Vợ tôi mới nhận tiền th/ai s/ản gần 200 triệu, lại được bố đ/ẻ cho thêm 300 triệu nữa. Tôi bảo cô ấy bỏ hết ra xây lại cái nhà cho ông bà nội ở quê mà cô ấy nằng nặc từ chối.

Vợ tôi – Lan – mới sinh con được bốn tháng. Hôm vừa rồi cô ấy nhận được khoản tiền thai sản gần 200 triệu, lại thêm bố đẻ cho 300 triệu nữa, tổng cộng là nửa tỷ — một số tiền không nhỏ với hai vợ chồng công chức như chúng tôi.

Thấy vậy, tôi nói:

“Em rút hết tiền đi, mình xây lại căn nhà ở quê cho bố mẹ anh. Ông bà ở trong cái nhà cũ nứt tường, mưa dột mãi tội lắm.”

Lan im lặng. Tôi cứ nghĩ cô ấy sẽ gật đầu, ai ngờ cô ấy nói nhỏ:

“Anh ạ, em định để dành tiền đó lo cho con, rồi mai kia mua cho bố mẹ em cái máy lọc nước. Ông bà cũng già yếu, ở quê nước giếng phèn lắm.”

Nghe vậy, tôi nổi khùng:

“Bố mẹ cô thì cô lo, còn bố mẹ tôi thì không à? Cô làm dâu nhà này mà tính toán thế à? Cái nhà ấy là nơi sinh ra tôi, là chỗ để ông bà nương tựa, cô không thấy áy náy à?”

Lan chỉ cúi đầu, ôm đứa con đang ngủ trong lòng.

Hôm sau, tôi chở cô ấy về quê. Tôi chỉ vào bức tường loang lổ của căn nhà cũ, giọng gay gắt:

“Cô nhìn đi! Nứt to thế kia mà vẫn ở được à? Làm dâu mà không biết vun vén cho nhà chồng, cô không thấy xấu hổ sao?”

Lan không nói gì. Tôi tức điên, buông câu dằn mặt:

“Tôi cho cô một tuần suy nghĩ. Không đồng ý bỏ tiền ra thì tôi gọi nhà vợ đến, trả cô về. Cái nhà đó không cần dâu kiểu ấy!”

Mấy ngày sau, Lan dọn về nhà ngoại, không nói một lời. Tôi cứ tưởng là cô giận dỗi, ai ngờ mấy hôm sau nhận được bức thư ngắn:

“Anh ạ, em không tiếc tiền, chỉ tiếc tình nghĩa. Em có thể góp công, góp sức, nhưng không thể đem hết tiền bố mẹ đẻ cho để xây nhà cho người khác mà không được tôn trọng.

Nhà có thể nứt, nhưng lòng người nứt thì khó lành lắm.”

Tôi đọc xong, cứng họng.
Tôi nhớ lại những ngày cô ấy ở cữ, một mình lo con, vẫn dành phần cơm ngon cho bố mẹ tôi mỗi lần ông bà sang chơi. Nhớ lại từng tấm áo, từng lọ thuốc bổ cô gửi về quê, tất cả đều từ đồng lương ít ỏi của mình.

Còn tôi thì sao?
Tôi chỉ nhìn thấy vết nứt trên tường, mà không thấy vết nứt trong lòng người đàn bà đang hi sinh từng ngày cho gia đình này.