Tôi là con trai duy nhất, được bố nhận nuôi. Bố rất thương tôi, nhưng luôn có những hành động kỳ lạ: bắt tôi để tóc dài, mặc váy khi ở nhà, gọi tôi là “con gái rượu”
Mưa đêm lất phất, gió thổi qua rặng tre cuối làng kêu xào xạc như ai đang khóc. Tôi nằm nghe, mắt mở thao láo...
“Em không dám nói thêm vì sợ anh thất vọng. Nhưng em sẽ tập. Em muốn nói… với anh… bằng giọng của em.”
Nhà mẹ vợ tôi có bốn cô con gái. Ba cô em đều hoạt bát, nhanh nhẹn, mỗi đứa một vẻ. Riêng chị Hai – vợ...
NỮ SINH TỪ CHỐI NHƯỜNG GIƯỜNG CHO BÀ BẦU TRÊN TÀU – VÀ TỜ GIẤY KHIẾN CẢ TOA CHẾT LẶNG
Tôi kéo vali bước lên toa tàu số 7 vào buổi chiều muộn. Đây là chuyến tàu cuối trong ngày, đưa tôi từ thành phố...
Trong những đêm hành quân, Mai thường lén để vào ba lô của ông vài củ khoai nóng hoặc một gói muối mè.
Ông Định bước xuống chiếc xe buýt cũ kỹ với chiếc ba lô sờn vai. Gió chiều ở vùng rừng núi miền Trung khô khốc,...
– “Mẹ từng nói chia đều chi phí mà, mẹ muốn công bằng phải không ạ? Con chỉ làm đúng lời mẹ nói thôi.”
Buổi họp gia đình hôm ấy diễn ra vào một chiều cuối tuần. Ánh nắng nhạt chiếu qua cửa sổ, nhưng không gian phòng khách...
Đoàn khảo cổ ghi chép dữ liệu rồi rời làng. Ông Phúc trước khi đi chỉ nói một câu: — Nếu sau này biển lại trả lên thứ gì lạ… đừng bao giờ chạm vào.
I. Tượng dưới đáy biển Làng chài Trường Sa Đông của tôi nằm sát mép biển, nhỏ bé nhưng yên bình. Cuộc sống quanh năm...
Có những thứ trong lòng đất chôn vùi hàng nghìn năm… nhưng không hề biến mất. Và có lẽ… loài trâu đã hiểu rõ điều đó từ rất lâu
I. Con trâu không chịu đứng dậy Làng tôi tên Vân Lục, một vùng quê thuần nông với những cánh đồng bát ngát trải dài...
Tim ông Tư như bị ai bóp nghẹn. Ông quỳ xuống, tay run run vuốt bụi đất khỏi hoa văn, nhìn kỹ từng nét chạm khắc. — Cha… cha để lại cái này sao?
Buổi trưa hôm ấy, trời đang nắng gắt mà gió bỗng nổi ào lên từ phía cánh đồng. Mấy đứa nhỏ trong xóm đang thả...
Mà biết ơn vì nó cho tôi thấy con người thật của anh ta sớm hơn. Nếu không có “10 tỷ trong mơ” ấy, có lẽ tôi vẫn lầm tin rằng mình đang sống cùng một người tử tế.
Tôi luôn nghĩ hôn nhân của mình, dù không phải màu hồng, thì ít nhất cũng là một vùng an toàn. Tôi và Huy cưới...
Mang phong bì 1 triệu đi dự cưới nhà thông gia, tôi không ngờ bị trả thẳng vì một lý do lạ lùng
Buổi trưa nọ, trời Sài Gòn như một tấm vải bị vò — nóng, bết, và có chút dơ. Tôi quàng chiếc khăn mỏng lên...