Vô tình cầm nhầm điện thoại chồng, tôi nhận cuộc gọi từ mẹ chồng. Chỉ ba từ của bà đã khiến tôi quyết định ly hôn ngay lập tức, hé lộ một sự thật ki:nh ho:àng mà tôi chưa từng ngờ tới.
Vô tình cầm nhầm điện thoại chồng, tôi nhận cuộc gọi từ mẹ chồng. Chỉ ba từ của bà đã khiến tôi quyết định ly hôn ngay lập tức, hé lộ một sự thật ki:nh ho:àng mà tôi chưa từng ngờ tới.
Tôi tên là Mai. Từ những ngày còn chập chững vào đời, tôi đã luôn mơ về một tình yêu bình dị, không toan tính. Cuộc đời tôi vốn dĩ đã quá đủ đầy, quá êm ả dưới sự bao bọc của bố mẹ. Tôi không cần một người đàn ông mang đến giàu sang, chỉ cần một bờ vai đủ rộng để tôi tựa vào, một trái tim đủ chân thành để tôi tin tưởng. Và rồi, tôi gặp Long, người đàn ông đã thay đổi toàn bộ quan niệm của tôi về tình yêu và sự phản bội, nhưng cuối cùng cũng là người giúp tôi nhận ra giá trị của chính mình.
Tôi gặp anh trong một buổi tiệc sinh nhật của cô bạn thân. Giữa không gian ồn ào, náo nhiệt của âm nhạc và những cuộc trò chuyện, anh đứng đó, lặng lẽ ở một góc phòng. Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nụ cười hiền lành, ánh mắt anh chạm vào tôi như một dòng suối mát lành giữa sa mạc. Trái tim tôi, vốn đã chai sạn với những người đàn ông chỉ biết khoe khoang và hào nhoáng, bỗng chốc tan chảy. Lần đầu tiên trong đời, tôi không cần phải cố gắng để trở thành ai khác. Tôi chỉ muốn là chính mình, để được anh yêu thương.
Bỏ qua những lời khuyên của bạn bè, tôi mạnh dạn tiến đến làm quen với anh. “Con gái không nên chủ động quá, sẽ bị thiệt thòi,” họ nói. Nhưng tôi không nghe. Tình yêu đâu phải một cuộc chiến, cũng chẳng phải một cuộc giao dịch. Tôi muốn được yêu và được bày tỏ tình yêu một cách chân thành nhất, không hề tính toán. Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu như thế, một tình yêu xuất phát từ sự chủ động của tôi, nhưng lại được vun đắp bằng sự chân thành của cả hai.
Gia đình tôi khá giả, bố mẹ làm kinh doanh, cuộc sống của tôi từ bé đến lớn chưa từng phải lo nghĩ về tiền bạc. Còn gia đình anh, mọi thứ đều bình dị, bố mẹ là công chức về hưu, em trai đang học đại học. Sự chênh lệch ấy, với tôi, chưa bao giờ là một vấn đề. Tôi tin vào tình yêu mà anh dành cho tôi, tin rằng chỉ cần cả hai cùng nhau cố gắng thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Những đêm muộn, khi anh đưa tôi về nhà, anh nắm tay tôi thật chặt, ánh mắt anh nhìn tôi đầy trìu mến. Tôi đã từng nghĩ, anh chính là bến đỗ bình yên mà tôi đã chờ đợi bấy lâu. Chúng tôi đã yêu nhau ba năm, ba năm hạnh phúc. Tình yêu của chúng tôi đã đủ chín để chúng tôi quyết định về chung một nhà. Ngày cưới cận kề, tôi vẫn nhớ như in ánh mắt lo lắng của mẹ. Bà đã gọi tôi vào phòng và trao cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng. “Mai à,” giọng bà trầm lại, “trong này có 500 triệu mẹ dành dụm cho con. Lỡ sau này có chuyện gì, con còn có đường lui. Nhưng nhớ đừng nói với chồng con biết nhé.” Mẹ đã nhìn thấy điều gì mà tôi không thể thấy? Nỗi lo của bà cứ quẩn quanh trong đầu tôi, nhưng tôi lại gạt phăng đi.
