Trước tình trạng bệnh nặng của cha, con cái đã né tránh trách nhiệm, không ai đưa ông đi bệnh viện. “Bệnh viện à? Bố nói nghe hay nhỉ. Thời gian là vàng bạc, bố hiểu không?

Trước tình trạng bệnh nặng của cha, con cái đã né tránh trách nhiệm, không ai đưa ông đi bệnh viện. “Bệnh viện à? Bố nói nghe hay nhỉ. Thời gian là vàng bạc, bố hiểu không? Với lại, cái bệnh của bố, uống th:u:ố:c là khỏi, đi bệnh viện tốn kém tiền bạc và thời gian lắm. Bố… bố nên biết nghĩ cho bọn con một chút chứ.” Và rồi chúng đã đưa ông vào một viện dưỡng lão hẻo lánh, cắt đứt liên lạc, đồng thời bịa chuyện với hàng xóm rằng ông đang đi du lịch nước ngoài.

Cơn ho khan x:é lò:ng lần nữa kéo đến, buộc ông Tấn phải vịn tay vào thành ghế, đôi mắt già nua nhắm nghiền chịu đựng. Ngay cả tiếng ho cũng nghe như tiếng kêu cứu bị b:óp ngh:ẹt. Ông cố hắng giọng, gọi khẽ: “An, con có nhà không?”

Im lặng. Chỉ có tiếng tivi vọng lại từ phòng khách, một chương trình tạp kỹ ồn ào. Vài giây sau, cánh cửa phòng khách mở ra, con trai cả của ông, An, bước vào. Anh đứng ngay ngưỡng cửa, khoanh tay, không hề tiến lại gần. “Gì đấy bố? Bố lại làm sao? Con đang xem dở.” Giọng An lạnh ta:nh, mang theo sự bực bội không che giấu.

Ông Tấn cảm thấy lồng ngực mình bị b:óp ngh:ẹt không chỉ vì cơn bệnh. “Bố… bố thấy khó thở quá. Chắc phải đi bệnh viện khám lại thôi. Con… con có thể đưa bố đi được không?” Ông cụ vừa nói vừa cố gắng đứng dậy, tấm lưng còng r:un r:ẩy.

An nhếch mép, một nụ cười mỉ:a m:ai đến tột độ. “Bệnh viện à? Bố nói nghe hay nhỉ. Bố nghĩ giờ là mấy giờ? Con còn phải họp sáng mai, thức khuya xem tài liệu. Mà bố cứ đau vặt mãi thế. Có gì cứ gọi taxi, con đưa tiền đây. Bố tự đi đi, chứ con là bận rộn hơn cái mạng sống của bố nhiều đấy, hiểu không?” Anh rút ví, ném một xấp tiền nhàu nát lên bàn. Tiếng xấp tiền rơi xuống bàn kính nghe như một lời s:ỉ nhụ:c.
Đúng lúc đó, con gái thứ hai, Hạnh, bước ra từ nhà bếp, tay cầm điện thoại, vừa đi vừa nói chuyện oang oang với ai đó. Cô liếc nhìn tình cảnh của bố và anh trai, khuôn mặt xinh đẹp chẳng hề tỏ ra một chút lo lắng. “Anh An nói đúng đấy bố. Sáng nay con có cuộc hẹn quan trọng với đối tác bên bất động sản. Không thể nào hủy được. Thời gian là vàng bạc, bố hiểu không? Với lại, cái bệnh của bố, uống th:u:ố:c là khỏi, đi bệnh viện tốn kém tiền bạc và thời gian lắm. Bố… bố nên biết nghĩ cho bọn con một chút chứ.” Giọng cô ngọt ngào giả tạo, nhưng lời lẽ lại s:ắ:c như d:a:o.

Nước mắt c:ay x:è dâng lên trong mắt ông Tấn. Ông muốn hét lên, muốn hỏi chúng rằng “Vậy tình thân, lòng hiếu thảo của các con là gì? Nó đáng giá bao nhiêu so với tiền bạc của các con?”, nhưng cổ họng lại ngh:ẹ:n ứ. Ông hít một hơi sâu, kìm nén sự u:ất ứ;c. “Không cần các con đưa, vậy gọi hộ bố chiếc xe cứu thương được không?”

An thở dài thườn thượt, ra vẻ bị làm phiền ghê gớm. “Lại cứu thương? Tốn kém thế. Thôi được rồi, để con gọi cho thằng út. Thằng đấy rảnh nhất nhà rồi.” Anh lấy điện thoại, gọi cho em trai út tên Khải, bật loa ngoài.

