Trước khi qua đời, cha thều thào: “Cẩn thận với mẹ con… bà ấy không…” Đúng lúc đó, mẹ tôi bước vào và rồi ông cũng trút hơi thở cuối cùng. Suốt một năm, tôi sống trong h/ận th/ù vì câu nói dang dở ấy. Cho đến khi đọc được lá thư cuối cùng của ông …
Trước khi qua đời, cha thều thào: “Cẩn thận với mẹ con… bà ấy không…” Đúng lúc đó, mẹ tôi bước vào và rồi ông cũng trút hơi thở cuối cùng. Suốt một năm, tôi sống trong h/ận th/ù vì câu nói dang dở ấy. Cho đến khi đọc được lá thư cuối cùng của ông …
Tôi vẫn nhớ rõ hôm cha tôi m/ất.
Phòng b/ệnh khi ấy chỉ có tiếng máy tim đếm từng nhịp yếu ớt, mùi thuốc sát trùng hăng nồng. Ông nằm trên giường, gầy đến mức tôi có thể thấy rõ từng khớp xương trên bàn tay nắm lấy tay tôi.
Cha thều thào:
“Cẩn thận… với mẹ con… bà ấy… không—”
Câu nói ngắt quãng giữa chừng, rồi màn hình tim đột ngột kéo dài thành một tiếng “tít” vô hồn.
Cánh cửa bật mở.
Mẹ tôi bước vào, áo khoác mỏng còn vương sương, trên tay là hộp cháo bà vừa mua cho ông. Bà ch/ết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi đánh rơi hộp cháo xuống sàn.
Tôi quay lại nhìn bà, cảm giác trong ng/ực lạnh đi.
Không hiểu sao, câu nói dang dở của cha cứ vang mãi trong đầu tôi như một lời trăn trối bị cắt đôi:
“Cẩn thận với mẹ con…”
Những ngày sau đám tang, căn nhà trống trải đến mức chỉ cần tiếng thìa chạm vào chén cũng nghe như vang vọng. Mẹ ngồi lặng bên bàn thờ, đếm từng nén hương. Tôi vẫn đối xử bình thường, nhưng giữa chúng tôi đã có một bức tường vô hình.
Một buổi tối, tôi nghe bà nói chuyện với ai đó qua điện thoại. Giọng nhỏ, nhưng đủ để tôi nghe thấy mấy chữ:
“Ừ, tôi đã chuyển hết giấy tờ rồi. Căn nhà bán xong, phần còn lại tôi gửi sau.”
Tôi khựng lại. “Giấy tờ”? “Bán nhà”?
Cha tôi từng dặn, căn nhà này là tâm huyết cả đời của ông, “đừng bao giờ để người khác dòm ngó”. Vậy mà giờ…
Tôi bắt đầu để ý mọi thứ.
Mẹ hay khóa phòng cha, mỗi lần tôi định bước vào là bà đổi chủ đề.
Những bức ảnh gia đình dần biến mất khỏi tường.
Và một hôm, tôi thấy bà đốt một xấp thư cũ trong sân sau.
“Thư gì thế mẹ?” – tôi hỏi.
“Giấy lộn thôi con, đừng bận tâm.”
Giọng bà run nhẹ, nhưng mắt không nhìn tôi.
Khói bốc lên mùi khét. Trong ngọn lửa, tôi thoáng thấy góc tấm ảnh bị cháy dở — bóng một người đàn ông đứng cạnh cha, nét mặt thân quen nhưng bị xé mất một nửa.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu nghi ngờ.
Càng lục tìm, tôi càng thấy những chi tiết khiến mình bất an………………..

Càng lục tìm, tôi càng thấy những chi tiết khiến mình bất an.
Tủ áo của cha trống trơn bất thường.
Những cuốn sổ ông hay ghi chép – biến mất.
Những kỷ vật nhỏ như chiếc đồng hồ cũ, chiếc bật lửa bạc, tấm ảnh cưới… đều không còn trong nhà.
Chỉ còn lại phòng làm việc – nơi mẹ khóa chặt, luôn giữ chìa khóa trong túi áo.
Tôi bắt đầu để ý mẹ nhiều hơn.
Bà hay thở dài, hay thức đến khuya, hay giật mình khi tôi bất ngờ xuất hiện. Có hôm tôi thấy bà lau nước mắt trong bếp, nhưng khi tôi bước vào, bà vội vàng xoay lưng đi.
Tôi không biết đó là tội lỗi hay nỗi buồn.
Nhưng câu nói dang dở của cha – “Cẩn thận với mẹ con…” – lại càng làm mọi thứ trở nên tối tăm, nghi ngờ.
