Trong bữa cơm tối, tôi khẽ kể với chồng chuyện nhà bố mẹ sắp bị giải tỏa. Anh chỉ lặng lẽ gắp thêm một miếng cá, vẻ mặt bình thản như thể đó chẳng phải chuyện gì quan trọng, rồi thờ ơ nói: *”Em khuyên bố mẹ đừng khiếu nại nữa. Họ đền bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu đi.” Nghe câu nói ấy, tôi ch///ết lặng, nhưng không ngờ chồng lại lên kế hoạch đá…ng sợ phía sau!

Trong bữa cơm tối, tôi khẽ kể với chồng chuyện nhà bố mẹ sắp bị giải tỏa. Anh chỉ lặng lẽ gắp thêm một miếng cá, vẻ mặt bình thản như thể đó chẳng phải chuyện gì quan trọng, rồi thờ ơ nói: *”Em khuyên bố mẹ đừng khiếu nại nữa. Họ đền bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu đi.” Nghe câu nói ấy, tôi ch///ết lặng, nhưng không ngờ chồng lại lên kế hoạch đá…ng sợ phía sau!

Tôi ngạc nhiên nhìn chồng.

Bố mẹ tôi sống trong căn nhà ấy gần bốn mươi năm. Khu đất nằm ở mặt đường, giá thị trường rất cao. Nếu được đền bù đúng quy định, số tiền chắc chắn không nhỏ.

Thấy tôi im lặng, anh lại nói tiếp:

– Mình còn trẻ, tay chân đầy đủ, mỗi tháng hai vợ chồng kiếm cũng đủ sống. Đừng động đến tiền đền bù của bố mẹ.

Lúc ấy, tôi còn thấy trong lòng ấm áp.

Tôi nghĩ mình đã lấy đúng người.

Một người đàn ông không tha/m của nhà vợ.

Nhưng ngay sau đó, anh ta buông thêm một câu khiến tôi chết lặng.

– Sau này bố mẹ m//ất, căn nhà đó với tiền đền bù kiểu gì cũng là của em. Mình cần gì phải tranh với hai anh bây giờ. Cứ để họ đứng ra lo, đến lúc chia thừa kế thì mình hưởng phần của mình là được.

Chiếc bát trên tay tôi suýt rơi xuống nền gạch.

Hóa ra…

Điều anh quan tâm không phải là bố mẹ tôi.

Cũng chẳng phải tình nghĩa anh em.

Mà là tính toán thời điểm để lấy được nhiều nhất.

Đêm đó tôi gần như không ngủ.

Trong đầu cứ văng vẳng câu nói của chồng:

“Đến lúc chia thừa kế thì mình hưởng phần của mình.”

Bố mẹ tôi vẫn còn khỏe mạnh.

Vậy mà anh đã bình thản nhắc đến ngày họ qua đời như thể đang chờ một khoản tiền sắp đến hạn.

Sáng hôm sau, tôi về thăm bố mẹ.

Hai ông bà đang ngồi tính toán đủ thứ giấy tờ liên quan đến việc giải tỏa.

Bố thở dài:

– Bố định chia luôn tiền đền bù cho ba anh em khỏi sau này phiền phức.

Tôi vội ngăn lại.

– Bố mẹ cứ giữ lấy.

Mẹ cười hiền:

– Già rồi giữ nhiều tiền làm gì con?

Tôi nắm lấy tay mẹ.

– Vì đó là tài sản của bố mẹ. Bố mẹ muốn tiêu, muốn đi du lịch, muốn chữa bệnh hay làm từ thiện là quyền của bố mẹ. Đừng chia cho ai khi bố mẹ còn sống.

Bố mẹ nhìn nhau đầy ngạc nhiên.

Ít ngày sau, chồng hỏi tôi:

– Bố mẹ nói sao? Có định chia trước không?

Tôi bình thản đáp:

– Không.

Anh khựng lại.

– Sao lại không?

– Em bảo bố mẹ giữ hết.

Gương mặt anh thoáng hiện vẻ thất vọng.

Nhưng rất nhanh, anh lấy lại bình tĩnh.

– Em dại thật.

Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng.

– Dại ở chỗ nào?

Anh cười nhạt.

