Đêm t/ân hô/n, bố chồng dúi vào tay 10 tờ 100 đô rồi lắp bắp: “Muốn sống thì mau tr//ốn ngay khỏi đây”….Tôi đứng sững như bị hóa đá, lòng lạnh b;uốt …

Đêm t/ân hô/n, bố chồng dúi vào tay 10 tờ 100 đô rồi lắp bắp: “Muốn sống thì mau tr//ốn ngay khỏi đây”….Tôi đứng sững như bị hóa đá, lòng lạnh b;uốt …

Tôi tên là Thảo, 26 tuổi, nhân viên kế toán cho một công ty xây dựng ở Hà Nội. Tôi gặp Hưng – chồng tôi, trong một buổi họp liên kết giữa hai công ty. Hưng hơn tôi 3 tuổi, giám đốc trẻ, đẹp trai, lịch thiệp, có tiếng là con trai duy nhất của một gia đình giàu có ở Ninh Bình. Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng, chỉ sau 6 tháng, anh ấy cầu hôn.

Gia đình tôi bình thường, bố mẹ làm viên chức đã về hưu. Khi Hưng ngỏ lời, mẹ tôi khóc vì mừng, bố tôi dù nghiêm khắc cũng gật đầu đồng ý. Từ bé, tôi vốn nghe lời và chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chọn sai người.
Lễ cưới được tổ chức long trọng tại một khách sạn sang trọng ở trung tâm thành phố. Mọi người đều ngưỡng mộ tôi vì “lấy được chồng giàu”, nhưng tôi chỉ mỉm cười – tôi không lấy anh vì tiền, mà vì anh khiến tôi thấy an toàn.

Cho đến đêm tân hôn…

Bố chồng tôi – ông Hoàng Văn Bình, một người đàn ông trầm lặng, ít nói, từ lần đầu gặp tôi đã khiến tôi có cảm giác ông không thích mình. Nhưng tôi chưa bao giờ ngờ đến chuyện ông có thể nói ra những lời như vậy trong chính đêm cưới của con trai ông.

— Cháu không hiểu… chú nói gì vậy ạ? – tôi lắp bắp, vẫn chưa hoàn hồn.

Ông siết mạnh tay tôi, thì thầm như sợ có ai nghe thấy:
— Cháu không nên hỏi. Ngay khi cháu ra khỏi cửa, có người chờ sẵn. Đừng quay lại. Đây là tất cả những gì ta có thể làm.

Nói rồi, ông nhìn tôi một lúc lâu – cái nhìn đầy ám ảnh, pha lẫn sợ hãi, như thể ông đang làm điều gì đó có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Ông đi rồi, để lại tôi và một cơn bão rối loạn trong lòng.

Tôi nhìn chồng đang ở phòng bên cạnh – Hưng đang gọi điện cho bạn bè, cười nói vui vẻ, không hề hay biết chuyện gì vừa xảy ra. Tôi đắn đo, do dự, rồi quyết định gọi cho người bạn thân nhất – Lan, người duy nhất tôi tin tưởng ngoài gia đình.

— Mày b/ị đ//i/ê/n à? Bỏ trốn trong đêm cưới? Có ai đ//e d/ọ/ a mày à? – Lan hét lên trong điện thoại.

Tôi kể lại mọi chuyện. Lan im lặng hồi lâu, rồi nói:

— Nếu bố chồng mày nói vậy thì không thể là đùa. Tao đến đón mày.

10 phút sau, Lan xuất hiện trước sảnh khách sạn, tôi kéo vali, cúi đầu bước ra như người trốn chạy. Lúc ấy là 2 giờ 17 phút sáng, trời Hà Nội lất phất mưa nhẹ.
Tôi trốn về nhà Lan. Điện thoại tôi tắt nguồn. Mẹ tôi gọi hơn 30 cuộc. Mẹ chồng gọi, chồng tôi gọi…

Nhưng tôi sợ. Tôi không biết mình sợ điều gì – chồng, hay chính gia đình đó? …

Tôi ngồi co ro trên ghế sofa nhà Lan, khoác tạm chiếc áo len cũ của bạn. Đồng hồ treo tường chỉ 3 giờ 48 phút sáng. Ngoài trời, mưa vẫn rơi lách tách như gõ nhịp vào nỗi hoang mang trong tôi.

Lan pha cho tôi ly trà gừng, đặt xuống trước mặt:

— Bình tĩnh lại đi. Từ từ kể cho tao nghe… bố chồng mày trông thế nào khi nói câu đó?

