Chồng ‘m::ặt dày’ xi::n vợ 500 triệu ‘bồi thường’ cho bồ nuôi con. Cô vợ cao tay rút luôn ra 500 triệu nhưng hành động sau đó mới thực sự kh::ủng kh::iếp…

Chồng ‘m::ặt dày’ xi::n vợ 500 triệu ‘bồi thường’ cho bồ nuôi con. Cô vợ cao tay rút luôn ra 500 triệu nhưng hành động sau đó mới thực sự kh::ủng kh::iếp…

Đồng hồ trên tường điểm 12 tiếng nặng nề. Căn phòng khách rộng lớn chìm trong ánh đèn vàng vọt, không khí đặc quánh như thể có thể dùng dao cắt được. Ngoài trời, mưa tháng Bảy rả rích đ:ập vào cửa kính, nhưng cơn b:ão trong lòng tôi còn d:ữ dộ:i hơn gấp ngàn lần. Hùng ngồi đối diện tôi. Người đàn ông tôi từng gọi là “bầu trời”, là chỗ dựa suốt 10 năm qua, giờ đây trông thật thảm hại. Anh cúi gầm mặt, hai tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trên bàn là ly nước đã tan hết đá, lạnh lẽo như chính cuộc hôn nhân này.

– “Em… em tính sao”? – Hùng lên tiếng, giọng khàn đặc, ph:á vỡ sự im lặng đáng sợ. Tôi nhấp một ngụm trà nó:ng, cố giữ cho đôi tay không run rẩy. Tôi nhìn anh, ánh mắt ráo hoảnh: – “Anh muốn tôi tính sao? Anh ngoại tình, cô ta có b::ầu, và giờ anh về nhà xin vợ tiền để đi giải quyết hậu quả? Hùng, anh nghĩ tôi là Bồ Tát sống hay là kẻ ng:u ngố:c vậy”?

Hùng ngẩng phắt lên, ánh mắt van lơn xen lẫn sự trơ trẽn mà tôi chưa từng thấy: – Anh biết anh sai! Anh ngàn lần xi:n lỗi em. Nhưng Ngọc… cô ấy không có t:ội. Cô ấy muốn giữ đứ:a b:é, nhưng cô ấy cần một số vốn để về quê si:nh số:ng và làm lại cuộc đời. Cô ấy hứa sẽ b:iến m:ất vĩnh viễn, không bao giờ làm phiền gia đình mình nữa.

Anh dừng lại một chút, nuốt khan rồi nói tiếp, câu nói mà tôi nghĩ cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được: – “Cô ấy cần 500 triệu. Coi như là… tiền bồi thường thanh xuân và chi phí nuôi con một mình. Em giúp anh lần này thôi. Anh thề sẽ dành cả phần đời còn lại để bù đắp cho em và con”.

500 triệu. Tôi bật cười, một điệu cười chua chát. Số tiền đó là mồ hôi nước mắt chúng tôi tích cóp để định đổi sang căn hộ lớn hơn cho con gái có phòng riêng. Vậy mà giờ đây, chồng tôi muốn dùng nó để “mua” sự bình yên từ nhân tình, để nuôi dưỡng một mầm sống là kết quả của sự p:hản b::ội….

…Tôi đặt ly trà xuống, tiếng chạm khẽ vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Hùng nhìn tôi, ánh mắt ánh lên tia hy vọng mong manh, như kẻ sắp chết vớ được cọc.

Tôi nói rất bình tĩnh:

– “Được.”

Hùng sững người. Rồi anh mừng rỡ đến mức đứng bật dậy, chạy vòng qua bàn nắm lấy tay tôi:

– “Anh biết mà… anh biết em sẽ hiểu cho anh. Anh thề với em—”

Tôi rút tay ra.

– “Khoan đã. Tôi chưa nói xong.”

Sáng hôm sau, tôi đến ngân hàng. Tôi rút đúng 500 triệu tiền mặt. Xấp tiền dày đặt vào túi, nặng trĩu như chính nỗi đau tôi đang mang. Hùng đi cùng, mặt căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự nhẹ nhõm. Anh nghĩ tôi đã chấp nhận hi sinh, nghĩ tôi vẫn còn yêu anh đến mức ngu ngốc.

Chúng tôi hẹn gặp Ngọc ở một quán cà phê nhỏ gần bệnh viện phụ sản.

Ngọc trẻ, gầy, bụng đã nhô cao. Cô ta cúi đầu, nước mắt rưng rưng, giọng run run:

– “Em… em xin lỗi chị. Em không cố ý phá hoại gia đình chị. Em chỉ mong con em được sống…”

Tôi không nhìn cô ta. Tôi đặt chiếc túi lên bàn, kéo khóa ra.

Những cọc tiền hiện ra. Không khí như đông cứng.

Hùng thở phào. Ngọc bật khóc, đưa tay run rẩy định chạm vào túi tiền.

Và đúng lúc đó, tôi đẩy chiếc túi sang giữa bàn, giọng đều đều nhưng lạnh đến thấu xương:

– “Tiền đây. Đủ 500 triệu. Nhưng không phải cho cô.”

Cả hai người cùng ngẩng phắt lên.

Tôi lấy từ túi xách ra một tập hồ sơ. Đặt lên trên xấp tiền.

– “Đây là giấy xét nghiệm ADN thai nhi. Tôi đã yêu cầu làm từ tuần trước, với sự ‘hợp tác tự nguyện’ của chồng tôi.”

Hùng tái mặt.

– “Và đây,” tôi lật tiếp, “là bản sao kê toàn bộ tài sản chung, kèm đơn ly hôn đơn phương, đơn yêu cầu phong tỏa tài khoản, và giấy cam kết chu cấp mà anh vừa ký sáng nay… nhưng người được hưởng không phải cô.”

Ngọc run lên:

– “Chị… chị nói vậy là sao?”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta, từng chữ rõ ràng:

– “Đứa trẻ là con anh ta, tôi không phủ nhận. Nhưng tiền nuôi con không bao giờ đi qua tay nhân tình.”

Tôi quay sang Hùng:

– “500 triệu này, tôi nộp thẳng vào tài khoản tiết kiệm đứng tên đứa bé, do tòa án giám sát. Mỗi đồng rút ra đều phải có lý do hợp pháp, hóa đơn, và xác nhận của người giám hộ độc lập.”

Hùng lắp bắp:

– “Em… em làm vậy là không tin anh sao?”

Tôi cười. Lần này là nụ cười bình thản đến đáng sợ.

– “Không. Tôi chỉ không ngu.”

Tôi đứng dậy, kéo ghế lùi lại:

– “Còn anh,” tôi nhìn Hùng từ trên xuống, “từ giây phút anh xin vợ tiền để ‘bồi thường’ cho bồ, anh đã mất tư cách làm chồng. Ly hôn. Con gái tôi ở với tôi. Anh có quyền thăm con theo lịch tòa quy định. Hết.”

Ngọc bật khóc nức nở. Hùng ngồi sụp xuống ghế.

Tôi cầm túi xách, bước ra khỏi quán. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, nhưng tôi thấy lòng mình khô ráo lạ thường.

500 triệu – tôi không tiếc.
Thứ tôi lấy lại, là lòng tự trọng.

Và cái giá cho sự phản bội của anh ta…
không phải tiền.
Mà là cả gia đình.