ến t///hái” nên ai cũng tránh xa. Tôi cũng chỉ định cúi đầu lặng lẽ bước qua. Thế nhưng, vừa nhìn thấy tôi, anh bỗng khựng lại, ánh mắt đầy ngỡ ngàng rồi mỉm cười, khẽ nói: “Sáu năm rồi… cuối cùng cũng tìm thấy em.”
Tôi là một cô gái trẻ, sống bằng nghề thiết kế tự do – một công việc tuy mang lại sự linh hoạt, nhưng cũng đầy bất ổn. Không ít lần tôi phải chạy vạy từng đồng, đối mặt với cảm giác không biết tháng sau có tiền ăn hay không. Trong cái guồng quay chật vật ấy, tôi vẫn luôn cố gắng đỡ đần mẹ – một cô lao công làm việc tại một tòa nhà văn phòng lớn, nơi mà danh tiếng của nó chỉ đẹp trên bề mặt, còn đằng sau là những lời đồn râm ran đầy mùi nguy hiểm.
Mẹ tôi – người phụ nữ nhỏ bé, lam lũ và kiên cường – đã gắn bó với công việc dọn dẹp ấy gần chục năm. Nhưng tuổi tác và bệnh tật khiến bà bắt đầu mệt mỏi. Tôi không nỡ để mẹ tiếp tục vác cây chổi, kéo xe rác dưới những ánh mắt hờ hững của dân văn phòng. Thế nên, những hôm mẹ mệt, tôi lại thay bà – trong bộ đồng phục lao công rộng thùng thình, đeo khẩu trang kín mít, cúi đầu bước qua những hành lang lạnh lẽo của tòa nhà tầng tầng lớp lớp.
Tôi sợ nhất là tầng 16.
Không phải vì độ cao, mà vì… vị sếp tầng ấy. Một người đàn ông mà tôi chưa từng gặp, nhưng những gì tôi “biết” về anh ta đã đủ khiến tôi dựng tóc gáy.
Người ta nói anh ta khó tính, độc đoán, có ánh mắt lạnh lùng như dao cắt. Có người thì thì thầm rằng anh ta “có vấn đề” – gạ gẫm nhân viên nam, ánh mắt soi mói kỳ quặc, sống khép kín, ít nói nhưng luôn khiến người khác không thoải mái. Những lời đồn như đổ thêm dầu vào nỗi bất an trong tôi. Tôi tưởng tượng anh ta là một kẻ hai mặt, gương mặt đẹp nhưng tâm hồn mục rữa. Vậy nên, mỗi lần đẩy xe chổi lên tầng 16, tim tôi như bị bóp nghẹt, chân tay run rẩy, chỉ mong xong việc thật nhanh để chuồn đi ngay.
Mẹ tôi lại nghĩ khác. Bà thường kể rằng chính “anh sếp” tầng 16 ấy đã từng cứu bà khi bà bất ngờ ngất xỉu vì tụt huyết áp. “Anh ấy đỡ mẹ dậy, pha nước đường cho mẹ uống, rồi tự lái xe chở mẹ về tận nhà. Có ai làm sếp mà tốt bụng đến vậy không con?” – mẹ kể bằng ánh mắt lấp lánh.
Tôi chỉ cười nhạt. Trong đầu tôi, điều đó có thể chỉ là diễn kịch. Biết đâu anh ta làm vậy để tỏ ra tử tế, rồi che giấu bản chất thật. Tôi không tin – không tin vào bất kỳ “người tốt nào” xuất hiện giữa những lời đồn tiêu cực và bầu không khí độc hại của giới văn phòng.
Rồi hôm đó xảy ra.
Tôi lại thay mẹ lên tầng 16. Lặng lẽ quét hành lang, lau kính, nhặt giấy rơi, lòng vẫn thấp thỏm như mọi khi. Tôi đã quen với việc tránh ánh nhìn của mọi người, nhất là nếu thấy bóng dáng đàn ông mặc sơ mi từ xa. Tôi cúi đầu, đeo khẩu trang kín mít, giả vờ như tàng hình.