Suốt một năm, tôi sống trong cảm giác như có bóng tối rình rập sau lưng.
Tôi yêu mẹ.
Nhưng tôi sợ mẹ.
Mỗi ánh nhìn của bà khiến tôi phân vân không biết bà che giấu điều gì.
Tôi cứ tin rằng cha đã cố cảnh báo tôi về bà…
Cho đến đúng ngày giỗ đầu tiên của ông.
Hôm ấy, trời mưa lâm thâm. Mẹ bày mâm cúng trên bàn thờ rất chỉn chu. Nhưng khi thắp nén hương cuối cùng, tay bà bỗng run đến mức phải chống tay vào bàn.
“Mẹ không sao chứ?” – tôi hỏi.
Mẹ chỉ lắc đầu, không nói gì.
Sau lễ cúng, bà về phòng đóng cửa một mình. Tôi dọn dẹp bàn thờ, nhìn tấm di ảnh cha với cảm giác nặng trĩu. Rồi, khi đang thu dọn, tôi vô tình làm rơi một bát nhang nhỏ ở góc tủ dưới. Bên trong có một chiếc chìa khóa nhỏ, gói trong bọc nylon, trên đó dán một mảnh giấy đã ố vàng:
“Con sẽ cần nó. – Ba”
Tim tôi đập thình thịch.
Không thể là trùng hợp.
Tôi cầm chìa khóa, tay run lên, tiến đến phòng làm việc của cha – nơi mẹ luôn khóa kín.
Ổ khóa vẫn là ổ cũ, có vết trầy xước như từng bị mở bằng vật lạ.
Tôi hít sâu một hơi.
Cạch.
Cửa mở.
Phòng tối om, bụi phủ dày.
Mùi giấy cũ, mùi gỗ, mùi ký ức ùa ra như sóng.
Tôi bật đèn.
Tất cả mọi thứ đều gọn gàng, chỉ trừ ngăn kéo bên phải của bàn làm việc. Có dấu vết bị lục tung, nhưng vẫn còn một ngăn bí mật mà mẹ không phát hiện.
Cùng chiếc chìa khóa, tôi mở ngăn ấy.
Bên trong có:
— Một tập hồ sơ cũ buộc bằng dây thừng.
— Một cuốn nhật ký bìa da sờn.
— Và một phong bì màu vàng ghi:
“Con mở khi mẹ con không có ở nhà.”
Tôi nhìn quanh.
Mẹ đang ngủ trưa.
Đây chính là thời điểm.
Tôi mở phong bì.
Bên trong là một lá thư, nét chữ của cha, run rẩy và yếu nhưng vẫn rõ ràng.
Tôi đọc từng dòng mà tim lạnh dần:
“Con gái của ba,
Nếu con đọc được lá thư này… nghĩa là ba đã không còn đủ thời gian để nói hết mọi chuyện.
Điều ba muốn con cẩn thận… không phải là vì mẹ con xấu xa.
Mà vì mẹ con đang mang một bí mật có thể hủy cả cuộc đời bà ấy – và cả con.”
Tôi dừng lại. Tay bắt đầu run.
“Mẹ con không phải là người con nghĩ.
Bà ấy không phải kẻ tham lam, cũng không phải người phản bội.
Bà ấy chỉ đang cố giấu tội cho một người… bà yêu nhất đời.”
Trán tôi đổ mồ hôi lạnh.
Yêu nhất đời? Không phải cha sao?
Tôi đọc tiếp.
“Hai mươi sáu năm trước, con còn chưa ra đời… xảy ra một chuyện kinh hoàng.”
“Một người đàn ông đã chết trong căn nhà này. Và mẹ con… chính là người cuối cùng ở cùng ông ta.”
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Tôi liếc sang gian phòng ngủ của mẹ. Cánh cửa khép hờ. Bóng bà mờ mờ sau tấm rèm.
Tay tôi lạnh buốt khi tiếp tục đọc:
“Nhưng mẹ con không giết ông ta.”
“Mẹ con chỉ che giấu cho kẻ đã làm.”
Lá thư dừng lại ở đó — gấp khúc, dang dở — như còn một phần khác.
Tôi lật ra mặt sau.
Chỉ có đúng một dòng, như cha đã viết bằng những giọt sức lực cuối cùng:
“Kẻ giết người… mang dòng máu của con.”
Tôi đứng lặng, run rẩy.
Mắt mở to.
Cổ họng khô rát.
Kẻ giết người… mang dòng máu của tôi?
Tức là…
Không phải người ngoài.
Không phải mẹ.
Không phải cha.
Mà là…
Ai đó trong chính… gia đình này.