Chị chồng vừa bước vào nhà đã bịt mũi, chỉ tay thẳng vào mặt tôi quát lớn: “Không chăm nổi mẹ thì ra khỏi cái nhà này”
Chị chồng vừa bước vào nhà đã bịt mũi, chỉ tay thẳng vào mặt tôi quát lớn: “Không chăm nổi mẹ thì ra khỏi cái nhà này”
Tôi nhìn chị ta đúng ba giây, lặng lẽ bước vào phòng lấy giấy tờ, ký ngay đơn l//y hôn rồi đặt lên bàn.
Ba ngày sau…
Điện thoại của tôi rung liên tục. Hơn một trăm cuộc gọi nhỡ từ chồng, chị chồng và cả họ nhà chồng.
Nhưng lúc ấy, tôi đã không còn là người con dâu cam chịu nữa.
—
Tôi về làm dâu năm hai mươi sáu tuổi.
Bố chồng mất sớm, chồng tôi là con trai út nên có trách nhiệm ở cùng mẹ. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ chỉ có ba người: mẹ chồng, vợ chồng tôi.
Chị chồng tên Hạnh lấy chồng xa, mỗi năm nhiều lắm cũng chỉ về đúng dịp Tết, ở vài hôm rồi lại đi.
Ngày mới cưới, tôi từng nghĩ mình gặp may.
Mẹ chồng hiền, ít nói, chưa từng soi mói con dâu. Bà chỉ thích ngồi lặng ngoài hiên nhìn vườn chuối sau nhà, cả ngày chẳng nói mấy câu.
Tôi luôn coi bà như mẹ r//uột.
Thế nhưng khoảng một năm sau, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Ban đầu chỉ là một mùi lạ thoang thoảng trong phòng mẹ.
Tôi nghĩ người già khó tự chăm sóc bản thân nên âm thầm dọn dẹp nhiều hơn. Ngày nào tôi cũng giặt ga giường, thay quần áo, lau sàn, xịt khử mùi.
Nhưng càng ngày, mùi ấy càng nồng.
Có hôm đang nấu cơm, tôi nghe tiếng mẹ chồng gọi rất nhỏ:
— Con… vào giúp mẹ với…
Tôi vội chạy vào.
Vừa kéo tấm chăn lên, tôi ch///ết lặng.
Mẹ chồng nằm b//ất động, toàn thân run rẩy. Bà đã đi vệ sin//h ngay trên giường từ lúc nào mà không đủ sức tự dậy. Chăn, đệm, quần áo… tất cả đều b/ẩn.
Bà cúi gằm mặt, hai hàng nước mắt chảy dài.
Giọng bà nghẹn lại:
— Mẹ xin lỗi… Mẹ già rồi… thành gánh nặng của con…
Nghe câu nói ấy, tim tôi như bị ai bóp ng/hẹt.
Tôi không ch/ê, cũng không than nửa lời.
Tôi nhẹ nhàng đỡ bà dậy, lau người, thay quần áo sạch, giặt từng tấm ga, từng chiếc chăn rồi lại tất tả chạy đi mua đệm mới.
Từ hôm đó, tôi biết mẹ chồng không còn chỉ là một người già yếu.
Bà đã bắt đầu mất khả năng tự chăm sóc bản thân.
Và cũng từ hôm đó, cuộc sống của tôi bước sang một giai đoạn hoàn toàn khác…
Những tháng sau đó, cuộc sống của tôi chỉ còn xoay quanh hai chữ chăm mẹ.
Sáu giờ sáng, tôi dậy nấu cháo, pha thuốc.
Bảy giờ đưa con đi học, tám giờ tất tả đến công ty.
Tan làm chưa kịp ghé chợ, tôi đã vội chạy về vì sợ mẹ ở nhà gặp chuyện.
Có hôm vừa mở cửa, tôi thấy bà ngã ngay cạnh giường, đầu va vào thành tủ đến tím bầm.
Bà nhìn tôi, nước mắt lưng tròng:
— Mẹ tưởng… hôm nay con về muộn…
Tôi vừa bế bà lên giường vừa tự trách mình.
Từ đó, tôi lắp camera, đặt chuông gọi khẩn cấp, nhờ bác hàng xóm để ý giúp khi tôi đi làm.
Đêm nào tôi cũng chỉ dám ngủ chập chờn.
Chỉ cần mẹ khẽ ho một tiếng hay gọi “con ơi”, tôi lập tức bật dậy.
