Vợ m;ấ;t được 5 ngày, chồng đã dẫn b;ồ về nhà nói là bảo mẫu chăm con nhỏ, đang vui cười trước bàn thờ khói nhanh nghi ngút thì cô con g;á;i 5t đưa cho bố 1 tờ giấy, đọc xong cô b;ồ sợ h;ã;i dọn luôn ra khỏi nhà quên cả đi dép.
Vợ m;ấ;t được 5 ngày, chồng đã dẫn b;ồ về nhà nói là bảo mẫu chăm con nhỏ, đang vui cười trước bàn thờ khói nhanh nghi ngút thì cô con g;á;i 5t đưa cho bố 1 tờ giấy, đọc xong cô b;ồ sợ h;ã;i dọn luôn ra khỏi nhà quên cả đi dép.
Vợ anh Hưng – chị Lan – mất mới được 5 ngày. Mùi nhang còn quẩn quanh trong nhà, bàn thờ vẫn nghi ngút khói. Người đến viếng chưa kịp rời hết, anh đã dẫn về một cô gái trẻ, nói là “bảo mẫu” để trông con.
Cô gái tên Vy, dáng người nhỏ nhắn, ăn mặc tươm tất, nhưng ai cũng nhận ra ánh mắt né tránh của cô khi bước vào nhà. Mẹ anh Hưng giật mình:
– Giờ này còn thuê bảo mẫu làm gì, con chưa kịp hết tang vợ mà!
Hưng lạnh lùng đáp:
– Con chỉ muốn con trai có người chăm, mẹ đừng suy diễn.
Nhưng ai cũng hiểu, Vy không phải bảo mẫu. Cô là người mà anh Hưng quen lén lút suốt gần một năm nay – khi vợ anh còn đang nằm viện điều trị ung thư.
Đêm đó, cả nhà ăn cơm. Căn bàn thiếu một người, nhưng Vy lại cười nói như chẳng có chuyện gì. Thằng bé cu Bảo – con trai 5 tuổi của Hưng – chỉ im lặng, tay ôm chặt con gấu bông cũ. Nó không ăn, chỉ nhìn trân trân vào chỗ mẹ từng ngồi.
Ăn xong, nó lặng lẽ chạy vào phòng mẹ, rồi trở ra, cầm một phong bì đã cũ, dúi vào tay bố:
– Mẹ bảo… nếu bố dẫn “cô đó” về nhà, thì con phải đưa cho bố cái này…

Anh Hưng hơi khựng lại, thoáng cau mày. Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng nhang cháy lách tách.
Anh mở phong bì. Bên trong là một tờ giấy gấp gọn gàng, nét chữ mềm mại, quen thuộc của vợ anh – Lan.
“Hưng à,
Nếu anh đọc được dòng này, có lẽ em không còn nữa.
Em biết Vy. Em biết hết. Nhưng em chọn im lặng, vì còn con, vì không muốn gia đình tan nát khi em vẫn còn thở.Anh có thể quên em, nhưng xin đừng để con phải lớn lên trong sự dối trá. Đừng để một người lạ bước vào căn nhà này khi em chưa yên nghỉ.
Con còn nhỏ, nó chưa hiểu hết, nhưng nó cảm được mọi thứ. Anh có thể dối người lớn, chứ không dối nổi đứa trẻ.
Nếu anh thật lòng thương con, hãy để ít nhất 49 ngày này là những ngày bình yên, để em được ra đi nhẹ nhõm.
Nếu không làm được… thì coi như em đã nhìn lầm người.
– Lan.”
Đọc đến dòng cuối, bàn tay anh Hưng run lên, tờ giấy rơi xuống nền nhà. Vy đứng trân trân, mặt tái mét. Không ai nói gì, chỉ có khói nhang bay nghi ngút, quấn lấy khuôn mặt chị Lan trên tấm di ảnh, như đang nhìn họ.
Bất chợt, thằng bé Bảo lên tiếng, giọng non nớt mà rành rọt:
– Mẹ bảo con đừng cho ai ngồi chỗ của mẹ… mà sao cô lại ngồi?
Vy bật dậy, vội vàng nép sang một bên. Mùi nhang hăng hắc khiến cô nghẹn cổ. Mẹ anh Hưng đập mạnh tay xuống bàn:
– Thật nhục nhã! Con dâu tôi chưa kịp lạnh đất, cô đã dám bước chân vào đây cười nói à?
Vy lắp bắp vài câu, rồi lặng lẽ thu đồ. Khi cô bước ra cửa, tờ giấy Lan viết vẫn nằm giữa bàn – góc giấy cháy sém vì tàn nhang rơi trúng, mùi khét len lỏi khắp gian phòng.
Cô cúi đầu chào, nhưng không ai nhìn. Bước ra đến cổng, cô phát hiện… đôi dép mình quên vẫn nằm trong nhà.
Cô định quay lại lấy, nhưng ánh mắt đứa bé nhìn ra từ cửa sổ khiến chân cô khựng lại. Ánh mắt ấy – giống hệt ánh mắt của người đàn bà đã mất – khiến Vy lạnh sống lưng, quay người bỏ đi, chân trần lê trên nền xi măng lạnh buốt.
Đêm đó, anh Hưng ngồi một mình trước bàn thờ, nhìn di ảnh vợ, rượu cạn mà lòng nặng trĩu. Trong ánh khói mờ, anh như thấy chị Lan mỉm cười – nụ cười hiền nhưng buồn, nói không ra lời:
“Anh có thể phản bội em… nhưng đừng phản bội con.”
Sáng hôm sau, người ta thấy anh Hưng dậy sớm, dọn lại phòng vợ, thay hoa mới, và đưa con đi học. Trên bàn thờ, lá thư của Lan được anh ép lại trong khung kính.
Ngay bên dưới, anh viết thêm một dòng nhỏ:
“49 ngày này, anh hứa… không để ai bước vào căn nhà này nữa.”