Tôi đi xuất khẩu lao động nhưng chồn//g ở nhà sống như vợ chồng với chị gái tôi, khi tôi về thì chị đã có b/ầ/u được 3 tháng.

Tôi đi xuất khẩu lao động nhưng chồn//g ở nhà sống như vợ chồng với chị gái tôi, khi tôi về thì chị đã có b/ầ/u được 3 tháng.

Ngày tôi đặt chân xuống sân bay sau hơn ba năm đi xuất khẩu lao động, trong lòng chỉ có một niềm vui duy nhất: được gặp lại chồng và người thân. Tôi gom góp từng đồng gửi về, xây được căn nhà mới khang trang, nghĩ bụng về rồi vợ chồng sẽ bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Nhưng ngay từ khi bước chân vào nhà, tôi đã thấy có gì đó khác lạ. Ánh mắt của chị gái tôi – người mà tôi tin tưởng nhất, người ở cùng chồng tôi để “giúp đỡ chăm sóc nhau” – tránh né. Chồng tôi cũng lúng túng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Đêm hôm ấy, khi cả nhà đi ngủ, tôi nghe tiếng chị khóc trong phòng. Linh cảm mách bảo có chuyện chẳng lành, tôi đẩy cửa bước vào thì ch/ế/t l/ặng: bụ/ng chị gái tôi đã nhô cao, rõ ràng là đang ma//ng th//ai.

Tôi sững sờ, tay run bần bật:

“Chị… chị… đứa b/é trong bụ/ng… là của ai?”

Chị tôi bật khóc nức nở, còn chồng tôi q/uỳ s/ụp xuống:

“Anh xin lỗi… Tất cả là lỗi của anh. Anh đã sai… là anh với chị em…”
Tối đó cả họ đén nhà tôi…..

Tối đó, cả họ kéo đến nhà tôi. Ai cũng ngỡ có chuyện vui, không ngờ lại là một bi kịch không ai tin nổi.

Mẹ tôi run rẩy nhìn hai người quỳ giữa sân, mặt trắng bệch, nói không ra lời. Còn tôi, đứng chết lặng, nước mắt chảy mãi không dừng. Cả đời tôi chưa từng nghĩ – người chị từng cõng tôi đi học, người chồng tôi yêu thương hết lòng – lại phản bội tôi cùng một lúc.

Cô út vừa khóc vừa hỏi:
– Có thật… đứa bé là của cậu Tấn không?

Không ai trả lời. Sự im lặng ấy còn đau hơn ngàn lời thú tội.

Tôi ngồi xuống, nhìn hai người họ, giọng nghẹn lại:
– Tôi đi lao động nơi đất khách, từng đồng gửi về để lo cho cha mẹ, cho anh, cho cái nhà này. Tôi tin hai người nhất, vậy mà…

Chị tôi gục xuống, chỉ biết khóc:
– Tao sai rồi. Tao chỉ định giúp em, rồi mọi chuyện đi quá xa… Tao không đủ dũng cảm để nói trước khi mày về…

Còn chồng tôi chỉ biết cúi đầu, lặp lại hai chữ “xin lỗi”.

Mẹ tôi ngất xỉu, cả nhà náo loạn. Người dì bên cạnh phải đỡ bà, vừa khóc vừa nói:
– Trời ơi, nhà này mang nghiệp rồi…

Sau đêm ấy, tôi quyết định rời quê, không oán trách, không đánh ghen, không chửi rủa. Tôi chỉ để lại một lá thư ngắn trên bàn:

“Tôi tha thứ, nhưng không quên. Con người ta có thể nghèo, có thể khổ, nhưng đừng bao giờ phản bội lòng tin của người đã yêu thương mình.”

Ba tháng sau, tôi chuyển sang Nhật làm việc, bắt đầu lại từ đầu.
Còn nghe nói, chị sinh non, đứa bé không qua khỏi. Chồng tôi thì suy sụp, bán nhà trả nợ, bỏ đi biệt xứ.

Cuộc đời tôi rẽ sang hướng khác – lặng lẽ, cô đơn, nhưng thanh thản. Vì cuối cùng, tôi hiểu:

Có những nỗi đau không cần trả thù, chỉ cần thời gian – nó tự biết cách khiến người ta phải trả giá.