Chủ tịch đích thân đến thăm một nhân viên đang nghỉ bệnh. Nhưng ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt ông bỗng khựng lại trước tấm ảnh đặt trên bà//n t/hờ. Gương mặt ông t/ái đi, đôi tay run nhẹ, c//h//ết lặng không thốt nên lời… Bởi người trong d.i ản.h ấy là gương mặt ông không bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại….

Chủ tịch đích thân đến thăm một nhân viên đang nghỉ bệnh. Nhưng ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt ông bỗng khựng lại trước tấm ảnh đặt trên bà//n t/hờ. Gương mặt ông t/ái đi, đôi tay run nhẹ, c//h//ết lặng không thốt nên lời… Bởi người trong d.i ản.h ấy là gương mặt ông không bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại….

Tôi tên là Quang, năm nay năm mươi hai tuổi, hiện đang là chủ tịch một công ty xây dựng khá lớn ở Hà Nội. Người ngoài nhìn vào thường nghĩ tôi là người thành đạt, có nhà lầu xe hơi, đi đâu cũng có người cúi chào. Nhưng ít ai biết rằng… có những chuyện trong quá khứ mà tôi đã cố quên suốt ba mươi năm qua.

Cho đến một ngày… tôi buộc phải đối mặt với nó.

Chuyện bắt đầu từ một việc rất bình thường.

Trong công ty tôi có một cậu nhân viên tên Huy. Cậu ấy làm ở phòng kỹ thuật, mới vào công ty được hơn hai năm. Không phải người nổi bật, cũng không phải kiểu nhân viên giỏi đến mức khiến sếp phải nhớ mặt. Nhưng Huy có một điểm khiến nhiều người quý: hiền lành và chăm chỉ.

Cậu ấy luôn là người đến sớm nhất và về muộn nhất.

Những hôm công trình gấp, mọi người than vãn đủ thứ, nhưng Huy vẫn lặng lẽ làm việc. Tôi nhiều lần đi kiểm tra công trình ban đêm, vẫn thấy cậu ấy ngồi trong container công trường, vừa ăn hộp cơm nguội vừa xem bản vẽ.

Có lần tôi hỏi:

“Cậu không mệt à?”

Huy chỉ cười.

“Dạ mệt chứ ạ. Nhưng nếu con không làm thì ai làm?”

Cái cách cậu ấy nói khiến tôi hơi bất ngờ. Từ “con” nghe rất tự nhiên, không kiểu nịnh bợ.

Sau này tôi mới biết… Huy là lao động chính trong nhà.

Bố mất sớm, mẹ bệnh nhiều năm. Mọi chi phí thuốc men đều do cậu ấy gánh.

Một buổi sáng đầu tuần, trưởng phòng nhân sự lên báo với tôi:

“Anh Quang, cậu Huy phòng kỹ thuật xin nghỉ dài ngày.”



“Tại sao?”

“Mẹ cậu ấy vừa mất. Còn bản thân cậu ấy cũng bị kiệt sức, phải nằm viện.”

Tôi im lặng một lúc..

Tôi nhìn tờ đơn xin nghỉ phép của Huy, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác áy náy khó tả. Suốt ba mươi năm lăn lộn trên thương trường, tôi đã học được cách máu lạnh để đưa công ty đi lên, nhưng đối với những người trẻ tuổi, chăm chỉ và hiếu thảo như Huy, tôi luôn dành cho họ một sự trân trọng ngầm.

“Chuẩn bị xe,” tôi nói với trợ lý. “Tôi muốn đích thân đến thăm cậu ấy.”

Trợ lý của tôi hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu. Chúng tôi ghé qua bệnh viện trước, nhưng y tá báo Huy vừa tha thiết xin bác sĩ cho xuất viện sớm vào sáng nay để về lo hậu sự cho mẹ.

Xe của tôi len lỏi qua những con ngõ sâu hút, chật hẹp của khu phố cổ Hà Nội rồi dừng lại trước một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, rêu phong nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng. Không khí tang thương bao trùm, tiếng tụng kinh âm vang trầm buồn từ chiếc loa nhỏ đặt trước cửa.

Tôi chỉnh lại bộ vest đen, hít một hơi sâu rồi bước qua ngưỡng cửa.

Nhà trống trơn, chẳng có tài sản gì đáng giá ngoài chiếc giường xếp nơi Huy đang nằm truyền nước, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu đỏ hoe vì kiệt sức và đau buồn. Thấy tôi bước vào, cậu ấy hốt hoảng định ngồi dậy:

“Chủ… Chủ tịch… Sao anh lại đến đây?”

“Cứ nằm yên đó đi,” tôi vội bước tới, đặt tay lên vai Huy giữ cậu ấy lại. “Nghe tin mẹ cậu mất, tôi đến thắp nén hương.”

Huy nhìn tôi, ánh mắt rơm rớm nước mắt vì xúc động. Cậu ấy khẽ chỉ tay về phía gian thờ tạm được dựng vội ở góc nhà: “Dạ… cảm ơn Chủ tịch. Mẹ con ở bên kia…”

Tôi gật đầu, nhận ba nén hương từ tay người hàng xóm giúp việc, chậm rãi tiến về phía bàn thờ. Khói hương nghi ngút làm mờ nhân ảnh, nhưng ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa của gian thờ nhỏ, ánh mắt tôi bỗng khựng lại trước tấm ảnh đặt chính giữa.

Đoàng.

Một tiếng sét nổ ngang tai. Toàn thân tôi như bị đông cứng, máu trong người như ngừng chảy.

Gương mặt ông tái đi, đôi tay run nhẹ, chết lặng không thốt nên lời… Bởi người trong di ảnh ấy là gương mặt ông không bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại.