“Alo, Khải à, anh đây. Bố bị làm sao đấy, lại khó thở rồi. Mày về ngay đưa bố đi viện đi. Tao với Hạnh bận rồi, không có thời gian. Nhớ là đưa vào cái phòng khám tư nhân, khám sơ sơ thôi. Đừng có hoang phí tiền. Chiều về báo cáo lại tình hình cho bọn anh.” Giọng An ra lệnh, không có một chút quan tâm.
Đầu dây bên kia, Khải im lặng một lúc, rồi giọng anh vang lên đầy vẻ khổ sở, nhưng cũng đầy tính toán. “Anh An, anh Hạnh, em xin lỗi, em không về được đâu. Em vừa nhận dự án mới, đang phải đi công tác gấp ở tỉnh. Mọi thứ rối tung lên hết. Em… em thật sự không thể bỏ được. Bố, con xin lỗi. Con… con sẽ gửi tiền về sau nhé. Mọi người tự lo cho bố giúp con.” Nghe câu nói này, ông Tấn nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Sự chối bỏ đã quá rõ ràng.

“Thấy chưa bố? Ai cũng có việc riêng cả. Bố thông cảm cho bọn con. Bố mà vào bệnh viện nằm, bọn con phải thay phiên nhau chăm sóc, phải chi tiêu tốn kém. Bố, con có cách này hay hơn.” Hạnh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lóe lên sự tính toán. Cô đến gần ông Tấn, nở một nụ cười gượng ép. “Thị xã cách đây không xa có một cái viện dưỡng lão mới mở. Nghe nói là giá cả phải chăng, có người chăm sóc 24/24. Bố vào đó ở, sẽ có bạn bè, có người bầu bạn, còn hơn ở nhà một mình thế này. Bọn con cũng yên tâm làm việc. Đỡ phải lo lắng.”

An gật đầu tán thành, giọng dứt khoát. “Đúng rồi đấy bố. Bọn con sẽ chu cấp đầy đủ. Bố yên tâm. Bọn con sẽ mua cái loại rẻ nhất, tiết kiệm chi phí. Xong xuôi, bọn con sẽ nói với hàng xóm là bố đi du lịch nước ngoài rồi. Khỏi phải phiền phức giải thích.”

Ông Tấn nhìn ba đứa con. Ba khuôn mặt, ba biểu cảm khác nhau, nhưng đều chung một ý nghĩ: Tống khứ ông đi. Trái tim ông đau đớn, không phải vì bệnh tật, mà vì sự lạnh lẽo tột cùng của m:á:u m:ủ ru:ột th:ịt. Ông không nói một lời nào, chỉ gật đầu một cách vô hồn. “Được… được rồi. Tùy các con.” Giọng ông yếu ớt, mang theo sự cam chịu và tuyệt vọng.

Ngày hôm sau, ông Tấn được con cái đưa đến một viện dưỡng lão có tên là “Hoàng Hôn Ấm Áp” ở ngoại ô. Cái tên nghe thì ấm áp, nhưng cơ sở vật chất cũ kỹ, phòng ốc chật chội và tồi tàn. Các con ông chỉ ở lại chưa đầy mười phút.

“Bố cứ ở đây cho khỏe nhé. Hàng tháng bọn con sẽ gửi tiền. Có gì cứ gọi điện cho bọn con. Nhưng mà hạn chế gọi thôi nhé, tốn tiền điện thoại.” An vừa nói vừa chỉnh lại cổ áo vest.

Hạnh đưa cho ông một chiếc túi nhỏ đựng vài bộ quần áo cũ. “Con đi nhé. Bố nhớ giữ gìn sức khỏe. Con mong bố sớm khỏe lại. Bọn con bận rồi.” Cô đặt chiếc túi xuống, quay lưng đi thẳng, thậm chí không một cái ôm tạm biệt.

Khải không đến, chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn: “Con đang bận công tác, xin lỗi bố. Ở đó vui vẻ nhé.”
Khi cánh cổng sắt cũ kỹ của viện dưỡng lão đóng lại sau lưng ba đứa con, ông Tấn cảm thấy như cả thế giới đã quay lưng lại với ông. Ông Tấn đứng đó, cô độc giữa sân viện dưỡng lão trống trải, cảm giác bị bỏ rơi và ph:ản b:ội như một vết thương sâu hoắm trong lòng. Nỗi tuyệt vọng và sự chua chát về cuộc đời b:ó:p ngh:ẹ:t tâm can ông.

Viện dưỡng lão “Hoàng Hôn Ấm Áp” thực sự là một nơi ngh:è:o nàn, nhưng nó lại có một điều mà gia đình ông không có: sự quan tâm. Các nhân viên ở đây, dù lương thấp, vẫn chăm sóc người già bằng tất cả sự tận tâm. Họ giúp ông tắm rửa, cho ông uống th:u:ố:c đúng giờ, và lắng nghe những câu chuyện cũ rích của ông mà không hề tỏ ra chán nản.

