Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác để làm ngay một việc. Và rồi ba ngày sau…
Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác để làm ngay một việc. Và rồi ba ngày sau…
Tôi đang gấp quần áo vào vali cho chuyến công tác xa thì bé Khoa, con trai 8 tuổi của tôi, rón rén bước vào phòng. Thằng bé ôm chặt thú bông, mắt đỏ hoe, giọng run run khiến tim tôi thắt lại:
“Mẹ ơi… con sợ lắm. Lúc nãy bố nói chuyện điện thoại với ai đó. Bố bảo: ‘Cứ ký tên cô ấy vào đi, cô ấy không để ý đâu’. Rồi… bố cười lạ lắm.”
Chiếc áo trên tay tôi rơi xuống sàn. “Khoa, con nghe rõ không? Bố đang nói về cái gì?”
“Con không biết,” thằng bé nấc lên. “Nhưng bố bảo là ‘sắp xong thủ tục ngôi nhà rồi’. Mẹ ơi, mình sắp phải chuyển nhà đi đâu hả mẹ?”
Lời con trẻ ngây thơ nhưng lại chứa đựng một sự thật đáng sợ. Tôi ngồi xuống, ôm con vào lòng để trấn an, nhưng trong đầu tôi, một hồi chuông cảnh báo vang lên dữ dội. Minh – chồng tôi – dạo này rất lạ, thường xuyên tránh mặt và giấu điện thoại rất kỹ.
Tôi quyết định hoãn chuyến công tác. Sáng hôm sau, khi Minh vừa rời khỏi nhà, tôi vào phòng làm việc của anh để tìm hiểu sự tình.
Máy tính của Minh có mật khẩu, nhưng tôi thử ngày kỷ niệm cũ mà anh từng rất trân trọng. Màn hình sáng lên.
Tôi mở thư mục ẩn có tên “Dự án mới”. Bên trong không phải tài liệu công ty. Nó chứa những bản scan giấy tờ khiến tôi bàng hoàng:
Một loạt giao dịch chuyển khoản lớn đến tài khoản tên “Ngọc Trâm” – một cái tên tôi chưa từng nghe nhắc đến trong các đối tác làm ăn.
Giấy tờ liên quan đến quyền sở hữu ngôi nhà chúng tôi đang ở – nơi tôi và con trai coi là tổ ấm an toàn nhất.
Hóa ra, những dự cảm bất an của tôi bấy lâu nay là đúng. Minh đang có những kế hoạch riêng mà không hề bàn bạc với tôi, những kế hoạch có thể ảnh hưởng lớn đến tương lai của hai mẹ con.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi không thể để mọi chuyện diễn ra theo cách này. Tôi cần phải bảo vệ ngôi nhà và tương lai cho con trai mình.
Tôi rút điện thoại, gọi cho luật sư riêng của gia đình: “Anh Sơn, em cần anh tư vấn gấp về vấn đề tài sản chung. Em nghĩ có sự nhầm lẫn nghiêm trọng trong các giấy tờ gần đây. Em cần rà soát lại tất cả trước khi quá muộn.”

Đúng lúc đó, tiếng lạch cạch mở cửa vang lên dưới nhà. Minh đã quay lại đột xuất…
Tiếng cửa mở khiến tim tôi đập thình thịch.
Tôi vội đóng laptop lại, vừa kịp đứng dậy thì Minh đã bước vào phòng. Anh nhìn tôi, ánh mắt thoáng khựng lại khi thấy chiếc máy tính trên bàn.
— Em… chưa đi công tác à? — anh hỏi, giọng có chút gượng gạo.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố giữ bình tĩnh.
— Em hoãn rồi.
Không khí trong phòng nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Minh định nói gì đó nhưng điện thoại anh bỗng rung lên. Anh nhìn màn hình, vội quay lưng ra ban công nghe máy.
Tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng một câu:
— Ừ… ba ngày nữa ký là xong.
Ba ngày.
Hai chữ đó như đóng đinh vào đầu tôi.
Tối hôm ấy, tôi không nói gì thêm. Nhưng ngay sáng hôm sau, theo lời luật sư Sơn, tôi âm thầm làm một việc: gửi đơn yêu cầu phong tỏa tạm thời mọi giao dịch liên quan đến căn nhà cho đến khi xác minh rõ quyền sở hữu của hai vợ chồng.
Tôi cũng chuẩn bị sẵn toàn bộ giấy tờ gốc.
Ba ngày trôi qua chậm như ba tháng.
Đúng sáng ngày thứ ba, Minh ăn mặc chỉnh tề rồi rời nhà từ sớm. Tôi đoán anh đi làm “thủ tục cuối cùng”.
Nhưng anh không hề biết…
Tôi cũng đang trên đường đến cùng một nơi.
Đó là văn phòng công chứng.
Khi tôi bước vào, Minh đang ngồi đối diện một người phụ nữ trẻ ăn mặc sang trọng. Trên bàn là chồng hồ sơ quen thuộc.
Người phụ nữ kia chính là “Ngọc Trâm”.
Minh đang cầm bút.
Luật sư và công chứng viên chuẩn bị chứng kiến chữ ký chuyển nhượng căn nhà.
Đúng lúc ấy, tôi bước thẳng tới.
— Khoan đã.
Cả căn phòng im bặt.
Minh quay phắt lại, mặt tái đi.
— Em… sao em ở đây?
Tôi đặt tập giấy tờ lên bàn, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng bất ngờ.
— Vì căn nhà này là tài sản chung của vợ chồng. Và tôi chưa từng đồng ý bán nó.
Ngọc Trâm sững người.
Công chứng viên cũng khựng lại khi nhìn giấy đăng ký kết hôn và hồ sơ tài sản tôi đưa ra.
Luật sư Sơn bước vào ngay sau tôi.
Anh nói rõ ràng:
— Theo luật, việc chuyển nhượng này không thể thực hiện nếu thiếu chữ ký của người vợ. Hơn nữa, hiện giao dịch đã bị yêu cầu tạm dừng để xác minh.
Cây bút trong tay Minh rơi xuống bàn.
Ngọc Trâm nhìn anh, sắc mặt đổi hẳn.
— Anh nói nhà này đứng tên một mình anh mà?
Minh không trả lời được.
Chỉ trong vài phút, mọi thứ sụp đổ trước mắt anh.
Ngọc Trâm đứng bật dậy, tức giận thu dọn túi xách rồi bỏ đi, để lại Minh ngồi bất động như người mất hồn.
Tôi nhìn anh rất lâu.
Không gào thét.
Không khóc.
Chỉ nói một câu:
— Minh, em đã cho anh cơ hội nói thật. Nhưng anh chọn cách lừa dối.
Ba ngày sau nữa, tôi chính thức nộp đơn ly hôn.
Căn nhà vẫn thuộc quyền sở hữu của hai mẹ con tôi.
Còn Minh… mất cả gia đình lẫn người phụ nữ anh tưởng sẽ cùng mình bắt đầu cuộc sống mới.
Tối hôm đó, khi tôi đang dọn lại phòng, bé Khoa ôm tôi thật chặt rồi thì thầm:
— Mẹ ơi… mình vẫn ở nhà mình đúng không?
Tôi xoa đầu con, mỉm cười dù mắt hơi cay.
— Ừ. Đây vẫn là nhà của mẹ con mình. Và sẽ luôn là như vậy.