Bụng bầu vượ//t m/ặ/t ở tháng thứ 9, Mai khệ nệ xách túi to túi nhỏ len lỏi giữa dòng người đông đúc tại trung tâm mua sắm. Chồng cô, Quân, lấy lý do “phải đi công tác đột xuất để kiếm thêm tiền bỉm sữa” nên cô đành lầm lũi một mình chuẩn bị những món đồ đầu đời cho con.

Bụng bầu vượ//t m/ặ/t ở tháng thứ 9, Mai khệ nệ xách túi to túi nhỏ len lỏi giữa dòng người đông đúc tại trung tâm mua sắm. Chồng cô, Quân, lấy lý do “phải đi công tác đột xuất để kiếm thêm tiền bỉm sữa” nên cô đành lầm lũi một mình chuẩn bị những món đồ đầu đời cho con.

Nhưng khi vừa bước chân vào gian hàng đồ hiệu ở phía đối diện, tim Mai như ngừng đập. Quân – người chồng “đang đ/i công tác” – đang ân cần nâng v/áy cho một cô gái trẻ đẹp, tay xách nách mang những túi đồ hàng hiệu đắt đỏ. Hắn nhìn ả nhân tình bằng ánh mắt đắm đuối, bàn tay từng thề thốt chăm lo cho mẹ con cô giờ đang vuốt ve mái tóc người đ//àn bà khác.

Ngày hôm đó, trời Hà Nội âm u, se lạnh, lất phất mưa. Hương, đang mang bầ//u tháng thứ tám, cẩn thận đội chiếc nón vải rồi xách túi ra chợ. Chồng cô – Tuấn – nói sáng nay có cuộc họp gấp nên đi sớm. Cô không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ thấy hơi bu//ồn vì dù đã gần sinh, cô vẫn phải lủi thủi tự đi sắm từng chiếc tã, cái khăn, hộp sữa cho con.

Chợ đông, người chen chúc. Hương phải đi thật chậm để giữ thăng bằng cho bụng b/ầu lớn. Vừa chọn được vài món đồ s//ơ si//nh, đang định đi về thì cô nghe giọng một người quen quen. Rất quen. Là giọng chồng cô.

Quay đầu lại, Hương ch//ết lặ//ng.

Tuấn đang nắm tay một cô gái trẻ, váy ngắn, đi giày cao gót, cười nói ríu rít. Tay anh cầm túi, miệng đang hỏi:
– Em thích ăn gì, anh mua hết cho nhé.
– Thôi, em không ăn nhiều đâu, bé//o lắm.
– B//éo cũng kệ. B///éo anh vẫn y/êu.

Hương đứng ch//ết trâ//n như hóa đá. Cô không d/ám bước tới. Chỉ nhìn từ xa, đủ để thấy rõ cái dáng thân thuộc của người chồng đầu ấp tay gối, giờ đây đang dịu dàng chăm chút cho một người đ///àn b//à khác – trong khi vợ sắp sinh lại phải tự đi chợ một mình.

Nước mắt không chảy ra được. Tr/ái ti/m như bị ai đó b/óp ngh/ẹt.



Không làm ầm lên. Không k/hóc l/óc. Hương chỉ lấy điện thoại ra, nhắn cho chồng một dòng duy nhất…

Dòng tin nhắn ngắn gọn nhưng nặng tựa ngàn cân:

“Anh cứ thong thả chọn đồ cho cô ấy nhé, em mua xong đồ sơ sinh cho con rồi. Tiện đường qua toà án lấy đơn, em đặt sẵn ở cổng bảo vệ.”

Tuấn đang cười rạng rỡ, bỗng sắc mặt chuyển sang trắng bệch khi tiếng chuông điện thoại vang lên. Hắn hốt hoảng ngẩng đầu, dáo dác nhìn quanh giữa dòng người ngược xuôi. Từ xa, hắn bắt gặp bóng dáng gầy gò của Hương, một tay khệ nệ xách túi đồ trẻ con, một tay đỡ lấy chiếc bụng bầu vượt mặt đang lầm lũi bước đi trong cơn mưa phùn.

Hắn định buông tay cô nhân tình để chạy theo, nhưng đôi chân như bị chì xích lại. Sự hèn nhát và nhục nhã khiến hắn không dám đối diện với ánh mắt bình thản đến đáng sợ của vợ.

Hương không ngoảnh lại lấy một lần. Cô bắt một chiếc taxi, ngồi vào xe và lau đi giọt nước mắt duy nhất vừa lăn dài. Cô tự nhủ: “Con à, từ nay chỉ có hai mẹ con mình thôi. Một người cha bỏ rơi mẹ con mình lúc yếu lòng nhất, thì không xứng đáng có mặt lúc con chào đời.”

Cái kết của kẻ phản bội

Sự việc sau đó diễn ra nhanh chóng và dứt khoát như cách Hương rời đi:

  • Sự thật phơi bày: Hương không đánh ghen ầm ĩ, cô chỉ gửi nhẹ tấm ảnh chụp cảnh hai người tình tứ ở chợ vào nhóm chat chung của gia đình hai bên kèm lời nhắn: “Con trả anh Tuấn về cho bố mẹ dạy bảo lại, con bận đi sinh cháu nội cho ông bà đây ạ.”

  • Tay trắng hoàn toàn: Tuấn không ngờ rằng căn nhà họ đang ở vốn là tài sản thừa kế riêng của Hương từ ông bà ngoại. Trong lúc hắn mải mê cung phụng nhân tình, Hương đã âm thầm hoàn tất thủ tục pháp lý để đuổi hắn ra khỏi nhà ngay khi thủ tục ly hôn bắt đầu.

  • Sự hối hận muộn màng: Ngày Hương vào phòng sinh, chỉ có anh trai và mẹ đẻ bên cạnh. Tuấn quỳ rạp trước cửa bệnh viện, khóc lóc cầu xin được nhìn con một lần nhưng anh trai Hương đã chặn đứng: “Lúc vợ mày đứng giữa chợ nhìn mày ôm ấp đứa khác, mày có nghĩ đến đứa con này không?”

Ba năm sau, Hương trở thành một bà mẹ đơn thân rạng rỡ, điều hành một cửa hàng kinh doanh đồ mẹ và bé thành công. Còn Tuấn, sau khi bị cô nhân tình đào mỏ sạch sành sanh rồi đá văng khi hắn lâm vào cảnh thất nghiệp, giờ đây chỉ biết đứng từ xa nhìn con trai mình gọi người đàn ông khác là “ba” trong sự tiếc nuối tột cùng.