Tôi đã cười thật tươi, nắm tay mẹ: “Mẹ lo xa rồi. Vợ chồng con chẳng có bí mật gì cả. Con tin anh ấy, anh ấy sẽ không bao giờ phản bội con.” Nét mặt mẹ tôi vẫn đượm buồn. Đêm đó, trong vòng tay Long, tôi đã kể lại toàn bộ câu chuyện. Tôi muốn anh biết rằng, tình yêu của tôi dành cho anh là vô điều kiện, đến mức tôi có thể tin tưởng và chia sẻ với anh mọi điều, kể cả những bí mật mà mẹ tôi đã dặn dò.
Anh ôm tôi thật chặt, bờ vai anh r:un lên, giọng nói ngh:ẹn ng:ào như thể xúc động lắm. “Vợ à, em tốt với anh quá. Anh sẽ không bao giờ phụ lòng em đâu. Cả đời này, anh sẽ không bao giờ quên ơn của mẹ và em.” Tôi đã tin. Tin một cách tuyệt đối, rằng người đàn ông này sẽ bảo vệ tôi, sẽ trân trọng tình cảm của tôi. Tôi đã không ngờ rằng, lời hứa ấy chỉ là một lớp vỏ bọc tinh vi cho một âm mưu đã được tính toán từ trước.
Chỉ vài ngày sau lễ cưới, mẹ chồng tôi chuyển đến sống chung với lý do muốn chăm sóc vợ chồng son. Tôi đã không hề phản đối, thậm chí còn vui. Tôi nghĩ rằng có người lớn trong nhà, tôi sẽ học hỏi được nhiều kinh nghiệm sống. Nhưng rồi tôi dần nhận ra, mẹ chồng tôi không phải người phụ nữ hiền lành như tôi từng nghĩ. Bà liên tục dò hỏi về lương của tôi, về số tiền tôi tiết kiệm, còn bóng gió rằng phụ nữ phải biết chi tiêu, phải biết để dành phòng khi cần đến. “Con gái phải có của ăn của để, lỡ sau này có chuyện gì thì biết tính sao?” Bà thường xuyên nói như thế, và ánh mắt bà luôn dõi theo tôi với vẻ dò xét. Tôi vẫn nhẫn nhịn. Tôi đã từng nghe bạn bè kể về những câu chuyện mẹ chồng nàng dâu, tôi nghĩ làm dâu là phải như thế. Đôi khi, tôi cảm thấy ngột ngạt trong chính căn nhà của mình. Tôi không dám mua sắm thoải mái, không dám chi tiêu cho bản thân. Tôi luôn cảm thấy mình đang sống dưới một sự kiểm soát vô hình. Cảm giác ấy cứ lớn dần, lớn dần trong tôi.

Sự thật đến một cách đột ngột. Một buổi sáng, tôi vội vàng đi làm nên vô tình cầm nhầm điện thoại của Long. Trên đường đi, điện thoại của anh rung lên. Tên “Mẹ” hiện lên màn hình. Tôi bắt máy, chưa kịp nói gì, giọng bà đã vang lên dồn dập, đầy vẻ nôn nóng…
.. Giọng bà vang lên dồn dập, đầy vẻ nôn nóng, nhưng không phải bằng tông giọng cằn nhằn thường ngày, mà là một sự hả hê, thúc giục đến rợn người:
“Rút được chưa?”
Ba từ ngắn ngủi. Chỉ vỏn vẹn ba từ trần trụi vang lên qua loa điện thoại khiến toàn thân tôi đông cứng, chân phanh suýt chút nữa đã đạp nhầm sang chân ga. Giọng mẹ chồng tôi tiếp tục thao thao bất tuyệt, không hề nhận ra đầu dây bên kia là con dâu chứ không phải con trai mình:
“Thằng Long nghe mẹ bảo này, hôm nay hạn chót chuyển tiền đợt hai cho căn chung cư đứng tên em trai mày rồi đấy. Mày lựa lời bảo con Mai đưa cái thẻ 500 triệu mẹ nó cho ra đây. Cưới xong rồi, gạo nấu thành cơm, tiền của nó cũng là tiền của nhà mình. Cứ đào hết tiền nhà ngoại nó đi, rồi sau này ly hôn, rước cái Vy với đứa cháu nội đích tôn của tao về là vừa đẹp. Nhanh lên, tao chịu đựng việc phải giả vờ ngọt nhạt với con tiểu thư ấy đủ rồi!”
