Bố nuôi b:;á:;n m;á;;u cho tôi ăn học, giờ lương 100 triệu/tháng, ông đến vay tiền nhưng tôi không cho một đồng khiến ông khóc nghẹn ra về trong cay đắng.

Bố nuôi b:;á:;n m;á;;u cho tôi ăn học, giờ lương 100 triệu/tháng, ông đến vay tiền nhưng tôi không cho một đồng khiến ông khóc nghẹn ra về trong cay đắng.

Bố nuôi là bạn thân của mẹ tôi ngày xưa, làm nghề chạy xe ba gác, sống tằn tiện trong căn phòng trọ 10 mét vuông ở ven sông. Khi mẹ tôi mất, ông là người duy nhất đứng ra nhận nuôi tôi, dù bản thân cũng chẳng khá giả gì. Suốt những năm tôi đi học, ông vừa làm vừa gánh thêm nợ chỉ để tôi không phải nghỉ học giữa chừng.

Tôi nhớ có lần đến kỳ đóng tiền học thêm, tôi ngại không dám hỏi. Vậy mà tối hôm đó, ông lẳng lặng đưa tôi xấp tiền lẻ còn dính mùi thuốc sát trùng, nói:

– Bố mới đi hiến máu, người ta bồi dưỡng được mấy trăm, con cầm tạm.

Tôi đã bật khóc. Có ai đi h:;iến m:;áu liên tục chỉ để kiếm tiền nuôi một đứa không phải máu mủ ruột rà? Bố nuôi đã làm vậy suốt thời phổ thông của tôi. Không ai biết điều đó ngoài tôi và ông….

Sau gần chục năm làm việc, tôi lên được vị trí giám đốc, lương tháng vượt mốc 100 triệu. Tôi định đón bố nuôi lên thành phố sống chung, nhưng ông không chịu. Ông nói ông quen sống nghèo rồi, sợ làm phiền tôi. Tôi biết tính ông cố chấp, nên đành chịu.

Rồi một hôm, ông lên thăm tôi. Người ông gầy rộc, da sạm đi vì nắng, tóc bạc nhiều hơn. Ông rụt rè ngồi ở góc ghế phòng khách, nói:

– Con à… giờ bố già rồi, mắt mờ tay run, mà dạo này bệnh hoài. Bác sĩ nói phải mổ mà tốn gần 60 triệu. Bố không còn ai thân thích… nên bố lên đây… vay con ít tiền xoay xở.

Tôi ngồi lặng. Tôi nhớ những lần ông bưng tô cháo trắng cho tôi khi tôi ốm. Nhớ đêm mưa tầm tã, ông đội mưa đi lấy đồ tôi để quên trên lớp. Nhớ những buổi tối tôi đi học thêm về, thấy ông nằm co ro ngủ gật trên chiếc ghế cũ đợi cửa.

Và rồi tôi nhìn thẳng vào mắt ông nói:

– Không được. Một đồng cũng con cũng không đưa.

Bố nuôi tôi sững sờ, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt vào thành ghế. Ông nhìn tôi như nhìn một người xa lạ, đôi mắt đục mờ ngấn lệ.

  • Con… con nói sao? Bố chỉ vay thôi, rồi bố sẽ tìm cách trả…

Tôi vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, dứt khoát:

  • Con đã nói là không cho vay, cũng không đưa một đồng nào hết. Bố về đi, đừng để con phải gọi bảo vệ.

Ông không nói thêm được lời nào, lảo đảo đứng dậy. Tấm lưng vốn đã còng vì những năm tháng kéo xe ba gác, nay càng trĩu nặng hơn bởi nỗi đau bị chính đứa con mình dốc cạn máu để nuôi dưỡng quay lưng. Ông lầm lũi bước ra khỏi cửa, tiếng dép lê lẹt xẹt trên sàn nhà nghe buốt nhói.

Khi bóng ông vừa khuất sau cánh cửa thang máy, tôi lập tức cầm điện thoại lên, gọi cho một số máy đã lưu sẵn:

  • Chào bác sĩ, tôi là người lúc nãy vừa gọi. Cha tôi đang đi xuống sảnh, bác sĩ cho người đón ông ấy vào phòng bệnh đặc biệt ngay. Toàn bộ chi phí phẫu thuật, hậu phẫu và chăm sóc trọn đời, tôi đã chuyển khoản đủ vào tài khoản bệnh viện.

Sự thật phía sau lời từ chối

Sở dĩ tôi không cho ông một đồng nào “vay”, là vì tôi không muốn ông phải mang nợ, càng không muốn ông phải suy nghĩ về chuyện tiền bạc thêm một giây phút nào nữa. Tôi đã bí mật làm việc với bệnh viện giỏi nhất ngay khi biết tin ông bệnh.

Mười phút sau, tôi chạy xuống sảnh bệnh viện (vốn nằm ngay dưới tòa nhà văn phòng của tôi). Ông đang ngồi gục đầu bên hành lang, định ra về trong tuyệt vọng thì một y tá tiến đến:

  • Bác ơi, bác là ông Nguyễn Văn Nam đúng không ạ? Có người đã thanh toán toàn bộ viện phí và đặt lịch mổ cho bác rồi. Bác đi theo cháu vào làm thủ tục.

Ông ngơ ngác hỏi:

  • Ai… ai trả? Con tôi nó vừa đuổi tôi đi mà?

Tôi bước tới từ phía sau, quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy đôi bàn tay đầy vết chai sần của ông:

  • Bố ơi, con không cho bố vay một đồng, vì tất cả những gì con có đều là của bố. Bố không phải vay ai cả, vì con chính là máu thịt, là kết quả của những giọt máu bố đã bán đi năm xưa.

Tôi lấy từ túi áo ra một chiếc thẻ ngân hàng cùng một chìa khóa nhà mới:

  • 60 triệu hay 100 triệu cũng không mua được sức khỏe của bố. Con đã mua căn hộ ở tầng dưới phòng con, từ nay bố phải ở đây để con chăm sóc. Bố không có quyền từ chối nữa, vì đây là “lệnh” của đứa con trai mà bố đã dùng mạng sống để nuôi lớn.

Cái kết của tình thân

Bố nuôi tôi ôm lấy tôi, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Hóa ra, sự “tuyệt tình” lúc nãy của tôi chỉ là để ông không còn cảm giác mình là người đi xin xỏ, để ông hiểu rằng ông có quyền được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất mà không cần phải mang ơn ai.

Đêm đó, trong căn phòng bệnh hiện đại, lần đầu tiên sau mấy chục năm, bố nuôi tôi ngủ một giấc thật sâu, không phải lo ngày mai lấy đâu ra tiền đóng học phí cho tôi, cũng không phải lo đi hiến máu để đổi lấy vài bát cháo.

Còn tôi, nhìn vết kim tiêm chằng chịt trên cánh tay ông, tôi tự hứa với lòng mình: Cả đời này, tôi sẽ dùng mọi khả năng của mình để bù đắp lại từng giọt máu mà người cha vĩ đại ấy đã đổ xuống vì tôi.