Một buổi chiều, khi đang ngồi một mình dưới gốc cây bàng già trong sân, ông Tấn nhận ra một người đàn ông lớn tuổi đang đọc sách ở chiếc ghế đá đối diện. Mái tóc người đó đã bạc trắng, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và sắc sảo. Ông Tấn nheo mắt nhìn kỹ, rồi thốt lên một tiếng ngạc nhiên.

“Ông Minh? Phải ông Minh đấy không?”

Ông Minh ngẩng lên, khẽ nheo mắt nhìn người vừa gọi. Vài giây sau, cuốn sách trên tay ông rơi xuống đùi.

“Ông… ông Tấn?”
Giọng ông Minh run run, rồi bật cười, nụ cười vừa mừng rỡ vừa chua chát. “Trời đất ơi, hơn hai mươi năm rồi… gặp lại ông ở cái nơi này sao?”

Hai người đàn ông già nhìn nhau thật lâu. Không cần hỏi nhiều, họ cũng hiểu vì sao người kia có mặt ở đây. Ông Minh là bạn chiến đấu cũ của ông Tấn, từng vào sinh ra tử cùng nhau, từng chia nhau từng ngụm nước giữa rừng sâu. Năm đó, sau khi xuất ngũ, mỗi người mỗi ngả, rồi bận mưu sinh, bận gia đình, mất liên lạc từ lúc nào không hay.

“Con cái đưa tôi vào đây,” ông Tấn nói khẽ, giọng bình thản đến lạ.
Ông Minh bật cười khan: “Giống tôi thôi. Chúng bảo tôi già rồi, ở đây có người chăm, chúng yên tâm làm ăn.”

Hai ông già im lặng rất lâu dưới gốc bàng. Lá rơi lả tả, nắng chiều nhạt dần. Lần đầu tiên kể từ ngày bị con cái bỏ rơi, ông Tấn không còn thấy nghẹn ở cổ họng. Ít ra, ở nơi tưởng như tận cùng này, ông không hoàn toàn cô độc.

Tối hôm đó, cơn khó thở của ông Tấn trở nặng. Nhân viên viện dưỡng lão hốt hoảng gọi xe cấp cứu. Chính ông Minh là người nắm chặt tay ông, quát lên:
“Còn ngồi nhìn gì nữa! Đưa ông ấy đi bệnh viện ngay!”

Kết quả khám khiến tất cả sững sờ: nếu chậm thêm vài giờ, ông Tấn có thể đã không qua khỏi. Ông được điều trị kịp thời, giữ lại được mạng sống – điều mà chính các con ruột của ông đã không buồn làm.

Một tuần sau, khi ông Tấn dần hồi phục, viện dưỡng lão bất ngờ náo loạn. Ba người con của ông xuất hiện, vẻ mặt hốt hoảng. Họ nghe tin ông nhập viện qua… một người hàng xóm vô tình gặp xe cấp cứu, rồi phát hiện “chuyến du lịch nước ngoài” chỉ là lời nói dối.

“Bố ơi, sao bố không nói với chúng con là bệnh nặng thế này?” An nắm tay ông, giọng run rẩy, mắt đỏ hoe – không biết là vì lo hay vì sợ điều tiếng.

Ông Tấn rút tay lại, ánh mắt bình thản đến lạnh lẽo.
“Bố đã nói rồi. Nhưng các con bận.”

Hạnh bật khóc, Khải cúi đầu lí nhí xin lỗi. Họ nói về trách nhiệm, về hiếu đạo, về việc sẽ đón ông về nhà chăm sóc chu đáo. Những lời mà lẽ ra phải nói từ rất lâu trước đó.

Ông Tấn nhìn họ, rất lâu. Rồi ông lắc đầu.
“Bố già rồi. Bố không cần nhà to, không cần tiền nhiều. Bố chỉ cần lúc khó thở có người gọi giúp bố một chiếc xe cứu thương. Điều đó, các con đã không làm được.”

Căn phòng im phăng phắc. Không ai dám ngẩng đầu.

Vài ngày sau, ông Tấn xuất viện. Ông không về nhà con cái. Ông quay lại viện dưỡng lão “Hoàng Hôn Ấm Áp”. Ông cùng ông Minh trồng lại gốc bàng già, mỗi chiều đánh cờ, kể chuyện cũ, chờ hoàng hôn buông xuống.

Còn ba người con, họ vẫn gửi tiền đều đặn, vẫn thỉnh thoảng ghé thăm. Nhưng giữa họ và ông, đã có một khoảng cách không bao giờ lấp đầy được nữa.

Bởi có những thứ, một khi đã bỏ lỡ –
thì dù có hối hận cả đời, cũng không thể quay lại đúng lúc cần nhất.