Đêm mưa bão, tôi bị chồng để mặc giữa cao tốc. Đang không biết trú nhờ ở đâu thì 1 chiếc xe sang dừng lại cưu mang. Vị tài xế vửa thấy vết bớt trên chân tôi liền gọi ngay 1 cuộc điện thoại run rẩy…

Đêm mưa bão, tôi bị chồng để mặc giữa cao tốc. Đang không biết trú nhờ ở đâu thì 1 chiếc xe sang dừng lại cưu mang. Vị tài xế vửa thấy vết bớt trên chân tôi liền gọi ngay 1 cuộc điện thoại run rẩy…

Tôi ôm chặt đứa con trai ba tuổi trong lòng, cố giữ cho nó khỏi lạnh. Nhưng cái lạnh thật sự lại không đến từ mưa gió, mà từ lời chồng tôi – Quang – lạnh lùng vang lên giữa cơn giông:
– Cô cú//t xuống xe ngay! Tôi không muốn nhìn mặt hai mẹ con cô nữa!

Tôi chế//t lặng. Nước mắt lẫn nước mưa làm nhòe đi tầm nhìn. Mới vài năm trước thôi, anh còn là người hứa sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Giờ đây, trên đoạn cao tốc tối om, anh lại nỡ lòng đẩy vợ con xuống như kẻ xa lạ.
– Anh… ít ra cũng nghĩ đến con chứ? – Tôi run run c/ầu xi//n.

Nhưng Quang gạt phăng:
– Con? Nó có phải con tôi hay không còn chưa chắc! Đừng mong bám lấy tôi để sống su//ng s//ướng nữa. Xuống xe!

Tiếng chốt cửa bật mở. Tôi run rẩy ôm con bước xuống. Cánh cửa đóng sầm lại, chiếc xe lao đi, để mặc hai mẹ con tôi trong mưa bão, giữa cao tốc vắng người.

Tôi gắng dắt con men theo lề đường, chân ngập trong nước mưa. Đứa bé run rẩy, mắt lim dim. Tôi tuyệt vọng, chỉ biết thầm cầu xin một phép màu.

Và rồi, trong màn mưa xám xịt, ánh đèn pha ô tô chiếu rọi…

Ánh đèn pha chiếu sáng mờ mịt trong màn mưa. Một chiếc xe sang màu đen từ từ dừng lại cạnh hai mẹ con tôi.

Cửa kính hạ xuống.

Một giọng đàn ông trầm ấm vang lên:

– Cô… cô và đứa bé làm gì ở đây? Trời bão lớn thế này…

Tôi run lập cập, ôm con sát ngực:

– Xin… xin cho mẹ con tôi trú tạm. Chỉ một lúc thôi… Con tôi lạnh lắm rồi…

Người đàn ông không do dự:

– Lên xe. Nhanh đi kẻo cảm lạnh.

Tôi mở cửa, gần như ngã vào ghế sau. Anh ta đưa tôi một khăn lớn, giọng đầy quan tâm:

– Lau cho bé đi. Để tôi chỉnh nhiệt độ.

Đúng lúc tôi cúi xuống kéo ống quần con trai vì nước tạt vào, vết bớt màu nâu hình giọt lệ lộ ra.

Vị tài xế nhìn qua gương chiếu hậu – và đột ngột đứng sững.

Mắt anh ta mở to, tay run lên, chiếc điện thoại rơi xuống thảm xe.

Anh ta lắp bắp:

– Vết bớt… vết bớt này… ở chân phải… hình giọt nước…

Tôi hoảng hốt:

– Anh… anh sao vậy?

Người đàn ông đột ngột với lấy điện thoại, tay run bần bật bấm số.

Ngay khi đầu dây bên kia bắt máy, anh ta nói, giọng nghẹn lại:

– Anh hai… em tìm được rồi… đúng là nó… đứa bé năm xưa… con của anh… còn sống… còn sống thật rồi…!

Tôi chết lặng.

Tài xế siết chặt vô-lăng, quay xuống nhìn tôi:

– Cô… đứa bé này… cô nói nó ba tuổi đúng không?

– Vâng…

Anh ta thở hắt, mắt đỏ hoe:

– Ba năm trước, anh trai tôi – thiếu gia nhà họ Lâm – bị vợ cũ lừa lấy mất đứa con mới sinh. Cô ta báo với gia đình rằng đứa trẻ đã mắ t ngay sau sinh. Nhưng chúng tôi không tin… Chúng tôi lục tung cả thành phố… nhưng không tìm thấy.

Anh ta nghẹn ngào nhìn con tôi:

– Cháu có vết bớt giống hệt con trai anh tôi… vị trí… hình dạng… tất cả… giống đến từng chi tiết. Không thể nhầm được.

Tim tôi như ngừng đập.

Cả người tôi run rẩy:

– Ý anh là… con tôi… không phải con của Quang…?

Vị tài xế nhìn thẳng vào tôi, chậm rãi nói từng chữ:

– Cậu bé này… mang dòng máu nhà họ Lâm.

Rồi anh ta nói câu khiến tôi choáng váng:

– Và cô… không phải mẹ ruột của bé.

Tôi há miệng nhưng không thốt nổi lời nào.

Anh ta giải thích, giọng nghẹn:

– Có một đường dây tráo trẻ sơ sinh. Anh trai tôi chỉ kịp bế con được đúng 30 phút sau sinh, rồi ngất đi vì tai nạn trong phòng chờ. Khi tỉnh lại… đứa bé đã bị báo tin là không qua khỏi. Còn cô thì…

Anh ta nhìn vào tôi:

– Cô là người mẹ duy nhất ôm được bé khi nó lạc ra ngoài… và nuôi nó đến giờ.

Tôi bủn rủn cả người.

Đêm mưa ấy, chiếc xe sang rẽ vào một cổng lớn. Hàng chục người mặc áo mưa chạy ra. Một người đàn ông cao lớn, lạnh lùng, gương mặt đẹp nhưng đầy vết sẹo thời gian, lao đến mở cửa xe.

Anh ta nhìn tôi một giây – nhưng khi thấy con trai tôi, đôi mắt vốn vô cảm ấy vỡ vụn.

Anh ôm lấy đứa bé, như ôm điều quý giá nhất đời mình.

– Con trai… ba đây… ba đây rồi…!

Tôi chỉ biết đứng nhìn, toàn thân tê dại.

Anh quay sang tôi:

– Cảm ơn cô. Ba năm qua… cô đã cứu con tôi. Cô muốn tôi trả ơn thế nào cũng được.

Tôi siết chặt hai bàn tay:

– Tôi… chỉ muốn một điều…

Người đàn ông ngẩng lên:

– Là gì?

Tôi nghẹn giọng:

– Hãy để tôi ở bên cạnh thằng bé… dù chỉ là với tư cách người đã nuôi nó lớn…

Anh nhìn tôi lâu đến mức tôi tưởng tim mình ngừng đập.

Rồi anh nói:

– Không. Không phải chỉ là người đã nuôi nó.

Tôi sững người.

Anh tiến lại gần, che mưa cho tôi bằng chính thân mình:

– Nếu cô đồng ý… tôi muốn cô trở thành mẹ thật sự của con tôi.

– Và… người phụ nữ của tôi.

Mưa vẫn xối xả. Nhưng trong lòng tôi – lần đầu tiên có ánh sáng.