Vào bệnh viện phụ sản, bất ngờ tôi gặp lại người yêu cũ là tổng tài mới chia tay được 2 tháng đang dắt một người phụ nữ đi khám thai
Mưa đêm đổ xuống mái kính bệnh viện giống như ai đó đang kéo tấm nilon khổng lồ qua bầu trời, lạo xạo, mỏng và lạnh. Tôi đứng dưới hiên, tay ôm nhẹ bụng—chưa nhìn thấy gì rõ rệt ngoài cảm giác nằng nặng như giấu một con chim nhỏ. Tấm decal dán trên cửa trượt sáng mờ: Khoa Sản – Tầng 3. Tôi đưa mẹ đơn thân phòng trọ bên cạnh lên lịch khám, chị bảo “đi với chị cho đỡ run”, thế rồi giữa hành lang dài màu ngà, chị biến vào buồng siêu âm, để tôi lại với mùi thuốc sát khuẩn và một chiếc ghế nhựa ngồi chờ.
Hai tháng trước, tôi rời khỏi căn hộ tầng 22 bằng đúng một vali, bỏ lại cái bàn gỗ thông Khang đóng tặng, bỏ lại chiếc cốc sứ màu be chúng tôi vẫn cãi nhau vì ai không úp xuống cho ráo. Khang là người yêu cũ của tôi—người ta gọi anh là “tổng tài” cho tiện miệng: áo sơ mi luôn phẳng, lịch họp luôn kín, râu luôn đúng độ 1,5 ngày. Sáu tháng yêu nhau, một buổi chiều tháng Tư anh gửi cho tôi một tin nhắn ngắn như mệnh lệnh: “Mình dừng ở đây.” Không cãi vã, không giải thích. Tôi tắt thông báo, trả chìa khóa cho bảo vệ, dọn vào căn phòng trọ có cửa sổ nhìn thẳng vào bức tường bê tông của nhà đối diện. Từ đó, tôi tập thói quen đi ngủ với chiếc radio nhỏ, bật kênh đọc sách cho đỡ nghe thấy trái tim mình nói chuyện một mình.
Cửa thang máy ting một tiếng. Tôi ngẩng lên. Người đàn ông bước ra mang cái dáng tôi thuộc đến từng độ rướn vai. Khang. Đi bên cạnh là một phụ nữ cao, váy chữ A màu be ôm lấy eo, tóc uốn đủ lọn, mùi nước hoa chín quá, thơm kiểu đã chín rồi vẫn muốn chín thêm. Tay cô vòng lấy khuỷu tay Khang, bàn tay còn lại cầm một cặp hồ sơ màu xanh của bệnh viện.
Cô nhìn thấy tôi trước. Một thoáng nhíu mí, rồi lập tức nở nụ cười kiểu “phụ nữ hiểu phụ nữ”:
— Ồ, trùng hợp thế. Mới chia tay hai tháng mà đã đi khám thai rồi à em? Nhanh thật đấy.
Tôi không biết má mình nóng vì gì: vì câu chữ lạnh hay vì những cái nhìn vừa liếc tới sững lại của những người ngồi chờ. Tôi đứng bật dậy, kéo khẩu trang lên một chút, định quay đi. Cánh tay ai đó nắm cổ tay tôi. Khang. Bàn tay ấm, đúng cái ấm mà những đêm mất điện hồi còn ở bên nhau tôi vẫn hay chui vào tìm.
— Mình về nhà thôi, em yêu. Trốn đủ rồi.
Hành lang bỗng như khựng một nấc. Cô gái đi cùng anh bật cười khẽ, có tiếng “hứm” qua sống mũi:
— Anh Khang, anh quên lịch của em à? Đến lịch siêu âm rồi. Còn chị đây… chị không phải người nhà anh, đừng ôm người khác trước cửa khoa.
Khang không buông tay tôi. Anh nhìn thẳng vào mắt cô:
— Khánh Linh, em xuống quầy nộp hồ sơ giúp chị Hà phòng bên kia, anh sẽ gọi. Việc của anh ở đây khác.
Cô ta khựng một nửa giây, rồi cười, nhún vai, thả tay khỏi khuỷu tay Khang, bấm gót giày rời đi, mùi nước hoa đặc lại như lớp keo.
— Anh buông tay, tôi nói nhỏ, cố gỡ tay ra. — Em không trốn ai cả. Em đến đây không phải việc của anh.
— Anh đang nói nhà—giọng Khang hạ xuống rất thấp—nhà là chỗ em không phải đứng một mình.
