Ngay trong đêm Tân H-ôn, chồng chưa đụ;/ng đả gì đến vợ đã đề nghị chỉ sống với 1 năm rồi ly hô–n, vợ khóc hết nước mắt cầ;/u xi;/n, cho đến 4h sáng thì thấy chồng lúi húi ở đầu giường, trong tay chính là…

Ngay trong đêm Tân H-ôn, chồng chưa đụ;/ng đả gì đến vợ đã đề nghị chỉ sống với 1 năm rồi ly hô–n, vợ khóc hết nước mắt cầ;/u xi;/n, cho đến 4h sáng thì thấy chồng lúi húi ở đầu giường, trong tay chính là…

Cưới xong, cả họ nhà chồng ai cũng bảo Lan là cô gái may mắn.

Chồng cô – Hưng, con trai độc nhất của ông chủ xưởng gỗ lớn nhất vùng, cao ráo, điềm đạm, lại học hành tử tế.

Thế nhưng đêm tân hôn – cái đêm mà đáng lẽ cô gái nào cũng hạnh phúc nhất – Lan lại khóc cạn nước mắt.
Vừa khép cửa phòng, Hưng bỗng thở dài, đặt phong bì dày lên bàn rồi nói nhỏ, giọng trầm lạnh như gió cuối mùa:

“Anh xin lỗi. Anh chỉ có thể sống với em đúng 1 năm thôi… Sau đó, em tự do.”

Lan sữ-ng sờ, tưởng mình nghe nhầm.

Cô run rẩy hỏi:

“Tại sao ạ? Anh… anh không thương em sao?”

Nhưng Hưng chỉ quay đi, ánh mắt lảng tránh.

Anh nằm xuống mép giường, lưng quay về phía cô, không một lời giải thích.

Lan thức trắng cả đêm, nước mắt chảy ướt gối.
Đến gần 4 giờ sáng, cô bỗng nghe tiếng sột soạt.

Mở mắt ra, thấy Hưng đang ngồi lúi húi ở đầu giường, tay cầm một thứ gì đó sáng loáng.

Cô giật mình bật dậy — và ch;/ết lặng.

Trong tay anh là một tấm ảnh cũ và chiếc d;/ a-o nhỏ và rồi…

…và rồi Lan nhận ra — người trong tấm ảnh chính là cô gái đã mất cách đây ba năm, tên Vy, người yêu cũ của Hưng.

Còn chiếc dây chuyền bạc nhỏ, cũ mòn kia, là thứ anh từng đeo suốt trong lễ tang của Vy, sau đó không ai còn thấy anh chạm vào nữa.

Lan chết lặng, tim nhói buốt như có ai bóp nghẹt.
Hưng khẽ run run, đôi mắt đỏ hoe, thì thầm trong màn đêm:

“Hôm nay đúng tròn ba năm Vy đi rồi… Anh hứa với cô ấy, nếu có lấy ai khác, cũng chỉ sống cùng một năm thôi, rồi anh sẽ đi… nơi Vy đã đến.”

Lan sững sờ, cổ họng nghẹn cứng. Cô không biết nên khóc, nên giận, hay nên thương.
Cô chỉ thấy người đàn ông vừa cưới mình — người chồng mà cả họ hàng bảo cô “may mắn có được” — lại đang sống với một cái bóng của quá khứ.

Hưng vuốt nhẹ lên tấm ảnh, khẽ đặt nụ hôn lên khuôn mặt trong khung hình rồi nói nhỏ:

“Xin lỗi em, Lan. Anh nợ Vy một lời hứa, và nợ em một đời bình yên.”

Lan òa khóc, níu lấy tay anh:

“Em không cần gì hết… chỉ cần anh đừng bỏ đi. Hãy cho em một cơ hội — để khiến anh muốn sống tiếp.”

Nhưng Hưng chỉ khẽ cười buồn, rút tay ra, giọng trầm đục:

“Anh sợ mình không còn đủ thời gian.”

Ngoài cửa sổ, bình minh bắt đầu rọi vào căn phòng tân hôn.
Cô dâu trẻ cúi đầu, nước mắt chảy xuống bàn tay người chồng vừa trao lời hứa… một năm ngắn ngủi giữa ranh giới của tình yêu và cái chết.