Từng câu, từng chữ của bà ta như những nhát dao chí mạng, băm vằn vại vào niềm tin, vào tình yêu ba năm qua và cả cuộc hôn nhân mới chớm nở được vài ngày của tôi.
Hóa ra, sự hiền lành của Long, chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi ngày đầu gặp gỡ, cái ôm run rẩy xúc động khi nghe tôi thật thà khai ra số tiền mẹ đẻ cho… tất cả chỉ là một màn kịch hoàn hảo. Họ biết nhà tôi khá giả. Họ lập mưu tính kế để biến tôi thành “mỏ đào vàng”, thành bàn đạp kinh tế cho gia đình họ, và cay đắng hơn cả, tôi chỉ là kẻ thế thân để nuôi dưỡng đứa con riêng và người tình bí mật của chồng.
Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi và uất hận. Nhưng ngay trong khoảnh khắc tột cùng của sự sụp đổ, dòng máu kinh doanh và sự kiêu hãnh của bố mẹ truyền cho tôi bỗng trỗi dậy. Tôi hít một hơi thật sâu, nén chặt tiếng khóc, tắt máy và lập tức quay xe trở về nhà.
Bước vào phòng khách, Long đang hớt hải tìm điện thoại. Nhìn thấy tôi cầm chiếc máy trên tay, sắc mặt anh ta bỗng tái mét khi thấy màn hình vẫn còn lưu nhật ký cuộc gọi với mẹ.
“Mai… em… sao em lại cầm máy anh?” – Giọng Long run rẩy.
Tôi không thèm trả lời. Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, gom sạch quần áo của mình vào vali. Long lao theo, giữ tay tôi lại, cố gắng dùng những lời ngon ngọt quen thuộc: “Kìa vợ, có chuyện gì vậy em? Anh làm gì sai à?“
“Đừng chạm vào tôi! Chữ ‘vợ’ từ miệng anh phát ra khiến tôi buồn nôn.” – Tôi hất mạnh tay anh ta ra, bật loa ngoài đoạn ghi âm cuộc gọi mà tôi đã nhanh chóng bấm lưu lại từ xe ô tô.
Tiếng của mẹ chồng tôi vang lên, rõ mồn một từng từ “rút được chưa”, “đào hết tiền nhà ngoại”, “rước đứa cháu nội đích tôn về”.
Mặt Long cắt không còn một giọt máu. Anh ta quỳ sụp xuống đất, ôm lấy chân tôi khóc lóc, thề thốt rằng đó chỉ là ý muốn đơn phương của mẹ, rằng anh ta bị ép buộc, rằng anh ta yêu tôi thật lòng. Nhưng chiếc mặt nạ đã rơi, sự chân thành giả tạo ấy giờ đây chỉ là một trò hề ghê tởm.
Ngay chiều hôm đó, trước sự ngỡ ngàng của mẹ chồng khi vừa đi chợ về, tôi ném thẳng tờ đơn ly hôn đơn phương cùng bằng chứng ngoại tình, lừa đảo chiếm đoạt tài sản của Long lên bàn. Tôi nhìn thẳng vào mắt hai con người đang run rẩy vì sợ hãi việc tôi sẽ phanh phui mọi chuyện với cơ quan của Long và cảnh sát:
“Năm trăm triệu của mẹ tôi, một xu các người cũng không chạm vào được. Căn nhà này là tiền bố mẹ tôi cho tôi mua trước cưới, trong vòng hai tiếng nữa, mời mẹ con các người dọn sạch đồ đạc ra khỏi đây.“
Bước ra khỏi cuộc hôn nhân chớp nhoáng, tôi không còn khóc nữa. Tôi nhìn bầu trời trong xanh phía trước, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi tự trách mình từng quá ngây thơ, nhưng cũng thầm cảm ơn ba từ của mẹ chồng và chiếc điện thoại cầm nhầm định mệnh ấy. Chúng đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy tăm tối trước khi quá muộn. Tôi đã mất đi một tình yêu giả dối, nhưng tôi đã tìm lại được chính bản lĩnh và giá trị kiêu hãnh của chính mình.