Tôi bật cười, tiếng cười đập vào kính như viên sỏi:
— Hai tháng trước, anh nhắn một câu bỏ đi, gọi thế là nhà à?
Mẹ đơn thân phòng bên cạnh bước ra, tay ôm tờ giấy siêu âm đen trắng. Tôi tranh thủ kéo chị đi xuống bậc. Khang đi theo, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị bảo vệ nhắc, nhưng đủ gần để tiếng giày anh hòa vào tiếng mưa. Tôi kéo chị ra ghế đá dưới hiên, bảo chị uống nước, nhắc chị đừng chạy vội, rồi quay lại. Khang đã đứng cạnh cột, hai tay đút túi quần, mắt nhìn tấm decal vừa bị mưa hắt rộp lên một góc.
— Khánh Linh là ai? — Tôi hỏi.
— Trưởng bộ phận truyền thông. Hôm nay cô ấy đưa chị dâu anh đến lịch khám theo dõi.
— Chị dâu?
— Vợ anh trai. Anh trai anh mất năm ngoái, chị ấy ở vậy nuôi con, hôm nay khám kiểm tra lại vì lần mổ cũ để lại sẹo mỏng. Khánh Linh đi kèm làm thủ tục.
Cổ họng tôi khô đi. Vậy mà cô ta nói “chị đây mới chia tay” như một lưỡi dao tròn đầu, tưởng không đau mà lại cứa đúng chỗ mềm.
— Em không muốn liên quan—tôi siết quai túi—anh về đi.
Khang nhìn chiếc túi vải tôi đang cầm—loại túi tặng kèm khi mua bỉm—một thoáng thoáng hiện vào mắt anh như dòng chữ. Anh không cười.
— Em nghĩ anh đang đưa người khác đi khám thai, rồi giẫm lên em bằng một câu đùa. Anh không đùa. Em đang mang thai của anh, An ạ.
Cái tên anh gọi làm tôi thấy mình như vừa bị kéo khỏi giấc ngủ nông. “An”—cái tên anh chỉ gọi khi không đóng vai “CEO”. Tôi quay đi:
— Đừng nói kiểu đàn ông giàu. Em không cần.
Khang đưa tôi một phong bì. Không to. Nhẹ. Tôi mở ra—một bản xét nghiệm máu ghi họ tên thật của tôi, nhưng số điện thoại đặt lịch là số lạ tôi thuê tạm gần đây; góc phiếu dán mã bảo hiểm—mã này chỉ có mẹ tôi và … Khang từng giữ. Tôi ngẩng lên.
— Em dùng bút danh “Hải” từ lúc rời đi. Em đăng ký khám bằng số mới. Nhưng bảo hiểm em quên đổi. Anh… không gọi. Anh chỉ đợi.
— Đợi gì?
— Đợi em đủ mệt để đừng trốn nữa. — Giọng anh không có cố nén. Nó như dao mỏng. — Hai tháng trước, anh buộc phải cắt tin, vì ban điều tra vào công ty, vì cổ đông để lộ ảnh của em, vì đối thủ thả tin giả. Nếu anh còn ở cạnh, Hải sẽ trở thành nốt đen trong hồ sơ. Anh chọn cách bẩn: cắt bằng một câu ngắn. Cho anh xin lỗi.
Tôi muốn nói một tràng những câu mà đêm nào tôi cũng học thuộc, kiểu như “đàn ông có trăm nghìn lý do cao thượng để chà đạp”, nhưng miệng không nghe lời. Mưa bạt chéo xuống bậc thềm, ướt đôi giày vải đã sờn của tôi. Tiếng loẹt xoẹt của giầy bảo vệ sắp tới gần. Tôi nắm lấy thành ghế đá.
— Cô làm phiền khách bệnh viện—bảo vệ nói, nhìn Khang—đề nghị…
— Xin lỗi, chúng tôi về ngay—Khang ngắt, đưa thẻ công ty cho anh bảo vệ như cho anh một cái phao.
Cô Khánh Linh xuất hiện trở lại, tay cầm một tập giấy:
— Xong rồi anh. Chị dâu đã vào phòng theo dõi. À… — Cô nhìn tôi, cười cạn.— Chúc mừng chị nếu đúng như anh ấy nói. Còn nếu không… đàn ông nói gì mà tin?
Tôi nhìn thẳng vào cô:
— Phụ nữ nói gì mà nhai?
