Bố chồng b///ại li//ệt nằm một chỗ suốt 9 năm, một tay tôi gánh vác cả gia đình. Ngày anh ta dẫn “phòng nhì” về ra mắt, thứ duy nhất đền bù cho thanh xuân của tôi là 150 triệu và tờ giấy l///y hôn

Bố chồng b///ại li//ệt nằm một chỗ suốt 9 năm, một tay tôi gánh vác cả gia đình. Ngày anh ta dẫn “phòng nhì” về ra mắt, thứ duy nhất đền bù cho thanh xuân của tôi là 150 triệu và tờ giấy l///y hôn. Tôi chẳng buồn tranh cãi, lặng lẽ ký tên. Chỉ là anh ta không ngờ được rằng, đúng 3 ngày sau ly hôn, toàn bộ tài khoản của anh ta đột ngột bị phong tỏa vĩnh viễn.

PHẦN 1

“Chín năm qua, tôi chăm sóc bố anh, lau người, tha/y bỉm, đút từng thìa cơm cho ông. Vậy mà bây giờ, sau khi anh được thăng chức, anh lại nói tôi chỉ đáng nhận một trăm năm mươi triệu tiền trợ cấp ly hôn sao?”

Tôi đẩy tập hồ sơ ly hôn về phía cuối bàn.

Trong tay tôi vẫn còn cầm cây lau nhà. Đầu cây lau gần như chạm thẳng vào ngực chồng, khiến anh ta phải lùi lại hai bước.

Tôi tên là **Nguyễn Mai Anh**, ba mươi sáu tuổi.

Người đàn ông đang đứng trước mặt tôi là **Trần Minh Dũng**, chồng tôi suốt chín năm qua.

Ba tháng trước, Dũng vừa được thăng chức lên trưởng phòng tại một tập đoàn xây dựng lớn ở Hà Nội.

Cũng kể từ ngày đó, cách nói chuyện của anh ta thay đổi.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người



Quần áo thay đổi.

Nước hoa thay đổi.

Ngay cả ánh mắt nhìn tôi cũng thay đổi.

Nó giống như thể tôi là một món đồ cũ kỹ trong căn nhà này, một thứ khiến anh ta cảm thấy xấu hổ khi phải nhắc đến.

Dũng ném chiếc áo vest lên ghế sofa.

“Mai Anh, em đừng làm mọi chuyện nghiêm trọng hóa lên. Trong đơn đã ghi rõ rồi. Anh cho em một trăm năm mươi triệu. Căn nhà này là tài sản của anh trước khi cưới em. Em chỉ cần ký vào là xong.”

Tôi bật cười nhạt.

“Một trăm năm mươi triệu?”

Tôi chỉ tay về phía căn phòng cuối hành lang.

Ở đó, **ông Trần Văn Hùng**, bố chồng tôi, người bị tai biến cách đây chín năm, đang nằm trên giường, gần như không thể tự cử động.

“Ngày bố anh lần đầu nhập viện cấp cứu, tôi đã bán chiếc vòng vàng mẹ tôi cho để đóng viện phí.”

“Ngày ông bị viêm phổi, tôi là người nằm ngoài hành lang bệnh viện suốt ba đêm.”

“Cứ hai tiếng một lần, tôi phải trở mình cho ông để tránh lở loét.”

“Những lúc anh tăng ca, đi công tác, tiếp khách đến tận khuya… ai là người ở nhà lau dọn cho bố anh?”

Dũng đập mạnh tay xuống bàn.

“Đủ rồi!”

Mặt anh ta đỏ bừng.

“Tháng nào anh chẳng đưa tiền sinh hoạt cho em? Đừng làm như thể em đã làm tất cả những chuyện đó mà không nhận được gì!”

Rồi anh ta nói một câu khiến thứ cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi cũng hoàn toàn chết lặng.

“Đó là bố anh. Em là vợ anh. Chăm sóc bố chồng là bổn phận của em.”

Tôi im lặng.

Trên ghế sofa, **bà Nguyễn Thị Lan**, mẹ chồng tôi, vẫn đang chậm rãi bóc một quả cam.

Từ lúc Dũng mang tập hồ sơ ly hôn về nhà, bà chưa nói với tôi một câu nào.

Vỏ cam trong tay bà được bóc thành một dải dài, gần như không đứt đoạn.

Bình thản.

Lạnh lùng.

Như thể cuộc hôn nhân của con trai mình đang tan vỡ hoàn toàn không liên quan đến bà.

Tôi nhìn bà rất lâu.

Trong lòng tôi vẫn ngu ngốc hy vọng bà sẽ nói một câu.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“Dũng, con đừng quá đáng.”