Có những đêm tôi phải thay ga giường đến ba lần.
Có hôm hai giờ sáng mới chợp mắt, năm giờ đã phải dậy chuẩn bị đi làm.
Người tôi gầ/y rộc đi gần tám cân chỉ trong nửa năm.
Thế nhưng…
Suốt quãng thời gian ấy, người được gọi là con trai của bà lại hiếm khi ở nhà.
Chồng tôi làm tài xế đường dài.
Mỗi lần về, anh chỉ hỏi vài câu cho có lệ:
— Mẹ hôm nay đỡ chưa?
Chưa kịp nghe tôi trả lời, anh đã cầm điện thoại ngồi lướt tin tức.
Có lần tôi mệt đến mức ngồi bệt xuống nền bếp, vừa khóc vừa nói:
— Anh xin nghỉ vài hôm được không? Em thực sự không gượng nổi nữa.
Anh cau mày.
— Anh nghỉ thì ai kiếm tiền? Chăm mẹ vốn là việc phụ nữ. Em cố thêm chút đi.
Một câu nói nhẹ như không.
Nhưng đủ khiến mọi cố gắng của tôi bấy lâu tan thành mây khói.
Tôi im lặng.
Vì người cần được chăm sóc là mẹ chồng.
Vì tôi không muốn bà nghe thấy rồi đa/u lòng.

…
Đúng vào dịp giỗ đầu của bác cả, chị Hạnh bất ngờ đưa cả gia đình về quê.
Đó là lần đầu tiên sau gần hai năm chị ở lại qua đêm.
Buổi chiều, chị vừa bước vào sân đã nhăn mặt.
— Nhà gì mà h//ôi thế này?
Tôi đang giặt đệm sau vườn, chỉ khẽ đáp:
— Mẹ lại không k/ịp gọi em…
Chưa để tôi nói hết câu, chị Hạnh đã bịt mũi, bước thẳng vào phòng mẹ.
Chỉ vài giây sau, chị lao ra, gương mặt đầy vẻ tức giận.
— Trời ơi! Để mẹ nằm thế này à?
Tôi bình tĩnh giải thích:
— Em vừa thay quần áo cho mẹ xong. Đệm đang mang đi giặt nên mới…
“Bốp!”
Chiếc chậu nhựa chị đang cầm b/ị ném mạnh xuống sân.
Nước bắn tung tóe khắp người tôi.
Chị chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng the thé đến mức cả xóm đều nghe thấy:
— M/à//y ăn ở kiểu gì vậy?
— Để mẹ tao bốc m//ùi cả căn nhà!
— Không chăm được thì biế//n!
— Đừng bám lấy nhà tao nữa…
Cái Kết
Tôi đứng im dưới làn nước bẩn từ chiếc chậu nhựa đang chảy ròng ròng trên tóc xuống vai áo. Tiếng quát của chị Hạnh vẫn còn ong ong bên tai, vang vọng khắp khoảng sân nhỏ. Từ trong nhà, chồng tôi bước ra. Anh ta không hề can ngăn chị gái, cũng chẳng một lời hỏi han vợ, chỉ nhìn đống chăn đệm sũng nước dưới đất rồi buông một câu lạnh tanh: — Em xem lại mình đi. Chị Hạnh nói có gì sai đâu? Có mỗi việc chăm mẹ mà cũng để nhà cửa hôi hám, để người ta cười vào mặt cho.
Tôi nhìn hai chị em họ. Một người mặt mày bừng bừng sát khí, coi việc mắng chửi em dâu như một đặc quyền. Một người khoanh tay đứng nhìn, dửng dưng như thể người phụ nữ đang đứng chịu nhục trước mặt không phải là vợ mình, và người mẹ già đau ốm trong nhà không phải là mẹ ruột của anh ta.
Lòng tôi đột nhiên nhẹ bẫng. Mọi sự chịu đựng, mọi giọt nước mắt và những đêm thức trắng suốt hai năm qua hóa ra chỉ là một trò hề trong mắt họ.
Tôi nhìn chị ta đúng ba giây, lặng lẽ bước vào phòng lấy giấy tờ, ký ngay đơn ly hôn rồi đặt lên bàn.
Tôi quay sang bảo chị Hạnh: — Chị nói đúng. Tôi không chăm nổi nữa. Từ giờ trở đi, mẹ là của các người. Nhà này cũng là của các người. Tôi đi.