– Người già giữ nhiều tiền dễ bị lừa. Chia cho con cái vừa an toàn vừa đỡ tranh chấp.

Tôi chỉ im lặng.



Càng nghe, tôi càng thấy những lời nói ấy chẳng xuất phát từ sự lo lắng.

Mà giống một phép tính đã được chuẩn bị từ rất lâu.

Một tuần sau, tôi vô tình phát hiện chồng đang nói chuyện điện thoại với mẹ chồng khiến tôi kinh h..ãi vì..

…khiến tôi kinh hãi vì kế hoạch thực sự mà anh ta đang rắp tâm thực hiện.

Nấp sau cánh cửa phòng làm việc của chồng, tôi nghe rõ mồn một giọng điệu hăm hở, ranh ma của anh ta qua loa ngoài điện thoại:

“Mẹ yên tâm đi, con tính kỹ cả rồi. Con bảo nó khuyên ông bà già giữ lại tiền, không chia cho hai thằng anh trai của nó lúc này. Giờ mà chia, kiểu gì ông bà cũng ưu tiên con trai hơn, mình chỉ được một phần nhỏ. Cứ để ông bà giữ cục tiền đền bù béo bở đó. Con đã liên hệ với chỗ thằng Tuấn bên công ty bất động sản rồi. Đợi tiền giải tỏa về tài khoản ông bà, con sẽ bảo thằng Tuấn đến làm hội thảo đầu tư, dụ ông bà xuống tiền mua mấy lô đất nền dự án ‘ma’ dưới tỉnh.”

Tiếng mẹ chồng cười đắc ý vang lên: “Liệu có chắc ăn không con? Nhỡ ông bà già không chịu mua thì sao?”

“Sao lại không mua? Người già hám lợi nhuận cao để dưỡng già mà mẹ. Nhưng cái chính là con sẽ đứng tên ‘hộ’ trên giấy tờ góp vốn đầu tư đó vì ông bà không thạo công nghệ, thủ tục. Đến lúc đất tăng giá hay dự án có biến, tiền sẽ chạy thẳng vào tài khoản của con. Lúc đó gạo đã nấu thành cơm, ông bà già có biết cũng chẳng làm gì được, mà con vợ con nó cũng nghĩ là do bố mẹ nó đầu tư thua lỗ chứ chẳng nghi ngờ gì con. Nhà mình sắp đổi đời rồi mẹ ạ!”

Tôi bủn tũn cả tay chân, lưng dựa vào tường mà lạnh toát. Hóa ra cái câu “Đến lúc chia thừa kế thì mình hưởng” chỉ là bức bình phong che đậy một cái bẫy lừa đảo tinh vi, nhắm thẳng vào chính bố mẹ vợ của anh ta! Anh ta không thèm đợi họ mất, anh ta muốn cướp sạch số tiền xương máu bốn mươi năm của họ ngay khi nó vừa được giải ngân.

Màn “gậy ông đập lưng ông” hoàn hảo

Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt ngược sự ghê tởm vào trong. Thay vì lao vào vạch trần hay làm ầm ĩ để anh ta cảnh giác và đổi kế hoạch, tôi lẳng lặng rút điện thoại ra, ghi âm lại toàn bộ cuộc hội thoại. Kẻ đi săn đôi khi không biết mình sắp trở thành con mồi.

Ngay ngày hôm sau, tôi bí mật hẹn hai anh trai và bố mẹ ra một quán cà phê kín đáo. Khi đoạn ghi âm được bật lên, bố tôi tức đến mức lên cơn tăng huyết áp, còn hai anh trai đập bàn đòi đến tẩn cho gã em rể khốn nạn một trận.

“Các anh bình tĩnh,” tôi ngăn lại, ánh mắt sắc lạnh. “Đánh anh ta chỉ làm bẩn tay thôi. Em sẽ khiến anh ta tự tay dâng toàn bộ tài sản của nhà nội cho nhà mình, rồi phải ra đi với hai bàn tay trắng.”

Tôi cùng hai anh và bố mẹ lập ra một ván bài lật ngửa.

