Mẹ b-ỏ đi theo người đàn ông giàu có nhất làng vào năm 1990 để lại đúng lá thư xin lỗi và 1 chỉ vàng, cả đời tôi ôm hậ-n, cho đến khi bà trở về mang theo 3 quyển sổ đỏ và 1 cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu nhưng ngay sau đó thì…
Mẹ b-ỏ đi theo người đàn ông giàu có nhất làng vào năm 1990 để lại đúng lá thư xin lỗi và 1 chỉ vàng, cả đời tôi ôm hậ-n, cho đến khi bà trở về mang theo 3 quyển sổ đỏ và 1 cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu nhưng ngay sau đó thì…
Năm 1990, làng quê xôn xao. Mẹ tôi – người phụ nữ hiền thảo, tần tảo bấy lâu – bất ngờ bỏ đi theo người đàn ông giàu có nhất vùng. Trên bàn gỗ ọp ẹp, chỉ để lại một lá thư xin lỗi ngắn ngủi và 1 chỉ vàng.
Cha tôi tức giận đến mức ngã bệnh, cả làng ch-ê cười. Tôi lớn lên trong sự tủi nhục, mang theo nỗi h;/ận tạc vào tim: “Mẹ đã ruồng bỏ con để chạy theo giàu sang.” Bao năm qua, tôi cấ-m bản thân không được nhắc đến hai chữ “mẹ ơi”.
Cho đến một buổi chiều sau gần 35 năm, khi tôi đã có gia đình, có con cái đề huề, bất ngờ có một chiếc xe hơi dừng trước cổng. Người phụ nữ tóc bạc, dáng gầy, run run bước xuống. Tôi nhận ra ngay – mẹ tôi.
Trong tay bà là một túi lớn. Bà đặt xuống bàn, run rẩy lấy ra 3 quyển sổ đỏ và một cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu. Cả nhà sững sờ. Tôi lạnh lùng, giọng chua chát:
– “Bây giờ bà mua chuộc tình thân bằng tiền sao? Đã bỏ đi thì mãi mãi là người dưng.”

Bà khóc nghẹn, lắc đầu:
– “Không, con ạ… Nó không phải để cho con mà là…
Gemini đã nói
Bà khóc nghẹn, lắc đầu, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt lấy mép bàn:
– “Không, con ạ… Nó không phải để cho con mà là… để trả nợ cho cha con và chuộc lại mảnh đất tổ tiên mà năm đó mẹ buộc phải đánh đổi.”
Tôi khựng lại. Một sự thật tàn khốc bắt đầu lộ diện qua hơi thở đứt quãng của người đàn bà mà tôi đã hận suốt 35 năm. Năm 1990, cha tôi không phải tự nhiên mà ngã bệnh. Ông vướng vào một vụ nợ nần bài bạc lớn đến mức người ta dọa sẽ dỡ nhà, siết sạch đất đai và tước đi mạng sống của ông.
Người đàn ông giàu nhất làng năm ấy đã đưa ra một thỏa thuận: Mẹ phải đi theo làm người giúp việc không công (thực chất là bị bán nợ) cho nhà ông ta ở tận vùng kinh tế mới, đổi lại ông ta sẽ xóa nợ và để yên cho cha con tôi có chỗ dung thân.
Sự thật nghiệt ngã sau 35 năm
Mẹ vừa dứt lời, chưa kịp chạm vào tay tôi thì bà bỗng khụy xuống. Cơn co thắt lồng ngực khiến bà lịm đi ngay trên nền đất lạnh lẽo. Tôi hốt hoảng bế xốc bà lên, hơi ấm từ cơ thể gầy gò ấy khiến tim tôi thắt lại.
Tại bệnh viện, vị bác sĩ nhìn tôi ái ngại: – “Bà ấy bị ung thư giai đoạn cuối, lẽ ra phải nhập viện từ 3 tháng trước. Không hiểu sao bà ấy vẫn có thể gượng dậy để đi một quãng đường xa như vậy…”
Lúc này, tôi mới mở cuốn sổ tiết kiệm ra. Kẹp bên trong không chỉ có tiền, mà là hàng xấp những tờ biên lai gửi tiền về làng suốt 35 qua nhưng đều bị cha tôi xé nát hoặc trả lại với dòng chữ: “Đồ phản bội”. Mẹ đã không đi tìm hạnh phúc mới. Bà đã sống một đời đơn độc, làm lụng quần quật như một cỗ máy chỉ để gom góp từng đồng gửi về cho kẻ đã căm ghét mình.
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ lắc đầu. Tôi chết lặng nhìn 3 quyển sổ đỏ trên tay – chúng nặng nề hơn tất cả những nỗi hận thù tôi từng mang. Tôi đã thắng trong cuộc chiến bảo vệ lòng tự trọng, nhưng đã thua trắng trong việc nhận ra tình yêu thương của mẹ.