Bổ chồng cứ mang rau và thịt tôi mua sang cho nhà chị chồng. Tôi không làm ầm lên, tháng này cũng không mua nữa. Buổi tôi, bố chồng tuyên bố một chuyện, khiến cả nhà…
01/02/2026
Bổ chồng cứ mang rau và thịt tôi mua sang cho nhà chị chồng. Tôi không làm ầm lên, tháng này cũng không mua nữa. Buổi tôi, bố chồng tuyên bố một chuyện, khiến cả nhà…
Từ ngày tôi về làm dâu, tháng nào cũng tự tay đi chợ: rau, thịt, cá, thêm ít trái cây cho bố mẹ chồng. Tôi tên Vy, 27 tuổi, làm kế toán, lương không quá cao nhưng tính tôi kỹ, lo được bữa cơm tử tế. Chồng tôi, Hùng 30 tuổi, làm kỹ thuật công trình, hiền nhưng hay “ngại va chạm”.
Ban đầu tôi không để ý. Cho đến một buổi tối, vừa dọn mâm xong, tôi thấy Hùng xách túi đồ mới mua bước ra cửa. Tôi hỏi:
“Anh đi đâu giờ này?”
Hùng lảng: “Anh qua chị Mai chút.”
Tôi đứng sững. Trong túi là thịt ba chỉ, rau muống, trứng, cả hộp sữa tôi mua chiều. Hùng bảo: “Chị Mai thiếu, con nít không có gì ăn.” Tôi nghe mà tức nghẹn, vì thiếu thật hay thiếu “thói quen dựa dẫm” thì tôi biết quá rõ. Chị chồng Mai 34 tuổi, ở cách hai con phố, chồng đi làm xa, nhưng gia đình chị vẫn đủ ăn. Chỉ là chị quen nhận đồ từ nhà bố mẹ, rồi… nhận luôn phần từ tôi.
Chuyện đó lặp lại nhiều lần. Mỗi lần tôi góp ý, Hùng lại nói: “Em đừng làm căng, chị em trong nhà.” Tôi không làm ầm lên, nhưng tháng này tôi quyết định không mua nữa. Tôi chỉ mua đủ phần mình và chồng, còn bữa cơm chung thì… tùy.
Tối hôm đó, mâm cơm trống hơn hẳn. Mẹ chồng nhìn quanh, hỏi: “Sao hôm nay không có canh, không có thịt kho?” Tôi cười nhạt: “Con bận, với lại… con tính chi tiêu lại.”
Không khí nặng như đá. Đúng lúc ấy, bố chồng—ông Tư 62 tuổi, ít nói nhưng lời nói có sức nặng—đặt đũa xuống, chậm rãi:
“Thôi, để bố nói thẳng. Từ nay, tiền chợ trong nhà này… không ai được tự ý mang sang nhà khác nữa. Và… bố sẽ tách bếp. Ai ở chung thì góp đúng phần, ai không góp thì tự lo.”
Cả nhà im phăng phắc. Mẹ chồng tái mặt. Hùng quay sang tôi, mắt trợn lên như không tin. Còn tôi, tim đập mạnh—vì tôi biết câu nói “tách bếp” của bố chồng không chỉ nhắm vào chuyện rau thịt. Nó là lời tuyên chiến với một thói quen kéo dài nhiều năm mà ai cũng né tránh: nhà này đang nuôi một người lớn bằng tiền của người khác.