Nói rồi, tôi thu dọn quần áo vào chiếc va li nhỏ, gom hết sổ tiết kiệm mang tên mình rồi bước thẳng ra cửa. Khi đi ngang qua phòng mẹ chồng, tôi thấy bà đang nhìn ra, hai mắt đỏ hoe, môi run bần bật như muốn nói điều gì đó. Tôi chỉ khẽ gật đầu, thầm nói một lời xin lỗi trong lòng. Con người ta, ai cũng chỉ có một cuộc đời, tôi đã sống trọn nghĩa vẹn tình với bà, giờ là lúc tôi phải sống cho chính mình.
Ba ngày sau…
Điện thoại của tôi rung liên tục. Hơn một trăm cuộc gọi nhỡ từ chồng, chị chồng và cả họ nhà chồng. Tin nhắn đến dồn dập, chuyển từ giọng điệu ra lệnh, đe dọa sang cầu xin, năn nỉ.
Nhưng lúc ấy, tôi đã không còn là người con dâu cam chịu nữa. tôi đang ngồi trong quán cà phê lộng gió ở trung tâm thành phố, tận hưởng buổi sáng thảnh thơi đầu tiên sau hai năm dài đằng đẵng.
Tôi lướt xem vài đoạn clip từ camera an ninh gắn ở nhà cũ mà tôi chưa kịp gỡ tài khoản trên điện thoại.
Màn hình hiển thị một khung cảnh hỗn loạn chưa từng có.
Chị Hạnh – người vừa ba ngày trước còn lên mặt dạy đời tôi – lúc này đang vừa bịt mũi, vừa nôn ọe ngay trước cửa phòng mẹ chồng. Quần áo trên người chị ta dính đầy vết bẩn khi cố gắng thay tã cho bà. Anh chồng tài xế đường dài của tôi thì mặt mũi phờ phạc, đang luống cuống cầm chiếc chổi lau nhà, miệng không ngừng cằn nhằn và quát tháo chị gái vì không biết cách dọn dẹp. Mẹ chồng tôi nằm trên giường, khóc lóc đòi tìm “cái Vy” (tên tôi).
Chị Hạnh không chịu nổi nhiệt, định thu dọn đồ đạc để trốn về nhà chồng ngay trong đêm, liền bị chồng tôi giữ lại: — Chị giỏi nói sao chị không làm đi? Chị bảo chăm mẹ dễ lắm mà? Giờ chị bỏ đi thì tôi đi làm kiểu gì? Ai kiếm tiền nuôi cái nhà này?
Hai chị em họ lao vào cãi vã, thậm chí xô xát ngay giữa phòng khách. Hóa ra, khi không có người cắn răng chịu đựng phần việc nặng nhọc nhất, cái gọi là “trách nhiệm phụ nữ” hay “hiếu thảo bằng miệng” của họ lập tức sụp đổ.
Một cuộc gọi nữa lại đến, hiển thị tên của chồng cũ. Tôi thong thả bấm nút nghe.
Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói khàn đặc, đầy mệt mỏi và hối hận của anh ta: — Vy ơi… anh xin lỗi. Anh sai rồi. Em về nhà đi được không? Mẹ nhớ em, anh và chị Hạnh cũng không xoay sở nổi… Nhà cửa đảo lộn hết rồi em ơi…
Tôi khẽ mỉm cười, giọng điệu bình thản đến lạ lùng: — Anh nói gì buồn cười thế? Chẳng phải chị Hạnh bảo tôi biến đi sao? Giờ chị ấy đang ở đó rồi, hai người có hiếu thì tự đi mà chăm mẹ. Đơn ly hôn tôi đã ký, tài sản không có gì chung, ngày hầu tòa tôi sẽ thông báo sau. Đừng làm phiền tôi nữa.
Không đợi anh ta kịp phân bua, tôi cúp máy, chặn hoàn toàn số điện thoại của tất cả các thành viên nhà chồng, đồng thời xóa luôn ứng dụng camera.
Bước ra khỏi quán cà phê, ánh nắng ban mai chiếu rọi lên gương mặt tôi. Phía trước tôi là một cuộc sống mới, tự do, tự tại và thuộc về chính tôi. Sự cam chịu của tôi đã kết thúc, và cái giá phải trả cho sự ích kỷ của họ, bây giờ mới chỉ bắt đầu.