Hoặc ít nhất…

“Mai Anh đã hy sinh rất nhiều cho gia đình này.”

Nhưng bà Lan chỉ im lặng đưa một múi cam vào miệng.

Tôi cầm cây bút lên.

“Anh có người khác rồi đúng không?”

Dũng quay mặt đi.

“Chuyện đó không quan trọng.”

Tôi ký vào đơn.

**Nguyễn Mai Anh.**

Ba chữ ấy giống như dấu chấm hết cho chín năm cuộc đời tôi.

“Được.”

Tôi đứng dậy.

“Từ tối nay, bố anh không còn là trách nhiệm của tôi nữa.”

Dũng lập tức quay phắt lại.

“Em nói gì?”

“Chín giờ tối, bố anh phải được trở mình sang bên trái.”

“Khoảng mười một giờ phải cho ông uống nước.”

“Hai giờ sáng kiểm tra bỉm.”

“Sáng mai ăn xong phải uống thuốc huyết áp.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Anh là con trai ông. Từ giờ đến lượt anh chăm sóc bố mình.”

Sắc mặt Dũng lập tức thay đổi.

“Em cố tình làm khó anh?”

Tôi cười nhạt.

“Chẳng phải chính anh vừa nói chăm sóc người già là bổn phận của gia đình sao?”

Đêm đó, tôi thu dọn ba chiếc vali.

Thật kỳ lạ.

Sau chín năm kết hôn, đồ đạc thực sự thuộc về tôi chỉ đủ cho một chiếc vali rưỡi.

Phần còn lại là sách vở và đồ chơi của con trai tôi, **Trần Minh Khôi**, tám tuổi.

Lúc đó Khôi đang nghỉ hè ở nhà ông bà nội tại Bắc Ninh.

Khi dọn đến đáy tủ, tôi vô tình tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm cũ của bố chồng.

Tài khoản đó được mở cách đây chín năm, trước khi ông bị tai biến.

Ngày ấy, ông vẫn còn khỏe mạnh.

Ông từng lặng lẽ dành dụm một khoản tiền nhỏ mỗi tháng.

Có lần ông còn cười nói với tôi:

“Bố để dành ít tiền, sau này còn có tiền cho con dâu mua quà.”

Tôi chưa bao giờ lấy dù chỉ một đồng.

Theo số dư cuối cùng tôi từng nhìn thấy, tài khoản đó có khoảng **hai mươi bảy triệu đồng**.

Tôi cầm cuốn sổ lên, định mang theo để hôm nào đó đưa lại cho bố chồng.

Sáu giờ sáng hôm sau, tôi bước ra khỏi phòng.

Dũng đang ngủ trên ghế sofa.

Trên bàn là hai chai bia rỗng.

Bà Lan đang đứng trong bếp nấu cháo.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

“**Mẹ, con đi.**”

Bà không quay lại.

Chỉ đáp một tiếng rất khẽ:

“Ừ.”

Ngực tôi nghẹn lại.

Tôi kéo vali về phía cửa.

Nhưng ngay khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, giọng bà Lan vang lên phía sau.

“Mai Anh.”

Tôi dừng bước.

“Cháo còn nóng. Ăn một chút rồi hãy đi.”

Chỉ vậy thôi.

Tôi gần như bật khóc.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn kéo vali bước ra khỏi căn nhà đó.



Vài ngày sau, chúng tôi chính thức hoàn tất thủ tục ly hôn tại tòa án.

Dũng bước ra với bộ vest mới, trên môi là nụ cười nhẹ nhõm, giống như vừa ký được một hợp đồng xây dựng lớn.

Khi tôi đang đứng dưới bậc thềm của tòa án, điện thoại vang lên.

Là Minh Khôi.

“Mẹ ơi, bao giờ mẹ đón con?”

“Tuần sau nhé, con.”

Khôi im lặng vài giây rồi hỏi:

“Bố bảo sắp cưới cô khác rồi.”

“Tên cô ấy là cô Hương.”

“Cô ấy còn nói sẽ mua cho con một bộ robot rất đẹp…”

Tôi chết lặng.

Đúng lúc đó, phía đầu dây bên kia vang lên giọng bà Lan:

“Khôi! Không được nói linh tinh!”

Sau đó điện thoại bị giật lấy.

Cuộc gọi lập tức bị ngắt.

Tôi đứng bất động.

Vậy là đúng.

Dũng đã có người phụ nữ khác.

Thậm chí anh ta còn đưa cô ta về gặp con trai chúng tôi trước khi cuộc hôn nhân này chính thức kết thúc.



Ba ngày sau khi ly hôn, một người bạn cũ của tôi đang làm việc tại ngân hàng bất ngờ gọi điện.

