Âm thầm sang tên căn nhà đứng tên hai vợ chồng cho mẹ đ//ẻ, anh tưởng đã đẩy tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Ngày cầm cuốn sổ đỏ mới trên tay, mẹ chồng lẫn chồng tôi vênh váo tuyên bố tôi chỉ là kẻ “ở nhờ”. Thế nhưng chỉ đúng hai ngày sau, một cuộc điện thoại từ ngân hàng gọi đến khiến mặt mẹ chồng tái mặt!
Âm thầm sang tên căn nhà đứng tên hai vợ chồng cho mẹ đ//ẻ, anh tưởng đã đẩy tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng. Ngày cầm cuốn sổ đỏ mới trên tay, mẹ chồng lẫn chồng tôi vênh váo tuyên bố tôi chỉ là kẻ “ở nhờ”. Thế nhưng chỉ đúng hai ngày sau, một cuộc điện thoại từ ngân hàng gọi đến khiến mặt mẹ chồng tái mặt!
PHẦN 1
“Nếu căn nhà này đã đứng tên mẹ thì em vẫn phải trả tiền vay ngân hàng. Dù sao em vẫn đang sống ở đây mà.”
Câu nói ấy phát ra từ miệng chồng tôi nhẹ bẫng, như thể anh ta chẳng thấy có gì bất thường.
Tôi nhìn anh rất lâu.
Căn nhà hai tầng ở **Hà Nội** này được vợ chồng tôi mua sau ba năm kết hôn.
Tiền trả trước **420 triệu đồng** là toàn bộ số tiền tôi tích góp từ trước khi lấy chồng. Còn khoản vay ngân hàng gần **11 triệu đồng mỗi tháng** đều được tự động trừ thẳng từ tài khoản nhận lương của tôi.
Vậy mà sáng hôm đó, chồng tôi – **Hoàng Minh Quân** – thản nhiên thông báo rằng căn nhà đã được sang tên cho mẹ anh ta, **bà Nguyễn Thị Hồng**.

Không hỏi ý kiến tôi.
Không có chữ ký của tôi.
Thậm chí tôi cũng không hề biết họ đã làm thủ tục từ bao giờ.
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Quân, đây là tài sản vợ chồng mình mua trong thời kỳ hôn nhân. Anh không thể tự ý quyết định như vậy được.”
Quân đang nghịch điện thoại, nghe vậy mới ngẩng đầu lên.
“Anh có lấy phần của em đâu, Mai. Chỉ là tạm thời để mẹ đứng tên thôi. Sao em lúc nào cũng nhìn gia đình anh như kẻ thù vậy?”
“Tạm thời?”
Tôi gần như bật cười.
“Nếu giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu nhà đã đứng tên mẹ anh thì trên giấy tờ, đó đâu còn là chuyện ‘đứng tên hộ’ đơn giản nữa.”
Quân lập tức mất kiên nhẫn.
“Em lúc nào cũng tính toán từng tí một.”
Hai chữ **“tính toán”** khiến tôi đau hơn tôi tưởng.
Tôi không tranh luận thêm.
Năm năm làm vợ Quân đủ để tôi hiểu một điều.
Hễ chuyện gì liên quan đến mẹ anh, mọi lý lẽ đều trở nên vô nghĩa.
—
Buổi trưa, tôi tìm đến một văn phòng công chứng và văn phòng đăng ký đất đai để hỏi rõ thủ tục.
Sau khi nghe tôi trình bày, một nữ công chứng viên tên **chị Thu** cau mày.
“Chị chắc chắn mình chưa từng ký giấy ủy quyền hay văn bản đồng ý chuyển nhượng, tặng cho gì chứ?”
“Chắc chắn.”
“Vậy chị nên kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ. Nếu căn nhà được hình thành trong thời kỳ hôn nhân mà một bên tự ý định đoạt tài sản chung, hoặc hồ sơ có vấn đề về chữ ký, chị hoàn toàn có quyền yêu cầu cơ quan có thẩm quyền xem xét.”
Tôi rời khỏi đó với đầu ó//c đầy những câu hỏi.
Nhưng khi về đến nhà, có một chuyện khiến sống lưng tôi lạnh toát.
**Căn cướ//c công dân bản photocopy, s/ổ hộ khẩu cũ, giấy đăng ký kết hôn và một số giấy tờ liên quan đến việc mua nhà đều biến mất.**
Tất cả vốn được tôi cất trong một ngăn kéo riêng.
Tôi gọi cho Quân liên tục.
Anh không nghe máy.
Mãi đến gần chiều, một tin nhắn mới được gửi đến.
“Mọi chuyện về căn nhà đã xong rồi. Em đừng làm ầm lên. Tối về anh nói chuyện.”
Tối hôm đó, Quân trở về và đặt trước mặt tôi một tập giấy.
Đó là bản sao giấy chứng nhận mới.
Tôi nhìn dòng tên chủ sở hữu được in rõ ràng:
**Nguyễn Thị Hồng.**
Mẹ chồng tôi.
Tôi nhìn tờ giấy một lúc lâu rồi chậm rãi hỏi:
“Bây giờ nhà đã đứng tên mẹ anh. Vậy khoản vay ngân hàng thì sao?”
Quân nhướng mày.
“Thì vẫn trả bình thường.”
“Bằng tài khoản của em?”
