Từ ngày bố chồng m-ất, mẹ chồng bỗng ă;n d:iệ;n lạ lùng, hồi xu:â:n ph:ơi ph:ới và chẳng n:ể n:a:ng ai, mỗi tuần lại d;ẫ:n về một c:ậ:u tr:ai tr-ẻ

Từ ngày bố chồng m-ất, mẹ chồng bỗng ă;n d:iệ;n lạ lùng, hồi xu:â:n ph:ơi ph:ới và chẳng n:ể n:a:ng ai, mỗi tuần lại d;ẫ:n về một c:ậ:u tr:ai tr-ẻ

Một tuần sau, bố chồng tôi m:-ất vì nh-ồi m-á:u c;ơ: t;-im. Đột ngột. Lặng lẽ. Không lời tră;ng t:rố;i.

Và rồi, cuộc sống trong căn nhà ấ:y th:ay đổi… theo cách tôi không bao giờ tưởng tượng được.

Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là cách mẹ chồng đối phó với sự trố:ng tr;ải sau mất mát. Bà bắt đầu đi làm tóc mỗi tuần, mua về những bộ váy trẻ trung màu sắc rực rỡ. Mùi nước hoa phương Tây n:ồ:ng nặ:c bắt đầu ám vào rèm cửa, gối ngủ, cả khăn bếp.

Tôi không nói gì. Chồng tôi thì thở dài mỗi lần thấy bà diện váy s;át n:á:-ch bước ra ngoài:

– Mẹ l-ớn t-uổ-i rồi, ăn m-ặ-c thế c-:oi sao được?
Bà liế:c anh một cái s;ắ-c lẹ-m:
– Mẹ chồng gi:-à thì không có quy-ề-n được s-ố-ng nh:ư đà:;-n b–à à?
Chồng tôi im lặng. Còn tôi, vẫn rửa bát, lau nhà, và lặng lẽ theo dõi tất cả những thay đổi.

Tuần thứ ba sau đ:á;m ta;-ng, một cậu tr-ai tr-;ẻ xuất hiện ở cửa nhà. Cao ráo, áo sơ mi bó sát, giọng ngọt như đường mía lùi.
– Chào chị. Em là Long. Bạn mẹ Hương.

Buổi tối hôm ấy, mẹ chồng tôi mặc vá:y r:e:-n tím, son đ-ỏ chót, gá-c châ-n l-ên ghế salon và cười như thiếu nữ đôi mươi khi Long kể chuyện tliếu lâm. Chồng tôi bỏ vào phòng đóng sậ;-p cửa. Còn tôi đứng bần thần bên cầu thang, nghe tiếng cười của bà vang vọng như một c-:ú t;á:–t.



Từ hôm đó, mỗi tuần một lần, lại có một “Long” mới xuất hiện. Khi thì là Trí – giáo viên yoga, lúc thì Tùng – diễn viên kịlclh c:âlm. Có người gọi bà là “chị Hương”, có người gọi “b;à Hương”. Nhưng tất cả đều trẻ, đẹp và…

… và đều biến mất sau vài buổi tối ở lại rất muộn.

Hàng xóm bắt đầu xì xào.

Chồng tôi cáu bẳn thấy rõ. Anh từng đập bàn:

— Mẹ làm vậy không sợ người ta cười vào mặt con à?

Mẹ chồng tôi chỉ nhếch môi:

— Miệng thiên hạ nuôi được ai không? Hay chỉ nuôi nổi lòng tự ái của con?

Tôi vẫn im lặng.

Cho đến một buổi chiều, khi đang quét sân, tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của bà ngoài ban công.

Giọng bà nhỏ lại, không còn the thé như mọi khi.

— Ừ, dì biết rồi… Cứ theo đúng kế hoạch. Tuần sau thằng Trí qua tiếp. Để coi thằng Nam có còn im lặng được nữa không.

Tôi khựng lại.

“Thằng Nam” là chồng tôi.

Đêm đó, tôi lén vào phòng bà khi bà đi tắm. Trên bàn trang điểm là một cuốn sổ nhỏ. Tôi không có ý xấu… nhưng linh cảm mách bảo có điều gì đó không đúng.