Một tháng sau, tiền đền bù giải tỏa hơn mười tỷ đồng chính thức được chuyển vào tài khoản của bố mẹ tôi. Đúng như dự đoán, chồng tôi bắt đầu rục rịch thực hiện kế hoạch. Anh ta ngon ngọt thủ thỉ với bố mẹ tôi về dự án đất nền “siêu lợi nhuận” của gã bạn tên Tuấn.

Bố mẹ tôi giả vờ sập bẫy, gật gù khen anh ta có hiếu, biết lo cho người già. Bố tôi bảo: “Bố mẹ già rồi, không đứng tên ký kết giấy tờ ngân hàng được. Hay là thế này, con đứng ra đại diện ký hợp đồng đầu tư, nhưng vì đây là tiền của bố mẹ, con phải thế chấp căn chung cư hiện tại của hai đứa (căn nhà do bố mẹ chồng mua cho chúng tôi trước cưới, nhưng đã sang tên hai vợ chồng sau kết hôn) vào hợp đồng làm tài sản đảm bảo. Nếu dự án có mệnh hệ gì, bố mẹ không bị mất trắng.”

Chồng tôi nghe thấy số tiền mười tỷ sắp thuộc về mình thì mờ mắt vì tham vọng. Anh ta đinh ninh gã bạn tên Tuấn sẽ làm giả giấy tờ để chiếm đoạt tiền, nên việc ký thế chấp căn nhà chung cư chỉ là thủ tục hình thức. Anh ta lập tức đồng ý, lén lấy sổ đỏ nhà đi ký hợp đồng thế chấp đảm bảo nghĩa vụ tài sản mà không hề hay biết… gã tên Tuấn kia đã bị hai anh trai tôi dùng tiền mua chuộc từ lâu. Toàn bộ hợp đồng thế chấp đó hoàn toàn có hiệu lực pháp lý thật sự.

Cái kết ê chề cho kẻ tham lam

Ngày “dự án” chính thức bị tuyên bố vỡ nợ và đóng băng, chồng tôi hớt hải chạy về nhà, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta tưởng mình chỉ làm mất mười tỷ của bố mẹ vợ, cùng lắm là bị mắng chửi một trận.

Thế nhưng, khi anh ta vừa bước chân vào nhà, đập vào mắt anh ta là vali quần áo của anh ta đã bị ném thẳng ra phòng khách. Bố mẹ tôi, hai anh trai và tôi đã ngồi đợi sẵn cùng với một tập tài liệu.

“Kế hoạch của anh hoàn hảo lắm, tiếc là anh quên mất một điều: con người khi quá tham lam sẽ tự thắt thòng lọng vào cổ mình,” tôi lạnh lùng ném xấp giấy tờ vào mặt anh ta.

Đó là:

  • Hợp đồng thế chấp hợp pháp: Căn chung cư của hai vợ chồng đã chính thức bị ngân hàng siết nợ để bồi thường cho tài sản đảm bảo của bố mẹ tôi. Vì anh ta là người đại diện ký, anh ta phải gánh khoản nợ khổng lồ, còn số tiền mười tỷ của bố mẹ tôi thực chất chưa từng được giải ngân vào dự án “ma” đó mà vẫn nằm an toàn trong quỹ tiết kiệm khác.

  • Đơn ly hôn: Tôi đã ký sẵn tên, yêu cầu anh ta cuốn gói ra khỏi nhà ngay lập tức.

  • Bằng chứng ghi âm: Sẵn sàng gửi ra tòa và cơ quan công an về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản nếu anh ta có ý định tranh chấp.

Chồng tôi quỳ sụp xuống sàn, hai tay bấu chặt lấy chân tôi khóc lóc van xin, nhưng ánh mắt tôi chỉ có sự khinh bỉ.

Đến tối hôm đó, mẹ chồng tôi nghe tin dữ liền lao đến định lu loa chửi bới, nhưng khi nhìn thấy con trai mình bị đuổi ra đường với hai bàn tay trắng, kèm theo khoản nợ ngân hàng đứng tên anh ta, bà ta liền ngã lăn ra đất ngất xỉu.

Cầm tờ phán quyết ly hôn của tòa án trên tay, tôi nhìn ngôi nhà mới khang trang mà bố mẹ vừa mua từ tiền đền bù. Những kẻ sống dùng mưu kế để hại người thân, cuối cùng sẽ bị chính mưu kế ấy chôn vùi.