“Chứ sao?”
Tôi nhìn anh không thể tin nổi.
“Vậy nghĩa là nhà các người lấy, còn khoản nợ hàng tháng vẫn để em trả?”
Giọng Quân lập tức cao lên.
“Em đừng nói như thể bọn anh cướp nhà của em. Em vẫn đang sống ở đây. Em phải có trách nhiệm đóng góp chứ!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Nếu một ngày em không sống ở đây nữa thì sao?”
Quân đặt mạnh chiếc thìa xuống bàn.
“Mai, em đừng có nhắc chuyện ly hôn chỉ vì cái giấy chứng nhận!”
Tôi không nói gì nữa.
Nhưng trong lòng tôi đã có một quyết định.
—
Tối hôm sau, mẹ chồng tôi đến.
Bà **Hồng** ngồi trên sofa, đưa mắt nhìn quanh căn nhà từ phòng khách đến cầu thang, vẻ mặt không giấu nổi sự hài lòng.
“Nhà của mẹ bây giờ nhìn cũng đẹp thật đấy.”
Tôi im lặng.
Bà còn bật cười.
“Mai này, con đừng giận. Mẹ làm vậy cũng chỉ vì muốn giữ tài sản cho gia đình. Thời buổi này, phụ nữ ly hôn dễ lắm. Hôm nay còn là vợ chồng, ngày mai đã đòi chia một nửa tài sản.”
Quân lập tức phụ họa:

“Mẹ nói đúng.”
Bà Hồng tiếp tục:
“Ngày mai Quân đưa mẹ ra ngân hàng nhé. Tiện thể làm luôn thủ tục chuyển điện, nước với các khoản phí của căn nhà sang tên mẹ.”
Tôi nhìn hai mẹ con họ.
Rồi tôi mỉm cười.
Không phải vì đồng ý.
Mà bởi ngay khoảnh khắc đó, **chút hy vọng cuối cùng tôi dành cho cuộc hôn nhân này cũng biến mất.**
—
Sáng hôm sau, tôi đến ngân hàng nơi vợ chồng tôi đang vay tiền mua căn nhà.
Nhân viên kiểm tra hồ sơ khoản vay rồi nói:
“Hiện số dư gốc của khoản vay còn khoảng **786 triệu đồng**. Khoản thanh toán hàng tháng vẫn đang được trích tự động vào ngày 15 từ tài khoản của chị.”
“Tôi muốn dừng việc trích tiền tự động thì phải làm thế nào?”
Nhân viên nhìn tôi.
“Chị có thể yêu cầu thay đổi tài khoản trích nợ. Tuy nhiên, nghĩa vụ trả khoản vay vẫn phải được thực hiện theo hợp đồng tín dụng.”
Cô ấy dừng lại vài giây rồi hỏi:
“Có phải căn nhà vừa thay đổi thông tin chủ sở hữu không chị?”
Tôi gật đầu.
Nhân viên ngân hàng lập tức trở nên nghiêm túc.
“Vậy chị nên cung cấp hồ sơ thay đổi quyền sở hữu để ngân hàng kiểm tra. Trường hợp này có thể cần chủ sở hữu mới trực tiếp đến làm việc và xác minh hồ sơ liên quan.”
Tôi nhận mẫu đơn, cất vào túi rồi rời khỏi ngân hàng.
Nhưng tôi không về nhà ngay.
Tôi ghé thẳng văn phòng công chứng hôm trước.
Và lần này, tôi mang theo toàn bộ giấy tờ mình còn giữ được.
—
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm nấu một bữa sáng đầy đủ.
Quân nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
“Em hết giận rồi à?”
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng rót cà phê cho anh.
“Em nghĩ kỹ rồi. Nếu căn nhà anh muốn để mẹ đứng tên thì cứ để mẹ đứng tên. Dù sao cũng là người nhà, không cần vì chuyện tiền bạc mà cãi nhau.”
Gương mặt Quân lập tức giãn ra.
“Đấy, phải thế chứ. Từ trước đến giờ nếu em chịu nghe lời thì gia đình mình có phải yên ổn không.”
Tôi mỉm cười.
Nụ cười mà anh ta không thể hiểu được.
Bởi anh ta không biết rằng **một giờ trước đó, tôi đã nộp đơn yêu cầu ngân hàng rà soát toàn bộ hồ sơ khoản vay và gửi văn bản phản đối việc thay đổi quyền sở hữu tài sản.**
Tôi cũng đã đặt lịch làm việc với công chứng viên và luật sư.
Tôi không định tranh giành căn nhà bằng những trận cãi vã.
Tôi muốn để mọi chuyện được giải quyết bằng giấy tờ và pháp luật.
Và điều quan trọng nhất…
Hai ngày nữa, chính bà Hồng sẽ nhận được cuộc điện thoại từ ngân hàng.
Một cuộc điện thoại liên quan đến căn nhà mà bà đang đắc ý gọi là “tài sản của mình”.
Một cuộc điện thoại sẽ khiến sắc mặt bà từ đắc thắng…
chuyển sang trắng bệch vì s//ợ hãi.
Bởi lúc ấy, bà mới biết rằng việc sang tên căn nhà chưa phải là dấu chấm hết.
Mà chính là…
khởi đầu cho một cơn á//c mộng mà hai mẹ con bà hoàn toàn không lường trước được…

