“Anh… có thể giả làm chồng tôi một ngày được không?”
“Anh… có thể giả làm chồng tôi một ngày được không?”

Nam – tài xế xe ôm công nghệ 34 tuổi – suýt đánh rơi chiếc mũ bảo hiểm khi nghe câu nói ấy.
Người phụ nữ đứng trước mặt anh tên Vy. Váy công sở thanh lịch, giày cao gót đắt tiền, nhưng đôi mắt lại thâm quầng vì thiếu ngủ. Cô không cười. Chỉ nói khẽ, như sợ ai đó nghe thấy:
“Chiều nay tôi phải về dự họp mặt gia đình. Họ luôn ép tôi cưới chồng… và hôm nay, họ bảo đã chọn sẵn người để mai xem mắt. Tôi… không muốn.”
Nam im lặng.
Anh từng chở đủ kiểu khách: người say xỉn, người khóc lóc, người bỏ trốn khỏi đám cưới. Nhưng chưa từng có ai nhờ… đóng giả chồng.
Vy đặt lên yên xe một phong bì dày:
“Chỉ cần anh đi cùng tôi ba tiếng. Không cần nói nhiều. Chỉ cần đứng cạnh tôi… như một người chồng thật.”
Nam nhìn phong bì, rồi nhìn đôi mắt đầy cầu xin kia.
Hai năm trước, anh ly hôn. Vợ cũ rời đi vì chê anh nghèo. Từ đó, anh luôn tự nhủ: đời mình chỉ cần lái xe, kiếm tiền, không dính dáng tình cảm nữa.
Vậy mà hôm nay, định mệnh lại bắt anh đóng vai “chồng” của một người phụ nữ xa lạ.
Anh thở dài:
“Được. Nhưng chỉ hôm nay thôi.”
Vy gật đầu, nhẹ như vừa trút được tảng đá trong lòng.
Chiều hôm đó, Nam mặc chiếc sơ mi trắng giản dị nhất mình có.
Chiếc xe máy cũ kỹ của anh dừng trước cổng một biệt thự lớn.
Bên trong, cả gia đình Vy đang tụ tập đông đủ. Ánh đèn vàng rực rỡ, bàn tiệc bày đầy sơn hào hải vị. Không khí sang trọng đến mức Nam cảm thấy mình lạc lõng.
Vy siết nhẹ tay anh, thì thầm:
“Đừng lo… cứ đứng cạnh tôi là được.”
Cô bước vào, giọng dõng dạc:
“Con xin giới thiệu, đây là chồng con – anh Nam.”
Cả căn phòng chết lặng.
Một người đàn ông lớn tuổi – cha của Vy – nhíu mày:
“Chồng? Con quen từ bao giờ? Làm nghề gì?”
Nam định im lặng như thỏa thuận, nhưng ánh mắt khinh miệt từ những người xung quanh khiến lồng ngực anh nóng ran.
Anh bình tĩnh đáp:
“Tôi chạy xe công nghệ. Không giàu. Nhưng tôi không để cô ấy phải cúi đầu trước bất kỳ ai.”
Không khí như đông cứng.
Một người anh họ cười khẩy:
“Chạy xe ôm mà đòi lo cho Vy? Cậu biết nhà này là ai không?”
Nam không cãi.
Chỉ quay sang Vy, nhẹ nhàng kéo ghế cho cô ngồi, rồi gắp thức ăn đặt vào bát cô.
Một hành động rất nhỏ… nhưng khiến cả bàn tiệc im bặt.
Vy cúi đầu, vai run run.
Có lẽ, lần đầu tiên sau nhiều năm, có người đứng về phía cô mà không cần điều kiện.
Bữa tiệc đang căng thẳng thì bất ngờ… cánh cửa bật mở.
Một người đàn ông bước vào, vest chỉnh tề, gương mặt lạnh lùng.
Vy tái mét.
“Anh… sao anh lại đến?”
Người đó chính là vị hôn phu mà gia đình ép Vy xem mắt.
Anh ta nhìn Nam từ đầu đến chân, cười nhạt:
“Thì ra đây là người em thuê đóng giả chồng? Em nghĩ qua mặt được cả nhà sao?”
Cả phòng ồ lên.
Cha Vy đập bàn:
“Vy! Con dám lừa cả gia đình?”
Vy đứng chết lặng, môi run run không nói nên lời.
Khoảnh khắc ấy, Nam hiểu… mình có thể quay lưng, nhận tiền rồi rời đi. Mọi chuyện sẽ kết thúc đúng như hợp đồng.
Nhưng không hiểu sao, nhìn đôi mắt tuyệt vọng của Vy, anh lại không bước nổi.
Nam hít một hơi, nắm chặt tay cô trước mặt tất cả mọi người:
“Không. Cô ấy không thuê tôi.
Chính tôi là người muốn đến đây… để nói rõ một chuyện.”
Cả phòng nín thở.
Nam nhìn thẳng vào cha Vy:
“Bác có thể chọn cho cô ấy một người chồng giàu. Nhưng bác không thể chọn cho cô ấy một người yêu thương cô ấy thật lòng.
Nếu Vy đồng ý… tôi muốn làm chồng cô ấy thật. Không phải giả.”
Vy sững sờ.
“Anh… anh nói gì vậy?”
Nam cười, hơi vụng về:
“Tôi nghèo. Chạy xe ôm. Không nhà lầu xe hơi.
Nhưng nếu cô cần… tôi sẽ cố gắng cả đời để không ai làm cô khóc như hôm nay nữa.”
Nước mắt Vy rơi lã chã.
Cả căn phòng lặng như tờ.
Người cha nhìn hai người rất lâu… rồi bất ngờ thở dài:
“Con bé này… lần đầu tiên dám cãi lời ta vì một người đàn ông.”
Ông quay sang Nam:
“Cậu có chắc không hối hận khi bước vào gia đình này?”
Nam đáp không do dự:
“Cháu chỉ sợ… cô ấy hối hận khi chọn cháu.”
Vy bật khóc, siết chặt tay anh:
“Em không hối hận.”
Một năm sau.
Chiếc xe ôm cũ của Nam vẫn chạy trên phố, nhưng phía sau giờ không chỉ là khách hàng… mà là Vy – vợ anh – ôm eo cười rạng rỡ.
Gia đình từng phản đối kịch liệt, cuối cùng lại là người dự đám cưới đông vui nhất.
Người cha khó tính hôm nào, trong ngày cưới, đã nắm tay Nam và nói nhỏ:
“Cảm ơn cậu… vì ngày đó đã không rời đi.”
Nam chỉ cười:
“Hôm đó cháu nhận cuốc xe ba tiếng… ai ngờ lại là cuốc xe chở cả đời.”
Vy đánh nhẹ vào vai anh, vừa cười vừa khóc.
Một vai diễn giả…
đã biến thành một cuộc hôn nhân thật.
TOÀN BỘ NỘI DUNG TRÊN LÀ HƯ CẤU NHẰM MỤC ĐÍCH GIẢI TRÍ, HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. CẢM ƠN BẠN ĐỌC ĐÃ THEO DÕI CHÚNG TÔI!