Vào đúng ngày giỗ bố ruột tôi, tôi bỗng ú ớ nói lại được sau 19 năm bị câ//m, bố dượng bắt đầu nổi cơn điê/nn đòi đuổi tôi ra khỏi nhà vì sợ tôi sẽ nói ra bí mật tày trời của ông ta nhưng ông ta không ngờ được, tôi đã chuẩn bị sẵn 1 kế hoạch không thể hoàn hảo hơn…Tôi bị c/âm từ năm mười hai tuổi.
Vào đúng ngày giỗ bố ruột tôi, tôi bỗng ú ớ nói lại được sau 19 năm bị câ//m, bố dượng bắt đầu nổi cơn điê/nn đòi đuổi tôi ra khỏi nhà vì sợ tôi sẽ nói ra bí mật tày trời của ông ta nhưng ông ta không ngờ được, tôi đã chuẩn bị sẵn 1 kế hoạch không thể hoàn hảo hơn…Tôi bị c/âm từ năm mười hai tuổi.
Người ta nói là do cú s–ốc tâm lý sau cái chế;/t của bố ruột tôi. Một tai nạn giao thông. Xe tải. Ch;/ết tại chỗ. Từ ngày đó, tôi không nói thêm một lời nào nữa. Bác sĩ bảo dây thanh quản không sao, chỉ là tôi tự khóa miệng mình lại.
Mẹ tôi tái hôn sau đó hai năm. Bố dượng là người ngoài nhìn vào thì hiền lành, chịu khó, thương vợ con. Chỉ có tôi biết, mỗi lần ông ta nhìn tôi, ánh mắt ấy không hề giống ánh mắt của một người bố.
Mười chín năm trôi qua, tôi sống trong căn nhà ấy như một cái bóng. Không tiếng nói, không phản kháng. Ai bảo gì làm nấy. Người ta quen dần với việc tôi không thể lên tiếng.
Cho đến đúng ngày giỗ bố ruột tôi.
Buổi sáng hôm đó, khi tôi thắp nén nhang trước bàn thờ, ngực bỗng nghẹn lại, cổ họng nóng ran. Một cảm giác lâu lắm rồi tôi mới thấy. Tôi cúi đầu, môi run lên, và một âm thanh bật ra.
“Bố…”
Chính tôi cũng chế;/t lặng.
Mẹ tôi đang cắm hoa thì đánh rơi cả bình. Bà quay lại nhìn tôi như nhìn thấy ma. Tôi há miệng lần nữa, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng:
“Con… nói được rồi.”
Căn nhà rơi vào im lặng nặng nề.
Chỉ có bố dượng tôi là biến sắc.
Ông ta không mừng. Không bất ngờ theo kiểu vui sướng. Mặt ông tái đi, hàm răng nghiến chặt, tay run lên rất nhẹ. Ánh mắt ông ta nhìn tôi lúc đó, không phải sợ hãi mơ hồ, mà là hoảng loạn thật sự.
Chiều hôm đó, khi mẹ tôi ra chợ, ông ta kéo tôi vào phòng, đóng sầm cửa lại.
“Câm miệng lại.”
Giọng ông ta gằn từng chữ.
“Mày mà mở miệng nói linh tinh, tao đuổi mày ra khỏi nhà này.”
Tôi nhìn thẳng vào ông ta, lần đầu tiên trong đời không cúi đầu. Tôi nói chậm, từng chữ còn lạc giọng:
“Ông sợ tôi nói ra chuyện gì?”
Câu hỏi ấy như một nhát d;/ao.
Ông ta nổi cơn điê;/n. Đập bàn, hất ghế, gào lên rằng tôi là đồ vô ơn, rằng cái nhà này không nuôi kẻ phản phúc. Ông ta còn nói, nếu tôi còn ở đây, cả nhà sẽ tan nát.
Nhưng ông ta không biết một điều.
Mười chín năm câm lặng, tôi không hề sống vô thức.