Thế nhưng lần này, cánh cửa căn phòng lớn cuối hành lang bất ngờ mở ra.
Người đàn ông bước ra, cao lớn, chỉn chu, lịch lãm… và ánh mắt anh ta chạm vào tôi. Ánh mắt ấy không sắc lạnh như tôi tưởng – mà ngược lại, ấm áp, tĩnh lặng. Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười không quá rõ ràng, nhưng đủ khiến tôi… rợn người.

Tôi cúi đầu ngay lập tức, định lách qua để thoát đi thì giọng anh ta vang lên, nhẹ như một tiếng gió nhưng đọng lại như một cái bẫy:
– “Sáu năm rồi nhỉ…”
Tôi đứng khựng lại.
Tay cứng đờ.
Trái tim đập loạn.
“Sáu năm”?
Anh ta… quen tôi sao?
Tôi không dám ngẩng mặt. Hàng loạt suy nghĩ lao qua đầu tôi như một trận cuồng phong: Anh ta biết tôi là ai? Biết tôi không phải mẹ? Biết từ khi nào?
Và… “sáu năm” đó, là từ đâu ra?
Tôi ch/ết l/ặng. Bỗng nhiên, mọi thứ tôi từng tin – từng sợ hãi, từng dè chừng – như sụp đổ ngay dưới chân mình….
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, chiếc chổi lau nhà suýt chút nữa tuột khỏi bàn tay đang run rẩy. Bộ não tôi hoạt động hết công suất để lục tìm trong ký ức: Sáu năm trước? Tôi mới chỉ là một cô sinh viên năm hai ngành thiết kế, suốt ngày vùi đầu vào đồ án và chạy ăn từng bữa. Làm sao tôi có thể quen biết một nhân vật tầm cỡ như vị tổng giám đốc đứng đầu tập đoàn này?
Thấy tôi đứng im như tượng đá, người đàn ông tiến lại gần thêm một bước. Khoảng cách thu hẹp làm mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm trên người anh phả vào khứu giác tôi, hoàn toàn lấn át mùi nước lau sàn hóa chất.
– “Em định giả vờ không quen anh đến bao giờ? Gỡ khẩu trang ra đi, Lam.”
Nghe anh gọi chính xác tên mình, tim tôi như suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi run run kéo chiếc khẩu trang xuống, để lộ gương mặt thanh tú nhưng đang tái mét vì hoảng hốt.
– “Tổng… Tổng giám đốc, anh nhầm người rồi đúng không? Tôi chỉ là lao công đi làm thay mẹ…”
Anh không trả lời, chỉ khẽ bật cười. Nụ cười ấy làm bừng sáng khuôn mặt góc cạnh vốn luôn được đồn đại là “lạnh lùng như băng đảo”. Anh rút từ trong túi áo vest ra một chiếc ví da, mở ngăn trang trọng nhất và lấy ra một mảnh giấy đã ố vàng, cẩn thận miết phẳng rồi quay mặt hình vẽ về phía tôi.
Đó là một bức ký họa bằng bút chì đen, nét vẽ tuy nhanh nhưng cực kỳ có hồn, khắc họa một chàng trai trẻ đang ngồi gục đầu bên bàn quán cà phê dưới cơn mưa tầm tã. Góc dưới bức tranh có một dòng chữ nhỏ kèm ký hiệu hoa tay đặc trưng của tôi:
“Đừng bỏ cuộc. Trời mưa rồi cũng sẽ tạnh, ngày mai hướng dương lại nở.”
Ký ức sáu năm trước thức tỉnh
Mọi mảnh ghép ký ức trong tôi lập tức khớp lại. Sáu năm trước, vào một đêm mưa bão, tôi trốn trong một quán cà phê cũ để chạy deadline. Đối diện tôi là một chàng trai ăn mặc xộc xệch, ánh mắt tuyệt vọng như thể vừa mất đi cả thế giới. Nghe anh ta nói chuyện điện thoại, tôi biết anh ta vừa bị bạn thân lừa sạch tiền khởi nghiệp, gia đình lại thúc ép.
