Vợ bỏ đi khi con vừa chào đời. Mẹ tôi bảo cô ấy chạy theo gấm vóc lụa là. 15 năm hậ//n thù, tôi xé từng bức ảnh của vợ, bắt con gái phải quên đi người mẹ ấy.

Vợ bỏ đi khi con vừa chào đời. Mẹ tôi bảo cô ấy chạy theo gấm vóc lụa là. 15 năm hậ//n thù, tôi xé từng bức ảnh của vợ, bắt con gái phải quên đi người mẹ ấy. Ngày tròn 1//8 tuổi, con gái lặng lẽ đặt trước mặt tôi xấp biên lai chuyển tiền đều đặn suốt 15 năm: “Nếu mẹ tuyệt tình như lời bà nói… sao tháng nào mẹ cũng gửi tiền về, và người nhận lại luôn là bà nội?”

“Con bé không cần một người mẹ đã bỏ chồng con để chạy theo tiền.”

Năm đó, tôi đứng giữa căn hộ cũ ở Hàng Châu, xé tấVợ bỏ đi khi con vừa chào đời. Mẹ tôi bảo cô ấy chạy theo gấm vóc lụa là. 15 năm hậ//n thù, tôi xé từng bức ảnh của vợ, bắt con gái phải quên đi người mẹ ấy. Ngày tròn 1//8 tuổi, con gái lặng lẽ đặt trước mặt tôi xấp biên lai chuyển tiền đều đặn suốt 15 năm: “Nếu mẹ tuyệt tình như lời bà nói… sao tháng nào mẹ cũng gửi tiền về, và người nhận lại luôn là bà nội?”

“Con bé không cần một người mẹ đã bỏ chồng con để chạy theo tiền.”

Năm đó, tôi đứng giữa căn hộ cũ ở Hàng Châu, xé tấm ảnh cưới cuối cùng của Lâm Vãn Thu thành từng mảnh trước mặt con gái.

Tô Niệm mới ba tuổi, ôm con thỏ bông, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.

“Bố… mẹ đâu?”

Tôi nghiến răng.

“Mẹ con chết rồi.”

Mẹ tôi, bà Trương Quế Lan, từ trong bếp bước ra, lạnh lùng nhặt những mảnh ảnh dưới đất ném vào thùng rác.

“Loại đàn b//à vừa sinh c//on đã bỏ đi theo đại gia, nhắc tới làm gì? Minh Viễn, con nuôi Niệm Niệm cho tốt. Sau này đừng để nó nhận người đàn bà đó.”

Tôi tin mẹ.

Tin suốt mười lăm năm.

Vãn Thu biến mất đúng ba tháng sau khi sinh Tô Niệm. Khi ấy tôi chỉ là nhân viên kỹ thuật lương tháng hơn bốn nghìn tệ, còn cô ấy từng là cô gái đẹp nhất khoa tài chính Đại học Chiết Giang.

Mẹ nói đã tận mắt thấy Vãn Thu bước lên một chiếc Mercedes màu đen cùng người đàn ông trung niên.

Bà còn đưa tôi lá thư.

“Minh Viễn, em chịu đủ cuộc sống nghèo khổ rồi. Đừng tìm em.”

Chỉ mười mấy chữ.

Tôi hận cô ấy đến tận xương.

Mười tám năm sau, sinh nhật Tô Niệm được tổ chức trong một nhà hàng bên Tây Hồ.

Con bé vừa đỗ Đại học Phúc Đán. Tôi đặt trước một phòng riêng, còn mẹ tôi vui đến mức lấy chiếc vòng ngọc cất nhiều năm ra đeo cho cháu.

“Niệm Niệm, sau này lên Thượng Hải học, đừng giống mẹ cháu.”

Nụ cười trên mặt con gái biến mất.

Nó đặt đũa xuống.

“Bà nội, hôm nay đừng nhắc mẹ cháu được không?”

Mẹ tôi sa sầm mặt.