“Mai Anh, cậu biết chuyện gì không?”

“Chuyện gì?”

“Hôm nay tôi thấy chồng cũ của cậu đến một khu căn hộ cao cấp ở Hà Nội.”

“Anh ta đi cùng một cô gái trẻ.”

“Họ đang định mua một căn hộ gần hai tỷ đồng.”

Tôi sững người.

“Dũng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”

Bạn tôi hạ thấp giọng.

“Đó mới là chuyện kỳ lạ.”

“Vài ngày trước, tài khoản của Dũng nhận một khoản tiền cực lớn từ tài khoản công ty.”

“Nội dung chuyển khoản ghi là tiền truy lĩnh và khoản bồi thường.”

Tôi còn chưa kịp hỏi thêm, cô ấy đã nói tiếp:

“Nhưng lúc Dũng chuẩn bị thanh toán tiền căn hộ hôm nay…”

“**Tất cả tài khoản của anh ta đều bị phong tỏa.**”

“Tiền lương, tiền tiết kiệm, thẻ ngân hàng… tất cả đều không sử dụng được.”

Tôi đứng chết lặng giữa căn phòng trọ nhỏ.

“Tại sao?”

Bạn tôi im lặng vài giây rồi nói:

“Có người gửi yêu cầu tranh chấp quyền sở hữu khoản tiền đó.”

“Ngân hàng nhận được văn bản yêu cầu phong tỏa chính thức.”

“Người đứng tên yêu cầu có hồ sơ công chứng đầy đủ.”

Tôi cau mày.

“Người đó là ai?”

“Chưa biết.”

“Nhưng tôi nghe nói hồ sơ có liên quan đến một tài sản và một tài khoản được mở từ rất lâu rồi.”

Tối hôm ấy, tôi lấy cuốn sổ tiết kiệm cũ của bố chồng ra xem lại.

Lúc lật đến trang đầu, tôi bỗng chú ý đến một chi tiết mà suốt chín năm qua chưa từng để tâm.

Ngay cạnh dấu mộc xác nhận mở tài khoản, có **sáu con số được viết bằng mực xanh**.

Tôi thử nhập dãy số đó vào hệ thống tra cứu tài khoản cũ.

Màn hình điện thoại hiện lên:

**“Tài khoản đã được xác nhận. Vui lòng nhập mã xác thực.”**

Tim tôi đập mạnh.

Tôi lật tiếp những trang cuối của cuốn sổ.

Và rồi…

Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống bàn.

Suốt chín năm qua, tôi chưa từng biết nó tồn tại.

Trên mảnh giấy chỉ có một câu duy nhất.

Nét chữ run run nhưng tôi lập tức nhận ra.

Đó là chữ của bố chồng tôi.

Nếu một ngày Dũng thay đổi, hãy đưa mảnh giấy này cho Lan.”

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy.

Tôi không thể ngờ rằng…

một câu nói được viết từ chín năm trước lại chính là thứ chuẩn bị phá tan toàn bộ kế hoạch của người chồng vừa ly hôn với tôi…