Vì đồng cảm, trước khi rời đi, tôi đã lén vẽ bức tranh đó và kẹp dưới ly cà phê của anh kèm lời động viên. Đối với tôi, đó chỉ là một sự tử tế thoáng qua của thời tuổi trẻ. Nhưng đối với Hoàng – vị tổng giám đốc đang đứng trước mặt tôi lúc này – đó lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất vào thời khắc anh định từ bỏ cuộc sống.
– “Anh đã giữ bức tranh này suốt sáu năm,” Hoàng nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm đầy xúc động. “Năm đó anh quay lại tìm thì em đã đi rồi. Anh chỉ nhớ duy nhất đôi mắt sáng và chiếc hoa tay đặc biệt này của em. Khi anh thành lập công ty, anh đã dùng chính biểu tượng hoa tay của em để làm logo thương hiệu.”
Tôi sững sờ. Logo của tập đoàn này quả thực là một hình cách điệu từ hoa tay… Hóa ra là vì lý do này!
Sự thật về lời đồn “Biến thái”
Tôi chợt nhớ đến những lời đồn thổi đáng sợ ở công ty liền buột miệng hỏi: – “Nhưng… nếu anh tìm tôi, tại sao mọi người lại đồn anh là… thích nhìn nhân viên nam, rồi soi mói kỳ quặc?”
Hoàng nghe xong thì ngẩn người, rồi bật cười lớn đến mức rung cả lồng ngực. – “Hóa ra họ đồn anh như vậy sao? Sáu năm qua, anh luôn đi tìm người con gái có đôi mắt ấy. Mỗi lần gặp nhân viên mới, anh đều nhìn thẳng vào mắt họ xem có phải là em không, bất kể nam hay nữ. Có lẽ vì anh nhìn quá chăm chú nên họ tưởng anh… có vấn đề.”
Tôi đỏ mặt, bao nhiêu nỗi sợ hãi, dè chừng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, hóa thành một sự ngượng ngùng khó tả. Thì ra, cái sự “khó gần” của anh chỉ là cái vỏ bọc để chờ đợi một người. Và sự tử tế của anh đối với mẹ tôi khi bà bị ngất xỉu lần trước, cũng là vì anh vô tình nhìn thấy chiếc hoa tay tôi vẽ trên chiếc bình nước mà mẹ mang theo đi làm. Anh nhận ra nét vẽ của tôi, nên đã âm thầm quan tâm, giúp đỡ mẹ suốt thời gian qua.
Bước ngoặt mới
Hoàng nhẹ nhàng bước tới, cầm lấy chiếc chổi lau nhà từ tay tôi đặt sang một bên.
– “Lam, em không cần phải trốn chạy áp lực cơm áo gạo tiền một mình nữa. Anh đã xem các thiết kế tự do của em trên mạng qua tài khoản của mẹ em rồi. Tài năng của em không nên bị vùi lấp ở đây.”
Anh chìa tay ra trước mặt tôi, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời ngày nắng hạ:
-
Lời đề nghị: “Phòng thiết kế sáng tạo của tập đoàn đang thiếu một trưởng phòng có tâm hồn và sự thấu hiểu. Em có sẵn sàng giúp anh vẽ tiếp tương lai của công ty không?”
-
Và hơn thế nữa: “Cả tương lai của anh nữa.”
Nhìn bàn tay ấm áp của anh, tôi biết cuộc đời mình từ giây phút này đã lật sang một trang mới. Sự tử tế mà tôi gieo xuống sáu năm trước dưới cơn mưa tầm tã, nay đã nở rộ thành một đóa hướng dương rực rỡ ngay giữa tầng 16 này.