Tôi nhắm mắt lại, hình ảnh ông Bình hiện lên rõ mồn một.

Ánh mắt ông không phải giận dữ.
Không khinh miệt.
Mà là sợ hãi.

Một nỗi sợ rất thật, rất sâu — của người đã nhìn thấy thứ gì đó không thể quay đầu.

— Ông ấy run tay… — tôi nói khẽ — như thể chỉ cần chậm một chút thôi là sẽ không còn cơ hội nữa.

Lan im lặng. Rồi đột ngột hỏi:

— Hưng… có từng nổi nóng với mày chưa?

Tôi giật mình.

— Chưa. Anh ấy rất nhẹ nhàng. Hơi kiểm soát… nhưng tao nghĩ đàn ông thành đạt thì ai cũng vậy.

Lan nhìn tôi chăm chú:

— Kiểm soát kiểu gì?

Tôi nhớ lại.

Hưng không thích tôi về muộn.
Không thích tôi mặc váy ngắn.
Không thích tôi giữ liên lạc với bạn nam cũ.
Không thích tôi cười quá nhiều với người lạ.

Tất cả đều được bọc trong những câu rất ngọt:

“Anh lo cho em thôi.”
“Anh sợ mất em.”
“Em là vợ anh rồi.”

Tôi rùng mình.

Điện thoại Lan rung lên.
Số lạ.

Lan bắt máy, bật loa ngoài.

— Alo?

Giọng một người đàn ông trung niên, trầm, gấp gáp:

— Tôi là… bố của Hưng.

Tôi bật dậy, tim như rơi xuống đáy ngực.

— Tôi không có nhiều thời gian — ông nói nhanh — cháu Thảo có ở đó không?

Lan nhìn tôi. Tôi lắc đầu lia lịa, môi mấp máy: Đừng nói.

Lan nuốt khan:

— Dạ… cô ấy đang ngủ.

Một khoảng im lặng nặng nề.

— Nghe đây — giọng ông Bình hạ thấp — nếu cháu còn muốn sống bình yên, đừng để Hưng tìm thấy. Ít nhất… trong lúc này.

Lan tái mặt:

— Chú nói rõ hơn được không ạ?

— Không được. — ông cắt ngang — Tôi đã nói quá nhiều rồi.

Cuộc gọi tắt ngấm.

Căn phòng chìm vào im lặng chết chóc.

Tôi ôm lấy đầu.
Tim đập dồn dập.

— Lan… — tôi thì thào — chuyện này… không bình thường.

Lan gật đầu chậm rãi:

— Tao không biết gia đình đó dính tới cái gì. Nhưng một người cha dám đẩy con dâu mới cưới bỏ trốn trong đêm tân hôn, thì chỉ có hai khả năng.

— Là gì?

— Một là ông ấy ghét mày đến mức muốn mày biến mất.
— Hai là… ông ấy đang cứu mày.

Tôi nhớ lại ánh mắt ông Bình khi dúi tiền vào tay tôi.

Không phải ánh mắt của kẻ ghét bỏ.

Mà là ánh mắt của người đang tiễn một ai đó ra khỏi địa ngục.

Đúng 6 giờ sáng, điện thoại tôi bật lên hàng chục tin nhắn chưa đọc.

Tin cuối cùng… của Hưng.

“Em đi đâu? Về ngay. Đây là việc của vợ chồng, không ai được xen vào.”

Tôi lạnh sống lưng.

Lan đọc xong, siết chặt tay tôi:

— Thảo… từ giờ trở đi, mày đừng ở một mình. Và nhớ kỹ:
Đừng tin bất kỳ lời giải thích nào, nếu nó không đi kèm sự an toàn.

Tôi nhìn ra cửa sổ. Trời Hà Nội vừa hửng sáng.
Một ngày mới bắt đầu.

Nhưng cuộc hôn nhân của tôi…
có lẽ đã kết thúc ngay từ đêm tân hôn đó.

Và sâu trong tim, tôi biết:
Bố chồng tôi đã cứu tôi khỏi một thứ còn đáng sợ hơn cả việc mang tiếng “bỏ trốn trong đêm cưới”.

Nếu bạn muốn, tôi có thể viết tiếp phần sự thật về Hưng, hoặc quá khứ đen tối của gia đình chồng, hay cái giá mà bố chồng phải trả vì đã cứu con dâu.