Cô nheo mắt, vai khẽ giật, rồi quay đi.
Khang không kéo tôi nữa. Anh chỉ đưa tôi chiếc ô.
— Đi với anh một vòng thôi. Rồi em muốn đi đâu, anh đưa.
Tôi không hiểu vì sao tay mình lại nhận. Chúng tôi đi dọc hành lang, rẽ vào khu A, bậc thang dẫn xuống gian hồi sức. Tôi dừng lại:
— Anh đưa em vào đây làm gì?
— Mẹ anh nằm đây. Sáng nay xuất viện. Anh muốn bà thấy em trước khi ra. Bà biết hết.
Cánh cửa mở ra không kêu. Trên giường, người phụ nữ tóc đã bạc một nửa ngồi tựa, mắt sáng, gò má hơi hóp nhưng môi vẫn là nét mềm của những người làm mẹ. Bà Cúc nhìn thấy tôi—một tích tắc bối rối, rồi nụ cười ấm êm.
— An đấy à? Vào đây mẹ xem.
Tôi ngồi xuống ghế nhựa, không biết để tay ở đâu. Bà nắm tay tôi, bàn tay khô nhưng ấm.
— Thằng Khang nó dở, con đừng giận nó. Mẹ bảo nó đừng làm thế, nó cãi mẹ. Mẹ bệnh, nó sợ mọi thứ lây sang con. Mẹ khỏe rồi, con về nhà với nó cho mẹ vui.
Tôi cúi mặt. Từ “nhà” của bà chạm vào chỗ mà tôi vẫn đóng đinh mỗi tối. Cánh cửa đóng lại. Khang đứng ngoài kính như người đang đứng trước bể cá.
— Con… chưa quyết được—tôi nói nhỏ. — Mẹ cho con thêm ít ngày.
Bà gật đầu, không hỏi gì nữa. Trước khi chúng tôi ra, bà nói như nói với chính mình:
— Cái nhà là chỗ trời mưa thì mặc áo mưa cho nhau, không phải chỗ đưa nhau đứng ngoài hiên.
Ra khỏi phòng, Khang nói:
— Anh đưa em về phòng. Nếu em muốn ấy, anh…
— Không cần. — Tôi ngắt. — Em còn đi thanh toán tiền cho chị Hà.
— Anh thanh toán rồi. — Khang móc ví, đưa tôi biên lai. Tên người thanh toán: Ngô Minh Khang. Tôi lườm:
— Anh định mua chuộc cả trời à?
— Anh định đỡ cho em một tay—anh nói tỉnh. — Không nhiều. Vừa đủ để em đỡ phải đổi đời vì một lần khám.
Tôi nuốt một câu gì đó cho bớt gai. Khánh Linh ở xa xa đang gọi điện, giọng cao dần. Tôi tình cờ nhìn thấy bìa hồ sơ trong tay cô: “IUI – Lịch chọc hút noãn”. Tôi không hiểu. Khang bắt gặp ánh mắt tôi:
— Đừng để em ấy vào đầu—anh nói khẽ. — Khánh Linh không mang thai. Cô ấy giúp chị dâu sắp xếp thủ tục làm lại hồ sơ nội soi, bản thân đang điều trị hiếm muộn. Em ấy nói câu vừa nãy… vì đau.
Tôi khựng lại. Có những người chọn cách cười mỉa để che lỗ thủng trong lòng. Tôi biết, vì tôi cũng từng mỉm cười như thế ở thang máy tuần trước khi thang hỏng.
— Anh muốn em về đâu? — Tôi hỏi, chỉ để mình đỡ trống.
— Về nhà.
— Nhà nào?
Khang nhìn thẳng vào tôi:
— Căn nhà chúng ta đã ký sổ đỏ tên em năm ngoái. Em quên à? Chúng ta có một ngày tại phường, không áo cưới. Em bảo giữ bí mật vì sợ bố mẹ dị nghị ký trước cưới. Giấy còn trong két nhà anh. Phần em anh gửi ở mẹ em.
Tim tôi rơi một cái lộp bộp. Tôi nhớ. Một buổi chiều nhiều gió, chúng tôi đến phường ký cái giấy mỏng có con dấu đỏ, rồi đi ăn bánh cuốn. Tôi đã nghĩ đó là cuộc chơi riêng—câu đùa “ký trước cưới” mà chỉ hai đứa biết. Hóa ra, với Khang, đó là cách anh đặt dây neo cho một chiếc thuyền sắp đi vào vùng bão.