Chê quà thông gia ‘quê với n;á;t’, mẹ chồng thẳng tay vứt sọt rác, ai ngờ 5 phút sau phải nhặt vội lên hối hận…

Chê quà thông gia ‘quê với n;á;t’, mẹ chồng thẳng tay vứt sọt rác, ai ngờ 5 phút sau phải nhặt vội lên hối hận…

Từ ngày bé Cốm biết ăn dặm, bà ngoại ở quê liền nghĩ đến việc trồng thêm rau quả, nuôi thêm vài đàn gà trong vườn để gửi ra thành phố.

Ngân ngại mẹ vất vả, mất công nên nhiều lần từ chối. Nhưng mẹ cô không chịu. Bà cứ ngấm ngầm gửi đồ lên xe trước mới điện cho con gái con rể ra bến lấy đồ. Thế là không muốn cô cũng buộc phải nhận.

Thông gia tốt tính là thế nhưng mẹ Long lại cho là người ta đang bôi bác mình. Lần nào Long rục rịch đi lấy đồ là bà lại nói ý: “Ra sự nhà này không nuôi nổi con cháu hay sao mà cứ phải phiền bà bên đấy mãi?”.

Long vừa giở túi đồ, lôi ra túi ổi găng to đùng. Mẹ anh thấy vậy không vui vẻ gì mà bảo: “Nát hết cả rồi ăn sao nổi. Ổi quê với ổi thành phố khác gì nhau mà bà cứ mất công làm gì”. Rồi bà cho tuốt chỗ ổi với rau dập vào túi rác mang đi đổ. Ai ngờ ngay tối hôm đó, và vội gọi điện cho Ngân, giọng đầy hốt hoảng…

…Ngân nghe mẹ chồng gọi thì ngạc nhiên:

– “Có chuyện gì vậy mẹ?”

Đầu dây bên kia, giọng bà run run:
– “Ngân ơi, mấy trái ổi với mớ rau hồi chiều… còn không con? Mẹ… mẹ vừa xem tivi, người ta bảo ổi găng ở quê nhà mình hiếm lắm, lại sạch, không hóa chất. Mà loại rau kia cũng khó kiếm, ngoài chợ người ta bán đến mấy trăm ngàn một ký. Lúc nãy mẹ dại quá, tưởng là đồ vặt vãnh nên vứt đi mất rồi…”

Ngân vừa buồn cười vừa chua xót. Hóa ra cái bà xem thường “quê với nát” lại quý hơn cả thứ bà mua ở siêu thị. Cô nhẹ nhàng đáp:

– “Mẹ đừng lo, con đã giữ lại một ít rồi. Con biết mẹ giận nên không nói. Nhưng mẹ à, đồ quê tuy không bóng bẩy, không đẹp mã như ngoài chợ, nhưng đó là công sức, là tình cảm của ngoại dành cho cháu. Đâu phải thứ nào nhìn hào nhoáng mới đáng trân trọng…”

Mẹ chồng cứng họng. Bà im lặng rất lâu, cuối cùng thở dài:
– “Ừ, mẹ sai rồi… Mai nhớ nói bà thông gia là mẹ cảm ơn nhiều lắm. Bảo bà đừng ngại gửi đồ nữa nhé…”

Ngân nghe mà cay cay sống mũi. Cô biết, sự thay đổi trong suy nghĩ của mẹ chồng không phải một sớm một chiều. Nhưng ít nhất, lần này bà cũng đã biết hối hận và chịu cúi đầu trước tấm lòng chân thật từ quê nhà.