Hãy viết tiếp PHẦN 2 (KẾT) cho câu chuyện:
Tôi run run cầm mảnh giấy bước ngay sang nhà Dũng. Lúc này là tám giờ tối.
Khi tôi vừa đến trước cửa, bên trong đã truyền ra tiếng cãi vã dữ dội. Tôi đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng trước mắt thật hỗn loạn. Dũng đang đập phá đồ đạc, gào lên với bà Lan:
“Rốt cuộc là sao chứ? Mọi tài khoản của con đều bị khóa! Ngay cả tiền hoa hồng 2 tỷ đồng dự án mới nhận tuần trước cũng không rút ra được! Cô Hương đang dọa chia tay con kìa!”
Ngồi bên cạnh anh ta là cô gái trẻ măng, phấn son đậm lè, nét mặt đầy vẻ cau có và ngột ngạt. Đó chắc chắn là Hương – “phòng nhì” mà Dũng vừa dẫn về. Trong phòng ngủ cuối hành lang, tiếng ông Hùng ú ớ đòi trở mình nhưng không một ai ngó ngàng. Bỉm của ông đã bốc mùi hôi nồng nặc ra tận phòng khách.
Dũng thấy tôi bước vào thì trợn mắt:
“Cô đến đây làm gì? Định xin thêm tiền à? Tôi đang phát phát điên lên đây!”
Tôi không đáp, lặng lẽ tiến lại gần bà Lan, đặt mảnh giấy cùng cuốn sổ tiết kiệm cũ lên bàn.
Bà Lan mở mảnh giấy ra. Vừa nhìn thấy dòng chữ run rẩy của chồng, mắt bà lập tức đỏ ngầu, toàn thân run bắn.
Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người
Thì ra, chín năm trước, trước khi bị tai biến gục xuống, ông Hùng vốn là một kỹ sư địa chất lão thành. Ông từng sở hữu một mảnh đất vàng sinh thái đứng tên riêng và một tài khoản ủy quyền đền bù giải tỏa trị giá hơn 8 tỷ đồng.
Năm đó, chứng kiến Dũng từ nhỏ đã có tính ham danh lợi, nông nổi và nông cạn, ông Hùng đã lập một bản di chúc ủy quyền đặc biệt tại văn phòng công chứng: Khoản tiền đền bù này sẽ được phong tỏa vĩnh viễn và chỉ được giải ngân toàn bộ cho Dũng nếu anh ta chung thủy, cùng vợ chăm sóc gia đình yên ấm. Ngược lại, nếu Dũng phản bội vợ hoặc ly hôn, toàn bộ tài sản đền bù cùng mọi tài khoản ngân hàng liên đới đứng tên Dũng (do ông Hùng từng bảo lãnh tài chính cho Dũng làm ăn) sẽ lập tức bị phong tỏa để chuyển giao toàn bộ sang tên con dâu – Nguyễn Mai Anh, coi như khoản đền bù thanh xuân.
Sáu con số bằng mực xanh trong sổ tiết kiệm chính là mã hồ sơ công chứng bảo mật mà ông Hùng đã bí mật cài đặt. Người gửi văn bản phong tỏa khẩn cấp ba ngày trước chính là luật sư riêng của ông Hùng – người được dặn chỉ xuất hiện khi cuộc hôn nhân của chúng tôi tan vỡ.
Bà Lan quỳ sụp xuống sàn, nước mắt giàn giụa:
“Dũng ơi… Con phá nát hết rồi! Bố con đã tính trước hết rồi… Ông ấy biết tính con bạc bẽo nên mới dùng cách này để thử con và bảo vệ cái nhà này…”
Dũng chết đứng tại chỗ. Anh ta lao đến chộp lấy tờ di chúc, mặt cắt không còn một giọt máu.
Cô “phòng nhì” đứng bên cạnh nghe xong toàn bộ câu chuyện, liền quay sang nhìn Dũng bằng ánh mắt khinh bỉ:
“Hóa ra anh chỉ là kẻ tay trắng dính nợ? Căn nhà thì sắp bị kê biên bảo lãnh, tài khoản thì bị khóa? Mất thời gian!”
Nói rồi, cô ta xách túi hiệu đùng đùng dậm chân bước ra khỏi cửa, không ngoái đầu lại dù chỉ một lần.
Dũng quỳ tọp xuống ôm lấy chân tôi, gào khóc thảm thiết:
“Mai Anh! Anh sai rồi! Chín năm qua em là người tốt nhất với gia đình này! Anh bị cô ta mê hoặc thôi! Chúng ta tái hợp nhé, anh hứa sẽ chăm sóc bố, anh sẽ làm lại từ đầu!”
Tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi tay anh ta, ánh mắt không một chút gợn sóng:
“Anh nhầm rồi. Tôi chăm sóc bố anh chín năm qua là vì tình nghĩa với ông, chứ không phải vì khoản tiền này. Nhưng đây là món quà ông dành cho tôi, tôi sẽ nhận không thiếu một đồng.”
Ngay ngày hôm sau, với sự hỗ trợ của luật sư, toàn bộ số tiền 8 tỷ đồng cùng quyền sở hữu tài sản được chuyển sang tên tôi.
Tôi dùng một phần tiền thuê y sĩ điều dưỡng giỏi nhất về tận nhà chăm sóc cho ông Hùng chu đáo đến cuối đời, đồng thời chính thức giành lại quyền nuôi con trai Minh Khôi. Cùng con dọn đến một căn hộ mới ngập tràn ánh nắng, tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ, sống một cuộc đời bình yên và tự chủ.
Về phần Dũng, do tài khoản bị phong tỏa và dính vào khoản bảo lãnh nợ cũ của công ty, anh ta phải bán sạch xe cộ, quay về căn nhà cũ tự tay thay bỉm, đút cơm cho người bố liệt. Không còn vợ gánh vác, không còn tình nhân bên cạnh, mỗi đêm nghe tiếng ho rút ruột của bố, anh ta mới chua chát hiểu ra cái giá quá đắt cho sự phản bội của mình.
Mẹ kiếp, 150 triệu trả giá cho 9 năm thanh xuân? Cuối cùng, ông trời và bố chồng đã đòi lại cho tôi cả vốn lẫn lời.