Chán cảnh về nhà chỉ thấy vợ đ://ẻ toàn con g//á/i, cố mãi được thằng con t/r/a/i thì càng nhìn càng thấy không giống mình, tôi bỏ mặc các con đi theo người tì:nh 1 tuần, ngày trở về con gái lớn chỉ vào trong nhà nói 1 câu khiến tôi hoả/n/g s:ợ…

Chán cảnh về nhà chỉ thấy vợ đ://ẻ toàn con g//á/i, cố mãi được thằng con t/r/a/i thì càng nhìn càng thấy không giống mình, tôi bỏ mặc các con đi theo người tì:nh 1 tuần, ngày trở về con gái lớn chỉ vào trong nhà nói 1 câu khiến tôi hoả/n/g s:ợ…

Chá-n cảnh về nhà chỉ thấy vợ đ//ẻ to/à/n co/n g//ái, tôi cứ đổ cho số trời. Bố tôi có 4 anh em tr//ai, tôi là tr/ưởng họ, vậy mà ba đứa đầu nhà tôi đều là con g/á/i. Cả làng xì xào:

– “Nhà đó chắc nghiệp nặng, không có con t/r/a/i nối dõi…”

Vợ tôi khổ vì lời ra tiếng vào. Đến lần thứ tư, cô ấy cắn răng giữ lại dù bác sĩ bảo sức khoẻ yếu. Khi biết là con trai, tôi mừng rơi nước mắt. Nhưng càng lớn thằng bé càng lạ. Da nó trắng bóc, mắt một mí híp, trán dô. Trong khi tôi thì ngăm ngăm, mắt sâu, mặt gãy…
Tôi bắt đầu nghi ngờ.

Những lúc bực, tôi mỉa vợ:

– “Cô chắc gì nó là con tôi?”

Vợ tôi khóc cạn nước mắt. Con gái lớn 13 tu-ổi cứ lặng thinh nhìn tôi bằng ánh mắt uất ức.

Một ngày nọ, tôi lén lút bỏ nhà đi theo người tì/nh – cô nhân viên tiệm tóc kém tôi 10 tu-ổi. Cô ta nũng nịu, bảo:

– “Em đẻ cho anh 2 thằng con trai chứ không như bà kia đâu…”

Tôi như m/ù quáng. Không thèm gọi điện về, mặc kệ vợ con số-ng ch;/ết thế nào. Suốt 1 tuần, tôi ở trọ với cô nhân tì-nh, mộng tưởng một gia đình mới “chuẩn giống mình”.

Cho đến chiều hôm đó – tôi vẫn nhớ là trời đang đổ mưa lâm râm – tôi về nhà với ý định dứt khoát ly dị vợ.

Vừa mở cửa, thấy mấy đứa con gái ngồi im phăng phắc, ánh mắt đỏ hoe. Con gái lớn bước tới, chỉ tay về phía trong phòng, lạnh lùng buông đúng một câu:

Tôi như ch-ết lặng ngay tại chỗ… Tôi lao vào trong phòng thì thấy….

…vợ tôi nằm bất động trên giường, gương mặt trắng bệch, bên cạnh là chai thuốc còn mở nắp và tờ giấy nhàu nát ướt đẫm nước mắt.

Tôi sững sờ. Tay run rẩy cầm tờ giấy, dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên trước mắt:

“Anh à, em xin lỗi vì đã không sinh cho anh nhiều con trai. Em đã cố gắng hết sức, nhưng em kiệt sức rồi.
Đừng trách các con, chúng ngoan lắm… chỉ cần anh đừng bỏ chúng mà đi.”

Chân tôi khuỵu xuống. Mọi thứ xung quanh như sụp đổ. Tiếng mưa ngoài hiên hòa cùng tiếng nấc nghẹn của các con.

Con gái lớn vẫn đứng đó, đôi mắt nó chứa cả nỗi đau và sự căm giận mà tôi chưa từng thấy:
– “Bố vừa lòng chưa? Mẹ chờ bố cả tuần… để nghe bố nói một câu xin lỗi. Nhưng bố không về. Mẹ yếu quá… rồi ngất luôn trong đêm.”

Tôi choáng váng, lao đến lay vợ, gọi tên cô trong vô vọng. Nhưng bàn tay cô đã lạnh.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình thật hèn hạ – người đàn ông tưởng mình “trưởng họ”, mà không bằng một đứa trẻ 13 tuổi biết khóc vì mẹ.

Đứa con trai – đứa mà tôi từng nghi ngờ – chạy đến ôm lấy chân tôi, ngây ngô nói qua tiếng nấc:
– “Bố ơi, con nhớ bố lắm… Mẹ bảo con phải đợi bố về… để nói cho bố biết… con thích ăn cá kho giống bố…”

Tôi quỵ xuống, ôm con, nước mắt hòa với nước mưa.

Hàng xóm nghe tin chạy sang, ai nấy nhìn tôi lắc đầu. Một ông cụ hàng xóm bảo khẽ:
– “Thằng bé giống ông ngoại nó đấy, sao không nhìn kỹ… mà gieo oan cho người đã sinh nó ra.”

Tôi như bị dao cứa vào lòng. Từng ký ức hiện về – lúc cô ấy gượng dậy giữa cơn đau để nấu cho tôi bữa cơm, khi cô che cho tôi khỏi nắng lúc ra đồng, khi cô cười dù nước mắt vẫn còn đọng nơi mi…

Tôi bật khóc như một đứa trẻ.

Khi cảnh sát đưa vợ đi, con gái lớn đứng nhìn, giọng khàn đặc:
– “Từ hôm nay… nhà này không còn ai cần bố nữa.

Tôi gục xuống giữa sân, mưa xối xả. Chỉ đến lúc ấy, tôi mới hiểu…
Không phải trời bắt tôi không có con trai nối dõi – mà trời phạt tôi vì đã không biết trân trọng người đàn bà sinh ra những đứa con cho mình.