“Sao không được nhắc? Bà sợ cháu lớn rồi lại đi tìm loại đàn bà đó!”

Tôi quát:

“Niệm Niệm!”

Nhưng con gái không cãi.

Nó cúi xuống, lấy từ balô ra một túi hồ sơ màu nâu dày cộp.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

Rồi đặt trước mặt tôi.

“Bố, con hỏi bố một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Nếu mẹ thật sự bỏ chúng ta…”

Nó mở túi.

Một xấp giấy chuyển khoản rơi xuống bàn.

“…thì tại sao tháng nào bà ấy cũng gửi tiền?”

Tôi chết lặng.

Tờ đầu tiên ghi ngày 12 tháng 9, mười lăm năm trước.

Người chuyển: Lâm Vãn Thu.

Số tiền: 3.000 tệ.

Tờ tiếp theo: 5.000.

Rồi 8.000.

10.000.

Có năm, vào đúng ngày sinh nhật Tô Niệm, số tiền lên tới 30.000 tệ.

Tay tôi bắt đầu run.

“Con lấy những thứ này ở đâu?”

“Chưa hết.”

Tô Niệm lật từng tờ một.

“Bố nhìn tài khoản nhận đi.”

Tôi nhìn xuống.

Tên chủ tài khoản khiến máu trong người tôi như đông cứng.

Trương Quế Lan.

Mẹ tôi.

Tôi ngẩng phắt đầu.

“Mẹ?”

Chiếc chén trà trong tay bà rơi xuống đất.

Choang!

“Giấy giả!” bà hét lên. “Con bé bị ai xúi giục rồi!”

Tô Niệm nhìn bà nội, giọng run nhưng không lùi.

“Vậy tại sao bà biết con đang tìm những giấy này?”

Căn phòng im bặt.

Mẹ tôi tái mặt.

Tôi quay sang con gái.

“Ý con là gì?”

“Nửa tháng trước, con về nhà cũ lấy hồ sơ hộ khẩu. Con tìm thấy một chiếc hộp khóa trong tủ bà nội.”

Nó lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ.

“Trong đó không chỉ có biên lai.”

Mẹ tôi bất ngờ lao tới.

“Đưa đây!”

Tô Niệm lùi lại.

Tôi chưa từng thấy mẹ mình hoảng loạn như vậy.

Bà giật lấy túi hồ sơ, nhưng tôi chặn cổ tay bà.

“Mẹ giải thích đi.”

“Có gì mà giải thích? Tiền đó là nó gửi để mua sự yên ổn! Nó không cần hai bố con!”

“Vậy tại sao mẹ chưa từng nói với con?”

Bà nghẹn lại.

Tô Niệm bỗng hỏi:

“Bố, mẹ bỏ đi năm con ba tháng tuổi, đúng không?”

“Đúng.”

“Vậy bố có từng tận mắt thấy mẹ lên chiếc Mercedes đó không?”

Tôi cứng người.

Không.

Tất cả những gì tôi biết… đều do mẹ kể.

Tô Niệm lại lấy từ balô ra một phong bì bệnh viện đã ố vàng.

Trên góc trái in dòng chữ: Bệnh viện số 1 trực thuộc Đại học Chiết Giang.

Mẹ tôi nhìn thấy nó, cả người lập tức run lên.

“Niệm Niệm… cháu mở nó rồi?”

Con gái nhìn thẳng vào bà.

“Chưa.”

Nó đẩy phong bì về phía tôi.

“Con muốn bố tự mở.”

Tôi xé mép phong bì.

Bên trong là một bản hồ sơ nhập viện từ mười tám năm trước và một tờ giấy có chữ ký của Lâm Vãn Thu.

Nhưng khi tôi vừa đọc được dòng đầu tiên, điện thoại của Tô Niệm đột nhiên reo.

Một số lạ từ Thượng Hải.

Con bé bật loa ngoài.

Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông lớn tuổi:

“Xin hỏi đây có phải con gái của cô Lâm Vãn Thu không?”

Tôi bật đứng dậy.

“Ông là ai?”

Người kia im lặng vài giây rồi nói:

“Nếu ông là Tô Minh Viễn… hãy hỏi mẹ ông xem, mười tám năm trước bà ấy đã ký vào giấy gì ở bệnh viện.”

Mặt mẹ tôi trắng bệch.

Tôi chậm rãi quay sang bà.

“Mẹ…”

Nhưng người đàn ông bên kia chưa nói xong.

“Và còn một chuyện. Suốt mười lăm năm qua, số tiền cô Lâm gửi về không phải thứ quan trọng nhất.”

Ông ta hạ giọng.

“Thứ bà Trương Quế Lan giấu ông… là lý do thực sự khiến vợ ông không thể trở về.”

Tôi siết chặt tờ hồ sơ trong tay.

Ngay lúc ấy, mẹ tôi bất ngờ lao tới giật lấy nó.

Và tôi nhìn thấy dòng chữ nằm dưới ngón tay bà—một dòng chữ mà suốt mười tám năm, chưa từng có ai nói với tôi..

Dòng chữ hiện ra đen thẫm, lạnh ngắt dưới ánh đèn nhà hàng: “Chẩn đoán: Ung thư vú giai đoạn 3 (thể tiến triển) – Khuyến cáo: Phẫu thuật đoạn chi và hóa trị ngay lập tức. Bệnh nhân xin từ chối điều trị để bảo tồn nguồn sữa.”

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

Kèm theo đó là một tờ cam kết chuyển nhượng toàn bộ tiền bảo hiểm nhân thọ và khoản tiền bồi thường tai nạn lao động của bố cô ấy mười tám năm trước cho bà Trương Quế Lan, với điều kiện duy nhất: “Dùng số tiền này để nuôi con gái tôi. Đừng nói cho Minh Viễn biết tôi bị bệnh, anh ấy quá yếu đuối, sẽ bỏ dở sự nghiệp để lo cho tôi.”

Đầu dây bên kia, người đàn ông – chính là vị bác sĩ trưởng khoa năm xưa – thở dài qua loa điện thoại: “Cô ấy không leo lên chiếc Mercedes nào cả. Chiếc xe đó là của dịch vụ chăm sóc giảm nhẹ. Cô ấy rời đi vì không muốn anh thấy mình tàn phế và lụi tàn từng ngày. Suốt mười lăm năm qua, cô ấy vừa chống chọi với bệnh tật, vừa làm hai công việc dịch thuật ở Thượng Hải để gửi tiền về. Bà Quế Lan biết rõ tất cả, nhưng bà ấy sợ anh biết sự thật sẽ bỏ công việc ở Hàng Châu để lên Thượng Hải, nên đã dựng lên câu chuyện ngoại tình để anh quyết tâm làm ăn.”

Tôi bàng hoàng ngước lên. Mẹ tôi ngã khuỵu xuống ghế, hai tay run rẩy ôm lấy mặt. Chiếc vòng ngọc bà vừa đeo cho cháu gái va mạnh vào cạnh bàn, nứt đôi.

“Minh Viễn… Mẹ… Mẹ chỉ muốn tốt cho con…” Mẹ tôi khóc không thành tiếng. “Năm đó con mới mất việc, tâm lý lại thất thường. Nếu biết cô ấy ung thư sắp chết, con làm sao chịu nổi? Mẹ sợ con gục ngã… Nhưng mẹ không ngờ, cô ấy lại sống kiên cường đến tận mười lăm năm…”

Sự thật như một gậy đập tan mười tám năm hận thù mù quáng trong tôi. Mười lăm năm qua, tôi xé từng bức ảnh, tôi dạy con gái căm thù người đã mang nó đến cuộc đời này, tôi biến bản thân thành một kẻ độc hại sống trong cay đắng… trong khi người phụ nữ ấy âm thầm chịu đựng nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, chắt chiu từng đồng gửi về nuôi con.

