Kh//inh mẹ chồng ngh/èo, con dâu hống hác..h bắt bà cụ ngồi đất, còn mình ung dung gác chân lên ghế ăn cơm. Không ngờ đến một ngày, sự thật phơi bày khiến cô hối hận cũng đã quá muộn…

Kh//inh mẹ chồng ngh/èo, con dâu hống hác..h bắt bà cụ ngồi đất, còn mình ung dung gác chân lên ghế ăn cơm. Không ngờ đến một ngày, sự thật phơi bày khiến cô hối hận cũng đã quá muộn…

Tôi tên là Hòa, năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi. Người ta bảo cái tuổi này lẽ ra phải được an nhàn, sáng ra tưới mấy chậu hoa, chiều dắt cháu đi dạo, tối uống chén trà rồi ngủ sớm. Nhưng đời tôi lại khác. Có những chuyện xảy ra trong gia đình khiến tôi nghĩ mãi, đến tận bây giờ vẫn thấy nghèn nghẹn trong lòng.

Tôi kể ra đây không phải để trách ai, mà chỉ muốn nói rằng… ở đời, có những điều tưởng nhỏ nhưng lại có thể làm thay đổi cả một con người.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Chồng tôi mất sớm khi con trai tôi – thằng Nam – mới lên tám. Một mình tôi làm lụng đủ thứ nghề để nuôi con khôn lớn. Từ gánh rau ngoài chợ, làm cỏ thuê, cho đến rửa bát ở quán ăn. Có hôm mưa gió tầm tã, tôi vẫn đội nón ra đồng vì nếu nghỉ một ngày là hôm sau không có tiền mua gạo.

Nam lớn lên trong nghèo khó, nhưng nó học giỏi và hiếu thảo. Tôi chỉ có một ước mơ duy nhất: nó có thể học hành tử tế, có công việc ổn định, sau này không phải khổ như mẹ.

Và rồi nó làm được.

Ra trường, Nam xin được vào làm ở một công ty xây dựng trên thành phố. Lương không quá cao nhưng cũng đủ sống. Tôi mừng đến rơi nước mắt khi nó lần đầu tiên mang tiền về đưa cho tôi.

“Con trai mẹ giỏi rồi,” tôi nói vậy, dù trong lòng chỉ mong nó giữ lại tiền mà tiêu.

Nhưng rồi một ngày…

Dưới đây là phần tiếp nối và kết thúc cho câu chuyện của bạn:

Nhưng rồi một ngày, Nam dắt về một cô gái tên là Linh, giới thiệu là người yêu và muốn cưới làm vợ. Linh là tiểu thư thành phố, sành điệu, kiêu kỳ. Ngày đầu tiên bước chân vào ngôi nhà cấp bốn tuềnh toàng của tôi ở quê, cô ta khẽ nhíu mày, dùng ngón tay đeo nhẫn kim cương che mũi né tránh mùi khói bếp. Lúc ấy, lòng tôi đã dấy lên một nỗi lo âu mơ hồ, nhưng vì hạnh phúc của con trai, tôi vẫn gom góp hết tiền của, bán đi một góc vườn để lo cho chúng một đám cưới tươm tất.

Sau đám cưới, Nam đón tôi lên thành phố sống cùng vì tôi hay đau ốm, anh không yên tâm để mẹ ở quê một mình. Và đó cũng là lúc chuỗi ngày tủi nhục của tôi bắt đầu.

Trong mắt Linh, tôi chỉ là một bà già nhà quê nghèo hèn, cổ hủ và bẩn thỉu. Khi Nam có nhà, cô ta còn bằng mặt không bằng lòng, nhưng hễ Nam đi công tác, bộ mặt thật của Linh lại phơi bày trọn vẹn. Cô ta ra lệnh cho tôi như một người giúp việc không công, chê bai mọi món ăn tôi nấu.

Đỉnh điểm là một buổi trưa mùa hè oi bức. Nam đi công tác miền Trung, trong nhà chỉ có hai người. Tôi vừa dọn mâm cơm ra bàn, định kéo ghế ngồi xuống thì Linh từ phòng khách bước vào, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ. Cô ta giật phắt chiếc ghế gỗ ra, giong giọng hống hách:

“Mẹ ngồi dịch ra đất mà ăn giùm con cái. Người mẹ đầy mùi dầu gió với mồ hôi, ngồi đây ám hết vào ghế da con mới mua. Ở quê ăn bò ăn lăn quen rồi, lên đây thì phải biết ý chứ!”