Trang đầu tiên, bà viết:

“Sau khi ông mất, Nam đòi bán nhà chia phần. Nó bảo tôi già rồi, nên về quê sống với họ hàng cho tiện. Nó không biết căn nhà này đứng tên tôi từ trước khi cưới.”

Tay tôi lạnh toát.

Trang sau nữa:

“Nếu nó còn coi mẹ là gánh nặng, tôi sẽ cho nó thấy tôi không yếu đuối. Tôi còn sống, còn tiền, còn tự do.”

Tôi khép cuốn sổ lại, tim đập thình thịch.

Hóa ra… đằng sau những bộ váy rực rỡ và những “cậu trai trẻ” kia không phải là hồi xuân mù quáng.

Mà là một màn kịch.

Một tuần sau, đúng như kế hoạch, “Long” lại đến. Lần này, bà cố tình cười lớn hơn, khoác tay cậu ta ngay trước mặt chồng tôi.

Chồng tôi đứng bật dậy:

— Mẹ đủ chưa? Mẹ muốn làm trò này đến bao giờ?

Mẹ chồng tôi bình thản:

— Khi nào con thôi coi mẹ là người thừa trong căn nhà này.

Cả căn phòng lặng đi.

Tôi nhìn sang chồng. Gương mặt anh tái mét.

Bà đứng dậy, tháo đôi bông tai xuống đặt lên bàn.

— Trước khi ba con mất, con đã nói gì với mẹ, nhớ không? “Ba đi rồi, nhà rộng thế này mẹ ở một mình phí lắm, hay bán chia tiền, con đón mẹ về chung cư cho tiện.” Tiện cho ai?

Chồng tôi không nói được lời nào.

Bà tiếp:

— Căn nhà này ba con mua nhưng đứng tên mẹ. Sổ đỏ mẹ giữ. Con nghĩ mẹ già rồi, dễ bị dắt mũi? Mẹ chỉ muốn xem… con còn chút nào xót xa khi thấy mẹ sống như thế này không.

“Long” lúc ấy mới lên tiếng, giọng bớt ngọt hẳn:

— Cháu là con của dì Hương. Dì nhờ cháu diễn vài buổi thôi.

Tôi sững sờ.

Hóa ra những “cậu trai trẻ” kia… có người là con của bạn bà, có người là cháu họ xa, có người là học trò cũ của bố chồng.

Tất cả chỉ là màn kịch.

Mẹ chồng tôi nhìn thẳng vào con trai:

— Mẹ không cần trai trẻ. Mẹ chỉ cần con trai mẹ đừng chờ mẹ yếu đi để dễ tính toán.

Chồng tôi khuỵu xuống ghế.

Lần đầu tiên tôi thấy anh rơi nước mắt trước mặt mẹ.

— Con… con chỉ lo cho tương lai của mình. Con không nghĩ mẹ lại tổn thương như vậy.

Bà thở dài.

— Mẹ mất chồng, không phải mất trí. Mẹ có quyền sống, quyền mặc đẹp, quyền vui vẻ. Nhưng mẹ không bao giờ làm điều khiến gia đình xấu hổ. Con phải hiểu điều đó trước khi đánh giá mẹ.

Tối hôm đó, căn nhà im ắng lạ thường.

Không còn mùi nước hoa nồng nặc.

Không còn tiếng cười cố ý.

Chỉ có ba người ngồi với nhau rất lâu.

Vài tháng sau, mẹ chồng tôi vẫn đi làm tóc, vẫn mặc váy màu sắc. Nhưng bà không còn cần “cậu trai trẻ” nào bước vào nhà nữa.

Còn chồng tôi… anh lặng lẽ xé bản hợp đồng đặt cọc bán nhà đã ký nháp.

Từ ngày bố chồng mất, tôi tưởng gia đình này sắp tan.

Không ngờ, người tỉnh táo nhất lại là mẹ chồng tôi.

Bà không hồi xuân.

Bà chỉ đang bảo vệ phần đời còn lại của mình — bằng một cách không ai ngờ tới.