m chồng quen thói chơi khăm, luôn tìm cách khiến tôi khốn đốn. Nhưng đến ngày tôi vượt cạ/n, câu nói em hét lên ngoài phòng sinh khiến tôi nén cả cơn đau để lặng người…
m chồng quen thói chơi khăm, luôn tìm cách khiến tôi khốn đốn. Nhưng đến ngày tôi vượt cạ/n, câu nói em hét lên ngoài phòng sinh khiến tôi nén cả cơn đau để lặng người…
Tiếng quạt trần quay vù vù trong căn nhà ba gian không khỏa lấp được tiếng thở dài của tôi. Tôi lấy chồng về miền quê này tròn hai năm, cuộc sống nhìn chung êm ấm nếu không tính đến cậu em chồng tên Tú. Tú năm nay hai mươi hai tuổi, cái tuổi dở dở ương ương, vừa tốt nghiệp xong chưa có việc làm ổn định nên suốt ngày quanh quẩn ở nhà. Chẳng biết học đâu ra mấy cái trò trêu chọc trên mạng xã hội, Tú biến tôi thành “n:ạn nh:ân” bất đắc dĩ cho những màn nghịch ngợm tai qu:ái của chú ấy.
Mới tuần trước, khi tôi đang khệ nệ bê bụng bầu tám tháng đi phơi quần áo, Tú lén buộc hai ống quần của chiếc quần đùi tôi định phơi lại với nhau bằng sợi chỉ mảnh. Đến lúc tôi giũ mạnh, chiếc quần không bung ra mà kéo theo cả thau đồ ướt đổ ập xuống sân. Nhìn tôi vừa tức vừa mệt, Tú đứng nép sau cánh cửa cười hơ hớ: “Em thử lòng kiên nhẫn của chị dâu tí thôi mà!”. Hay có lần, chú ấy bôi một ít dầu gió vào thành cốc nước cam của tôi, làm tôi vừa nhấp một ngụm đã ho sặc sụa vì cay n:ồng. Chồng tôi – anh Nam – nhiều lần gắt lên, dọa đuổi ra khỏi nhà thì Tú mới chịu khép nép được vài hôm, rồi đâu lại vào đấy. Tôi tự nhủ, có lẽ vì chú ấy còn trẻ con, chưa hiểu được sự vất vả của người phụ nữ khi mang nặng đẻ đau, nên thôi thì cứ nhẫn nhịn cho êm nhà êm cửa.
Thế rồi cái ngày trọng đại ấy cũng đến, sớm hơn dự kiến hai tuần.
Hôm đó là một chiều mưa rả rích, chồng tôi phải đi giao chuyến hàng nông sản cho khách ở huyện bên, dự kiến tối muộn mới về. Trong nhà chỉ có tôi và Tú. Khoảng năm giờ chiều, khi đang ngồi nhặt rau muống ở dưới bếp, một cơn đau nh:ói từ vùng bụng dưới bất ngờ ập đến khiến tôi rụng rời tay chân. Cơn đau không giống mọi ngày, nó cuộn lên từng hồi, mạnh mẽ và dồn dập. Tôi cố vịnh vào thành ghế đứng lên nhưng hai chân r:un r:ẩy, nước ối bắt đầu tràn ra, ướt đẫm một mảng gấu quần.
“Tú ơi! Chị… chị đau bụng quá! Hình như sinh rồi!” – Tôi dùng chút sức lực cuối cùng hét lớn hướng lên nhà trên.
Nghe tiếng gọi thất thanh, Tú từ trong phòng chạy bổ nhào ra. Nhìn thấy gương mặt t:ái m:ét, mồ hôi vã ra như tắm và bàn tay tôi đang ôm chặt chiếc bụng bầu, mặt chú ấy bỗng chốc cắt không còn một giọt máu. Mọi vẻ cợt nhả thường ngày biến mất tăm, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Chú ấy luống cuống chân tay, suýt chút nữa thì trượt ngã trên sàn nhà.
“Hả? Sinh á? Sao bảo cuối tháng mới sinh mà chị? Giờ… giờ làm thế nào? Anh Nam không có nhà!” – Tú lắp bắp, hai tay quơ quào vào không trung.
“Gọi taxi… bảo người ta đến ngay…” – Tôi nhăn mặt, cơn gò tử cung lại ập đến khiến tôi phải gập người xuống.
Tú quýnh quáng rút điện thoại ra bấm, nhưng vì tay r:un quá nên chiếc máy tuột khỏi tay, rơi bộp xuống nền gạch. Chú ấy cuống cuồng nhặt lên, gọi điện cho hãng xe mà giọng run bần bật, nói chẳng thành câu rõ ràng. Sau khi hẹn được xe, Tú chạy khắp nhà gom túi đồ đi sinh mà tôi đã chuẩn bị sẵn từ trước. Thế nhưng, trong cơn ho:ảng lo:ạn, chú ấy vớ nhầm cả cái rổ nhựa đựng đồ chơi cũ của mấy đứa cháu hàng xóm bên cạnh, nhét vội vào bao tải.