Ngay từ khi tôi bắt đầu nói lại được, tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Tối hôm đó, trong bữa cơm giỗ, tôi đứng dậy trước bàn thờ bố ruột. Mẹ tôi còn đang run run nhìn tôi, thì tôi lên tiếng, rõ ràng hơn buổi sáng rất nhiều:
“Con không bị câm vì s-ố-c.
Con câm… vì con đã thấy sự thật.”
Bố dượng tôi bật dậy, quát lớn:
“Mày im ngay!”
Nhưng đã muộn.
Tôi lấy từ trong túi ra…

…tôi lấy từ trong túi ra một chiếc USB nhỏ, đặt thẳng lên bàn thờ, ngay dưới di ảnh của bố ruột.
“Trong này là bản ghi âm,” tôi nói, giọng vẫn khàn nhưng không còn run.
“Và cả video. Con đã giữ nó suốt mười chín năm.”
Cả căn nhà như đông cứng lại.
Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào chiếc USB, môi tái nhợt.
Bố dượng thì thực sự hoảng loạn.
“Không có gì cả!” ông ta gào lên, lao tới định giật lấy nó.
Nhưng tôi đã lùi lại một bước.
“Mẹ,” tôi quay sang, ánh mắt không rời khỏi ông ta,
“mẹ còn nhớ cái đêm bố con mất không? Đêm trước ngày xảy ra tai nạn.”
Mẹ tôi sững người. Bà gật đầu rất khẽ.
“Đêm đó,” tôi nuốt nước bọt, cổ họng đau rát,
“con chưa câm. Con vẫn nói được.
Và con đã nghe thấy hai người cãi nhau trong bếp.”
Bố dượng hét lên:
“Con bé này bịa đặt! Nó bị bệnh!”
Tôi không nhìn ông ta nữa. Tôi chỉ nhìn mẹ.
“Con nghe thấy ông ta nói:
‘Nếu anh không chết thì tôi cũng không sống yên.’”
Mẹ tôi bật khóc nức nở, lảo đảo ngồi xuống ghế.
“Con… con sợ lắm. Con trốn sau cánh cửa.
Và con đã thấy ông ta lén tháo ốc phanh chiếc xe của bố.”
Câu nói vừa dứt, bố dượng như con thú bị dồn đến đường cùng.
“Câm đi! Tao bảo mày câm đi!”
Ông ta xông tới, tay giơ cao.
Nhưng mẹ tôi đã chắn trước mặt tôi.
— “Anh đứng yên đó.”
Giọng bà run, nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ sắc đến thế.
Tôi tiếp lời, nước mắt rơi nhưng không còn nghẹn:
“Con quá sợ. Con còn nhỏ.
Con không dám nói.
Con đã ghi âm lại bằng chiếc điện thoại cũ của bố… chỉ để tự trấn an rằng mình không mơ.”
Tôi cắm USB vào chiếc tivi trong phòng khách.
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Giọng bố tôi.
Và giọng bố dượng.
Rõ ràng. Không thể chối cãi.
Cả căn nhà chìm trong im lặng chết chóc.
Khi đoạn ghi âm kết thúc, tôi nói khẽ:
“Con câm… vì nếu con nói, con sẽ chết.”
“Nhưng con không thể câm mãi vào đúng ngày giỗ bố.”
Bố dượng khuỵu xuống.
Không còn gào thét. Không còn hung hăng.
Chỉ còn một con người bị lột trần sự thật.
Tiếng còi xe công an vang lên ngoài ngõ.
Tôi nhìn mẹ, nắm lấy tay bà.
“Mười chín năm qua, con không nói…
là để đợi ngày hôm nay.”
Trước bàn thờ bố ruột, khói hương vẫn bay lên nghi ngút.
Lần đầu tiên sau mười chín năm, tôi thì thầm, nhẹ như gió:
“Bố ơi…
con nói được rồi.
Và công lý… cũng vậy.”