Một cậu bé bán vé số hét lên với nam tỷ phú: “Xuống xe ngay!”, ai cũng tưởng nó làm loạn nhưng 5 phút sau, sự thật khiến cả thành phố rù/ng m//ình khi cậu vừa cứu mạng một chủ tịch…

Một cậu bé bán vé số hét lên với nam tỷ phú: “Xuống xe ngay!”, ai cũng tưởng nó làm loạn nhưng 5 phút sau, sự thật khiến cả thành phố rù/ng m//ình khi cậu vừa cứu mạng một chủ tịch…

Chiều hôm đó, tôi—một thằng bé bán vé số mười ba tuổi, chân trần, mặt mũi lem luốc—đứng nép bên lề đường trước cửa khu thương mại lớn nhất thành phố. Nắng hắt xuống nóng rát, mặt đường bốc hơi đến mức nhìn xa như sắp tan chảy. Tôi còn đúng tám tờ vé số, cố bán nốt để tối mua cháo cho em gái.

Khi chiếc xe hơi màu đen bóng loáng dừng lại trước mặt, tôi chỉ định mời mua đôi ba tờ. Nhưng vừa nhìn bánh trước hơi lệch, trục xoay đen như bị nứt, và đặc biệt là mùi khét lạ lắm—mùi mà tôi không thể nào quên được kể từ ngày cha tôi chết trong vụ nổ xe hai năm trước—tim tôi chợt thắt lại.

Tôi lao đến cửa xe, đập mạnh.

“Chú ơi! Xuống xe ngay! NGAY!”

Người đàn ông bên trong quay sang, trợ lý đang mở cửa, cả hai đều sững lại.

Ông ấy khoảng hơn năm mươi, vest xám, tóc vuốt gel, ánh mắt lạnh và quyền lực. Người ta gọi ông là Chủ tịch Nam—tôi từng nghe trong những câu chuyện vỉa hè khi đi bán vé số.

Ông nhíu mày, khó chịu.

“Thằng bé này… làm gì mà hét hò? Ai cho lại gần xe tôi?”

Bác tài định kéo tôi ra.

Nhưng tôi hét lớn hơn, lần này là tiếng gào từ tận đáy bụng:

“CHÚ XUỐNG XE NGAY! SẮP N;;Ổ ĐÓ!!!”

Tôi run, tim đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nếu đúng như cha tôi từng nói, “mùi khét hòa mùi xăng và hơi cao su” nghĩa là xe đang rò rỉ xăng gần hệ thống tản nhiệt. Chỉ cần một cú đá;;nh lử;:a… là xong.

Chủ tịch Nam nhìn tôi như nhìn một đứa điên.

“Rồi, rồi. Định lừa tiền đúng không? Mùi xăng nào, n;;:ổ gì…”

“Chú ơi, chú tin con đi! Con biết kiểu mùi này! Cha con—cha con chết vì nó rồi!”

Tôi nói mà mắt cay xè. Tôi không dám nhìn vào mặt ông, chỉ biết run vì sợ. Sợ ông không tin. Sợ chuyện sẽ lặp lại như tai nạn của cha tôi.

Trợ lý chau mày:

“Chủ tịch, để tôi xem thử—”

“Không cần. Lên xe.” – Giọng ông lạnh băng.

Xe chuẩn bị chạy. Tôi tuyệt vọng.

Tôi nhào đến, hét lần cuối, như xé họng:

“CHÚ MUỐN C;;H;;ẾT THÌ CỨ NGỒI ĐÓ!!!”

Chiếc xe vừa nhích bánh được vài centimet thì—

“PHỤT! PHỤT! RẮC!”

Một âm thanh lạ vang lên dưới gầm xe.

Rồi một luồng khói trắng phụt mạnh ra từ phần bánh trước.

Bác tài giật mình đạp phanh.

Trợ lý tái mặt:

“Chủ tịch… có gì đó không ổn.”