Chiếc xe taxi vừa trờ tới cổng, Tú như người đuối nước vớ được cọc. Chú ấy dìu tôi ra xe, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Chị cố lên, đừng đ:ẻ ở đây, em xin chị đấy!”. Suốt dọc đường đến bệnh viện địa phương, tôi đ:au đ:ớn đến mức cấu chặt vào ghế xe, miệng không ngừng r:ên rỉ. Tú ngồi ghế bệch bên cạnh, mặt mày xám xịt, mồ hôi hột chảy ròng ròng còn nhiều hơn cả sản phụ. Chú ấy liên tục giục tài xế: “Anh ơi đi nhanh lên, chị em sắp… sắp ra rồi!”.
Vừa đến sảnh bệnh viện, các hộ lý đã nhanh chóng đẩy xe băng ca ra. Tôi được đặt nằm lên xe để đẩy thẳng vào phòng sinh. Tú chạy bộ lục tục theo sau, hai tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh, khuôn mặt mếu máo tội nghiệp chưa từng thấy. Khi cánh cửa phòng sinh chuẩn bị khép lại, theo quy định người nhà phải ở ngoài chờ, Tú bỗng nhiên níu chặt lấy tay một cô hộ lý. Chú ấy dùng hết sức bình sinh, gào to một câu bằng cái giọng lạc đi vì sợ hãi..
Dưới đây là phần kết cho câu chuyện của bạn:
Khi cánh cửa phòng sinh chuẩn bị khép lại, theo quy định người nhà phải ở ngoài chờ, Tú bỗng nhiên níu chặt lấy tay một cô hộ lý. Chú ấy dùng hết sức bình sinh, gào to một câu bằng cái giọng lạc đi vì sợ hãi:
“Bác sĩ ơi, cứu chị dâu em với! Chị ấy mà có mệnh hệ gì, anh trai em đập chết em mất! Em hứa từ nay không nghịch dại nữa, không chơi khăm chị nữa đâu! Chị ơi, cố lên, em xin lỗi chị mà!”
Tiếng hét lạc tông, vừa thảm thiết vừa ngô nghê của Tú vang vọng khắp hành lang, xuyên qua cả cánh cửa kính dày của phòng cách ly. Giữa những cơn gò tử cung đau xé da xé thịt, câu nói đầy sự hoảng loạn xen lẫn hối hận muộn màng của cậu em chồng lọt vào tai tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng quên cả cơn đau, lặng người đi rồi bất giác mỉm cười, nước mắt trào ra khóe mắt.
Hóa ra, cái thằng nhóc nghịch như quỷ sứ, suốt ngày bày trò khiến tôi khốn đốn ấy, lúc đối mặt với ranh giới sinh tử của chị dâu lại sợ hãi và lo lắng đến mức này. Sự hối hận tột cùng trong tiếng hét của Tú bỗng chốc xóa sạch mọi bực dọc, ấm ức mà tôi từng gom góp suốt hai năm qua. Tôi hiểu, chú ấy không ác ý, chỉ là một đứa trẻ lớn xác chưa trưởng thành mà thôi.
Ca sinh nở diễn ra suôn sẻ sau đó một tiếng rưỡi. Khi tiếng khóc chào đời của con trai tôi vang lên cũng là lúc chồng tôi kịp bắt xe lao vào viện.
Lúc tôi được đẩy từ phòng hậu phẫu ra phòng hồi sức, hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là chồng tôi và Tú đang ngồi bệt ở hành lang. Mặt Tú vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn, mắt đỏ hoe, tóc tai bù xù, tay vẫn ôm khư khư cái rổ nhựa đựng đồ chơi cũ nhét trong bao tải. Vừa thấy tôi và em bé, chú ấy bật đứng dậy, luống cuống chạy lại gần nhưng không dám chạm vào, cứ đứng gãi đầu, lí nhí:
“Chị… chị tỉnh rồi ạ? Thằng bé… giống anh Nam quá. Chị dâu, em… em mua nước cam cho chị rồi, lần này em thề không bỏ dầu gió đâu!”
Chồng tôi lườm Tú một cái sắc lẹm, nhưng tôi đã khẽ nắm lấy tay anh, lắc đầu cười. Tôi nhìn cậu em chồng, giọng vẫn còn mệt mỏi nhưng tràn ngập sự bao dung: “Biết lỗi rồi thì từ mai phải bế cháu chuộc tội nghe chưa?”. Tú nghe vậy thì mắt sáng lên, gật đầu lia lịa như bổ củi.
Trận “vượt cạn” nhớ đời ấy không chỉ mang đến cho gia đình tôi một thiên thần nhỏ, mà còn giúp cậu em chồng tinh nghịch của tôi thực sự trưởng thành. Từ một kẻ chuyên bày trò chơi khăm, Tú trở thành một “ông chú bỉm sữa” mẫn cán, suốt ngày tranh giặt tã, nấu cháo chân giò cho chị dâu. Sợi dây tình thân trong căn nhà ba gian, nhờ một câu hét ngoài phòng sinh hôm ấy, mà trở nên khăng khít và ấm áp hơn bao giờ hết.