Đó là một khuôn mặt thanh tú, dù bức ảnh đã phai màu thời gian và hằn lên những nếp nhăn của bệnh tật, nhưng đôi mắt lá liễu và nốt ruồi nhỏ nơi khóe mi ấy… làm sao tôi có thể quên được?

Linh.

Người con gái của ba mươi năm trước. Người con gái ở vùng quê nghèo ngày ấy đã chắt chiu từng đồng tiền bán rau để nuôi tôi ăn học đại học. Người mà khi tôi nhận được tấm bằng đỏ, có cơ hội cưới con gái của một gia đình thế gia để đổi đời, tôi đã lạnh lùng quay lưng, vứt bỏ cô ấy cùng lời thề hẹn trong một đêm mưa gió.

Ngày tôi bỏ đi, Linh chỉ khóc và nói một câu: “Anh đi rồi, đừng bao giờ hối hận.”

Ba mươi năm qua, tôi lao vào vòng xoáy tiền tài, danh vọng, cố chôn chặt ký ức tội lỗi đó vào góc tối nhất của linh hồn. Tôi luôn tự lừa dối bản thân rằng cô ấy chắc đã lấy chồng, đã có một cuộc sống êm ấm khác. Nhưng không…

“Chủ… Chủ tịch, anh sao thế ạ?” Giọng Huy thều thào vang lên sau lưng tôi.

Tôi run rẩy cắm ba nén hương vào bát bát hương, hai gối khuỵu xuống, phải bám chặt vào cạnh bàn thờ để không ngã quỵ. Tôi quay đầu lại, nhìn trân trân vào gương mặt hốc hác của Huy.

Đến lúc này, tôi mới bàng hoàng nhận ra. Tại sao ngay từ lần đầu gặp Huy, tôi đã thấy cậu ấy có nét gì đó quen thuộc. Tại sao cái cách cậu ấy cười, cái sự lặng lẽ chịu thương chịu khó ấy lại khiến tôi day dứt đến vậy. Huy… có đôi mắt giống hệt Linh. Và năm nay, cậu ấy vừa vặn hai mươi chín tuổi.

“Huy…” Giọng tôi khản đặc, lạc đi đi. “Mẹ cậu… bà ấy tên là gì? Quê gốc ở đâu?”

Huy ngơ ngác, nhưng vẫn thật thà trả lời: “Dạ, mẹ con tên Nguyễn Thị Linh. Quê ở Nam Định ạ. Mẹ bảo ngày xưa mẹ lên Hà Nội làm thuê, rồi sinh ra con…”

“Bố cậu đâu?” Tôi gặng hỏi, lồng ngực thắt lại như có ai bóp nghẹt, hơi thở dồn dập.

Huy cúi đầu, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn tủi từ thuở ấu thơ: “Con không có bố. Từ nhỏ đến lớn, mẹ chỉ bảo bố con đã mất từ trước khi con chào đời. Mẹ một mình nuôi con khôn lớn, làm lụng vất vả đến lao lực mà đổ bệnh. Trước khi nhắm mắt, mẹ đưa cho con chiếc vòng bạc này, bảo sau này nếu có túng quẫn quá thì mang bán…”

Huy run run rút từ trong túi áo ra một chiếc vòng bạc cũ kỹ, đã xỉn màu.

Nhìn thấy chiếc vòng đó, giọt nước mắt kiềm chế suốt ba mươi năm qua của tôi vỡ òa, lăn dài trên khuôn mặt già nua. Đó là chiếc vòng đính ước mà chính tay tôi đã mua bằng tháng lương làm thêm đầu tiên để tặng Linh. Trên mặt trong của chiếc vòng, tôi tự tay khắc hai chữ: Q – L.

Hóa ra, cô ấy không hề lấy chồng. Cô ấy đã mang thai giọt máu của tôi ngay thời điểm tôi tàn nhẫn quay lưng. Cô ấy chọn cách một mình chịu đựng miệng đời, một mình nuôi con nuôi lớn trong nghèo khó, thà chịu khổ chứ quyết không ngửa tay cầu xin kẻ phản bội này một đồng nào.

Còn tôi, kẻ ngạo nghễ có nhà lầu xe hơi, đi đâu cũng có người cúi chào, thực chất lại là một kẻ hèn hạ, để cho chính cốt nhục của mình phải ăn cơm nguội trên công trường, để cho người phụ nữ duy nhất yêu mình thật lòng phải chết trong cô độc và nghèo túng.

“Chủ tịch… sao anh lại khóc?” Huy hoảng hốt khi thấy người đứng đầu một tập đoàn lớn đang quỳ sụp trước bàn thờ mẹ mình, khóc nghẹn ngào như một đứa trẻ.

Tôi không trả lời cậu ấy ngay. Tôi quỳ rạp xuống, dập đầu ba cái trước di ảnh của Linh. Nỗi ân hận xé toạc tâm can.

“Linh ơi… anh sai rồi…” tôi gào thét trong lòng, nhưng tất cả đã quá muộn màng. Người con gái bao dung và kiêu hãnh ấy đã mang theo bí mật này xuống mồ, không cho tôi một cơ hội để chuộc lỗi với cô ấy.

Tôi đứng dậy, lau nước mắt, quay lại nhìn Huy. Ánh mắt tôi giờ đây không còn là ánh nhìn của một người chủ tịch dành cho nhân viên, mà là sự thống khổ, yêu thương và bù đắp của một người cha.

Tôi bước đến bên giường, nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của Huy.

“Huy… từ hôm nay, con không còn phải một mình nữa.”