“Mẹ tôi… giờ đang ở đâu?” Tô Niệm run rẩy hỏi vào điện thoại, nước mắt mắt con bé giàn giụa.

Bác sĩ im lặng vài giây, rồi khẽ đáp: “Chân cầu vượt quận Phố Đông, Trung tâm Cư trú An dưỡng Phố Đông. Mấy ngày nay cô ấy yếu lắm rồi… Cả đời cô ấy chỉ có một nguyện vọng: Được nhìn thấy tấm thẻ sinh viên Đại học Phúc Đán của con gái.”

Tô Niệm không hề nhìn bà nội lấy một lần. Con bé ôm chặt túi hồ sơ, đứng phắt dậy lao ra khỏi phòng ăn.

Tôi đứng chết trân mất vài giây, rồi gạt phắt bàn ăn đổ vỡ trước mắt, chạy theo con gái. Mười lăm năm hận thù tan thành mây khói, chỉ còn lại sự hối hận tột cùng gặm nhấm từng tế bào.

Đêm đó, chiếc xe chở hai bố con tôi lao đi cuồng loạn trên đường cao tốc Hàng Châu – Thượng Hải. Đèn đường lướt qua mặt kính như những vệt sáng vỡ vụn, giống như mười lăm năm thanh xuân bị cướp mất của chúng tôi.

Khi chúng tôi đẩy cánh cửa phòng bệnh chật hẹp ở Thượng Hải ra, đập vào mắt tôi là một người phụ nữ gầy gộc, mái tóc đã rụng hết vì những đợt hóa trị kéo dài. Lâm Vãn Thu nằm đó, nhỏ bé giữa những dây nhợ và máy đo nhịp tim.

Tô Niệm rón rén bước tới, đôi tay run rẩy lấy từ trong túi ra tấm giấy báo nhập học Đại học Phúc Đán, nhẹ nhàng đặt vào bàn tay gầy gò của mẹ.

Lâm Vãn Thu chậm rãi mở mắt. Đôi mắt từng là đẹp nhất khoa tài chính năm nào nay đã trũng sâu, nhưng khi nhìn thấy Tô Niệm, nó bừng lên một luồng sáng kỳ diệu.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

“Niệm Niệm… con lớn thế này rồi sao?” Giọng cô ấy thều thào như tiếng lá khô.

Tô Niệm quỳ gối xuống bên giường, òa khóc nức nở, áp bàn tay gầy cộc của mẹ vào má mình: “Mẹ… con đến tìm mẹ đây. Con đỗ Phúc Đán rồi… Mẹ ơi…”

Tôi đứng ở cửa phòng bệnh, ngực đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Tấm ảnh cưới mà tôi xé mười lăm năm trước không thể ghép lại được nữa, cũng như mười lăm năm tôi bắt con gái phải sống thiếu vắng tình mẹ. Tôi gục xuống bên chân giường, cất tiếng gọi mà mười lăm năm qua tôi đã cố đè nén trong thù hận:

“Vãn Thu… anh xin lỗi…”

Lâm Vãn Thu khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền dịu xua tan đi mọi dông bão. Cô ấy dùng chút sức lực cuối cùng, vươn ngón tay gầy gò chạm nhẹ vào vai tôi, rồi nắm chặt lấy tay con gái.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng sớm của Thượng Hải bắt đầu hửng sáng. Chúng tôi đã lãng phí mười lăm năm trong một lời nói dối, nhưng ít nhất, ở những giây phút cuối cùng, sự thật đã đưa cô ấy trở về đúng nơi cô ấy thuộc về: trong lòng của cha con tôi.

Anh thấy cái kết này đã đủ đẩy dạt cảm xúc và giải tỏa được nút thắt bi kịch của câu chuyện chưa, hay muốn điều chỉnh thêm chi tiết nào?