Nói rồi, Linh ung dung ngồi xuống ghế, gác một chân lên chiếc ghế bên cạnh, vừa lướt điện thoại vừa gắp thức ăn, mặc kệ tôi đứng trân trân giữa phòng. Cổ họng tôi nghẹn đắng, nước mắt chực trào ra. Tôi lặng lẽ bưng bát cơm không, ngồi thu thủi xuống góc nền nhà lạnh ngắt, nuốt từng miếng cơm chan đầy nước mắt xót xa cho số phận mình, và xót cho cả sự nhu nhược của con trai khi cưới phải người vợ thế này. Tôi giấu kín, không nửa lời than vãn với Nam vì sợ vợ chồng nó lục đục.

Nhưng ở đời, luật nhân quả thường đến vào lúc người ta không ngờ nhất.

Nửa năm sau, công ty của Nam gặp sự cố lớn do một dự án bị đóng băng, kèm theo đó là việc anh bị đối tác lừa gạt một vố đau. Số nợ ập xuống đầu lên đến gần ba tỷ đồng. Ngôi nhà thành phố phải rao bán gấp, xe cộ cũng bị siết nợ. Từ một thiếu phu nhân giàu có, Linh rơi vào hoảng loạn. Cô ta suốt ngày khóc lóc, oán trách chồng bất tài, thậm chí đã viết sẵn đơn ly hôn để ký vì không chịu nổi cảnh nợ nần.

Giữa lúc gia đình đứng bên bờ vực tan nát, tôi lặng lẽ bắt xe đò về quê. Hai ngày sau, tôi quay lại thành phố, trên tay cầm theo một chiếc túi vải sờn cũ đã phai màu.

Không có mô tả ảnh.

Tôi đặt chiếc túi lên bàn trước mặt hai đứa. Linh nhìn cái túi, cười nhạt: “Mẹ mang rau với trứng ở quê lên bán lấy tiền trả nợ à? Giờ này thì bấy nhiêu giải quyết được gì!”

Tôi không nói gì, chậm rãi mở chiếc túi vải, lấy ra một chiếc hộp sắt hoen gỉ. Khi nắp hộp mở ra, cả Nam và Linh đều chết lặng. Bên trong là một tệp sổ đỏ dày cộp và một cuốn sổ tiết kiệm trị giá hơn bốn tỷ đồng đứng tên tôi.

Nam trợn tròn mắt, lắp bắp: “Mẹ… chuyện này là thế nào ạ? Sao mẹ lại có…”

Tôi thở dài, nhìn hai con rồi chậm rãi kể lại sự thật mà tôi đã giấu kín suốt mấy chục năm qua. Ngày xưa, mảnh đất hoang cằn cỗi ở quê mà tôi một mình làm lụng, cày cuốc thực chất nằm ngay trong khu vực quy hoạch lõi của một khu công nghiệp lớn và đường cao tốc liên tỉnh. Cách đây ba năm, nhà nước đã đền bù cho tôi một khoản tiền khổng lồ.

“Mẹ không tiêu đến một đồng, vẫn sống khắc khổ, giả nghèo giả khổ là vì mẹ muốn giữ lại làm vốn liếng cho con. Mẹ muốn xem xem, khi con mẹ trắng tay hay khi người ta nghĩ mẹ nghèo hèn, ai mới là người thực lòng đối đãi với gia đình này…” – Tôi nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt tràn ngập sự thất vọng.

Linh nghe đến đó, mặt mũi xám xịt, cắt không còn một giọt máu. Cô ta nhìn tệp sổ đỏ rồi lại nhìn xuống sàn nhà – nơi cô ta từng bắt tôi ngồi đất ăn cơm. Sự bàng hoàng, nhục nhã và hối hận cào xé khiến toàn thân Linh run rẩy. Cô ta quỳ sụp xuống, định nắm lấy tay tôi khóc lóc cầu xin tha thứ: “Mẹ… con sai rồi… con mắt mù mới đối xử với mẹ như vậy… Mẹ tha thứ cho con…”

Nhưng tôi khẽ rụt tay lại, lắc đầu. Sự hối hận này đã quá muộn màng. Tôi đẩy cuốn sổ tiết kiệm về phía Nam và nói: “Tiền này mẹ cho con để trả nợ và làm lại cuộc đời. Còn mẹ, mẹ sẽ về quê. Ngôi nhà thành phố này không phù hợp với một bà già mùi dầu gió như mẹ.”

Ngày tôi xách chiếc vali cũ bước ra khỏi cửa, Linh chỉ biết đứng khóc nấc lên trong bất lực và tủi hổ. Cô ta có thể giữ lại được tiền tài để cứu vãn gia đình khỏi nợ nần, nhưng danh dự, nhân phẩm và sự tôn trọng của chồng lẫn mẹ chồng thì đã vĩnh viễn mất đi. Cái giá phải trả cho sự khinh rẻ tình thâm là một vết nhơ lòng mà cả đời này Linh sẽ không bao giờ gột rửa được.