Vất vả làm thêm nuôi Chồng ăn họ/c bác học hà/ng chục năm trời, đến khi Thành Đạt làm bác sĩ bệnh viện lớn thì quay ra đòi bỏ vợ, tôi đích thân đến nơi chồng làm rồi cầm theo xấp giấy tờ rồi tuyên bố với giám đốc bệnh viện…
Vất vả làm thêm nuôi Chồng ăn họ/c bác học hà/ng chục năm trời, đến khi Thành Đạt làm bác sĩ bệnh viện lớn thì quay ra đòi bỏ vợ, tôi đích thân đến nơi chồng làm rồi cầm theo xấp giấy tờ rồi tuyên bố với giám đốc bệnh viện…
Cả làng ai cũng bảo Lan số khổ.
Cưới Nam – một cậu sinh viên nghèo y khoa, cô vừa làm công nhân, vừa đi rửa bát thuê, tích cóp từng đồng để lo cho chồng ăn học.
10 năm ròng, cô gầy rộc đi, quần áo vá chằng vá đụp, trong khi Nam thì ngày một bóng bẩy, áo sơ mi phẳng lì, giày thơm mùi hàng ngoại.
Ngày Nam tốt nghiệp, cầm tấm bằng bác sĩ, anh ta hứa sẽ “để em hết khổ”.
Nhưng đời không như phim.
Vừa vào làm tại bệnh viện lớn trong thành phố, Nam bắt đầu thay đổi:
đi sớm về khuya, điện thoại đặt m/ật khẩu, nói chuyện với vợ cũng bằng giọng kẻ cả.
Lan vẫn nhẫn nhịn, nghĩ do anh bận. Cho đến hôm cô vô tình thấy tin nhắn trong điện thoại chồng:
“Anh nói chuyện l/y hôn với vợ chưa? Em không muốn làm người thứ ba mãi.”
Tim cô như có ai bóp ng/hẹt.
Anh từng nói cô là người duy nhất, là hậu phương cả đời — vậy mà giờ đây, khi anh thành danh, lại xem cô như cái gánh nặng.
Chiều hôm đó, Nam về nhà, lạnh lùng đặt trước mặt vợ tờ đơn ly hôn, nói dửng dưng:
“Anh không còn tình cảm. Em ký đi. Anh sẽ bù cho em một khoản tiền, coi như đền đáp công sức.”
Lan lặng người.
Tiền ư? Tiền nào mua nổi mười mấy năm tuổi trẻ cô đã hy sinh?
Không cãi, không khóc, cô chỉ gật đầu:
“Được. Nhưng mai anh nhớ có mặt ở bệnh viện. Em có chuyện muốn nói với giám đốc của anh.”
Sáng hôm sau, Lan ăn mặc chỉnh tề, tay cầm xấp giấy tờ bước vào bệnh viện nơi Nam đang làm.
Giám đốc cùng vài bác sĩ khác đang họp, thấy cô đến, tưởng có việc gấp.
Lan mở tập hồ sơ, giọng bình tĩnh đến rợn người tuyên bố…

– Thưa giám đốc, tôi là vợ hợp pháp của bác sĩ Nam. Hôm nay tôi đến đây không phải để làm ầm ĩ, mà để trả lại công bằng cho chính mình.
Căn phòng họp đang ồn ào bỗng im phăng phắc. Giám đốc – một người đàn ông tầm 60, nghiêm nghị, ngẩng đầu nhìn Lan:
– Cô nói rõ hơn được không?
Lan đặt xấp giấy xuống bàn, từng tờ hồ sơ rơi ra: giấy chuyển tiền, hóa đơn học phí, phiếu đóng ký túc xá, giấy vay nợ, và bản hợp đồng lao động cũ của Nam lúc còn sinh viên y khoa.
– Tất cả tiền ăn học của anh Nam – từ năm nhất đại học đến lúc tốt nghiệp, thậm chí cả tiền mua sách, tiền thực tập – đều do tôi đứng tên vay và trả. Đây là bằng chứng.
– Tôi chỉ muốn giám đốc biết rõ: người mà bệnh viện đang tin tưởng, đang ca ngợi là “bác sĩ giỏi, có đạo đức”, chính là người vừa đặt đơn ly hôn lên bàn vợ – người đã còng lưng nuôi anh ta học suốt 10 năm trời.
Mấy bác sĩ trẻ ngồi quanh cúi đầu, không dám nhìn.
Giám đốc khẽ đẩy kính, giọng nghiêm:
– Bác sĩ Nam, chuyện này… có đúng không?
Nam tái mặt.
– Dạ… dạ, là chuyện riêng, thưa giám đốc. Em không muốn vợ mang chuyện gia đình đến đây—
Lan cắt ngang, giọng lạnh lẽo:
– Anh sai rồi. Đây không còn là chuyện gia đình. Đây là chuyện nhân cách. Một người sẵn sàng vứt bỏ người đã nuôi mình suốt thời sinh viên, thì liệu có thể toàn tâm cứu người không?
Giám đốc im lặng hồi lâu, rồi nói chậm rãi:
– Bệnh viện chúng tôi coi trọng y đức. Nếu chuyện này là thật, tôi buộc phải tạm đình chỉ công tác bác sĩ Nam để xác minh.
Nam quay sang Lan, mặt trắng bệch:
– Lan, em làm gì vậy? Em muốn hại anh à?
Lan nhìn anh, nở nụ cười nhạt:
– Không. Em chỉ muốn anh nhìn lại chính mình. Còn đừng lo, em không cần tiền, cũng không cần danh. Em chỉ cần anh nhớ rằng — có người từng hy sinh cả tuổi trẻ cho anh, và anh đã chọn cách phản bội lại điều đó.
Cô cúi chào giám đốc rồi bước ra.
Ngoài kia, trời đổ cơn mưa nhẹ. Lan ngẩng lên, thở dài – nhưng lòng nhẹ nhõm lạ kỳ.
Phía sau, Nam đứng chết lặng, nghe giọng giám đốc vang lên lạnh như dao:
– Làm bác sĩ mà quên ơn nghĩa, thì chẳng bao giờ chữa nổi căn bệnh lớn nhất: vô tâm.