Chủ tịch Nam quay đầu lại nhìn qua kính chiếu hậu—và ông thấy tôi vẫn đứng đó, người gầy gò mà đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào chiếc xe như thể cầu xin.

Ông mở cửa bước xuống. Cùng lúc đó, bảo vệ trung tâm thương mại cũng chạy tới vì nghe tiếng la hét của tôi trước đó.

Một bảo vệ quỳ xuống soi kỹ gầm xe.

Và ngay giây sau—

“TRỜI ĐẤT… RÒ XĂNG! RÒ XĂNG RẤT NẶNG! NÓ CHẢY GẦN NHƯỚM ĐẾN CẢ DÂY ĐIỆN NÓNG!”

Một người khác hốt hoảng hét:

“LÙI RA HẾT! XE CÓ THỂ BẮT LỬA!”

Cả nhóm người vừa lại gần giờ đồng loạt giật lùi, hoang mang và rối loạn.

Chủ tịch Nam sững sờ, mặt mất màu.

Ông nhìn tôi—đứa bé bán vé số còn đang run cầm cập—như nhìn một điều gì đó không thể tin nổi.

Trợ lý lắp bắp:

“Thưa… nếu lúc nãy xe chạy thêm vài mét, xăng gặp nhiệt độ cao… có thể đã—”

Ông không dám nói tiếp.

Gió nóng thổi qua mặt đường, mang theo mùi xăng và mùi cao su cháy thoang thoảng. Chính cái mùi khiến tôi nhớ lại đêm định mệnh khi cha tôi còn sống. Tôi nuốt khan, cố đứng vững.

Một vài người dân hiếu kỳ bắt đầu tụ lại, xôn xao:

— “Hình như thằng bé này cứu ông Chủ tịch đó!”
— “Trời đất, chút nữa là nổ xe rồi!”
— “May ghê… nếu không thì tiêu nguyên một góc trung tâm!”

Chủ tịch Nam nuốt khô, rồi bước đến trước mặt tôi.

Ông cúi xuống—điều mà có lẽ chưa từng xảy ra trong 30 năm ông làm doanh nhân.

“Nhóc… sao con biết?”

Tôi cúi đầu, giọng run nhưng rõ:

“Con… con ngửi thấy. Cha con làm thợ máy. Ổng mất… cũng vì vụ rò xăng. Con nhớ cái mùi đó lắm.”

Ông Nam im lặng vài giây.

Rồi bất ngờ—ông đặt tay lên vai tôi, nhẹ đến mức làm tôi giật mình.

“Con vừa cứu mạng chú.”

Âm thanh ấy không lớn, nhưng cả nhóm người đứng quanh đều nghe rõ và im phăng phắc.

Tôi mở to mắt, lùi lại một bước:

“Dạ… con chỉ… con chỉ không muốn người ta chết giống… giống cha con.”

Nói đến đó, giọng tôi nghẹn lại.

Ông Nam đứng thẳng dậy, nhìn mọi người rồi quay lại nói chắc nịch với trợ lý:

“Đưa cậu bé này về công ty tôi. Ngay. Bây giờ.”

Tôi hoảng, vội lắc đầu:

“Dạ thôi chú, con còn… còn phải bán vé số để mua cháo cho em gái…”

Nhưng ông Nam chỉ nói một câu khiến cả đám đông chết lặng:

Từ giờ, cháu là người nhà của tôi.

Tôi sững người.

Cả khu thương mại như đứng yên vài giây.

“Chú sẽ lo cho cháu, lo cho em gái cháu. Còn phần cháu… chỉ cần cho chú biết cha cháu đã dạy cháu những gì.”

Ông mỉm cười nhẹ—nụ cười lần đầu tiên trong ngày:

“Vì hôm nay, con đã cứu mạng Chủ tịch của một tập đoàn trị giá hàng tỷ đô.”

Gió lại thổi ngang mặt đường, mang theo hơi nóng.

Nhưng lòng tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, có một cảm giác rất khác:

Một cậu bé bán vé số… cũng có thể thay đổi số phận của một người đàn ông quyền lực — và cả chính mình.