Bạn trai 5 năm “đ:á”, tôi quyết định lấy anh trai quê cả đời chỉ biết nuôi l::ợn cho có tấm chồng

Tôi từng yêu Minh suốt năm năm. Anh là người đầu tiên nắm tay tôi, người đầu tiên nói lời “Anh sẽ cưới em”. Chúng tôi cùng thuê trọ, cùng chia đôi từng gói mì tôm trong những ngày cuối tháng. Tôi tin, chỉ cần có tình yêu, nghèo đến mấy cũng hóa thành hạnh phúc.

Rồi một ngày, Minh được thăng chức – từ nhân viên kinh doanh lên trưởng phòng. Tôi còn chưa kịp mừng thì anh bắt đầu đổi khác. Tin nhắn tôi gửi, anh trả lời hững hờ. Cuộc hẹn cuối tuần anh luôn lấy lý do “bận tiếp khách”. Cho đến khi tôi bắt gặp anh đi ăn cùng cô thư ký mới, tay trong tay, cười nói như chưa từng có tôi trên đời.

Tôi không khóc. Tôi chỉ thấy lạnh. Năm năm yêu, hóa ra chẳng bằng một chiếc váy công sở bó sát và đôi môi đỏ rực kia. Ngày tôi dứt khoát chia tay, anh nói nhẹ như không: “Em tốt, nhưng anh cần người biết giúp chồng phát triển sự nghiệp.”

Tôi rời thành phố, lòng trống rỗng. Về quê, mẹ nhìn tôi lắc đầu: “Con gái có tuổi rồi, đừng mơ cao nữa. Ở làng mình, thằng Tấn nhà bác Ba vẫn còn độc thân, nó hiền lành, chăm chỉ lắm. Nó chỉ biết nuôi lợn thôi, nhưng chịu khó, tử tế.”

Tấn – cái tên mà ngày xưa tôi nghe đã thấy “quê”. Người lúc nào cũng dính mùi cám, quần áo lấm lem, nói năng chậm rãi. Tôi từng cười khẩy: “Cả đời nuôi lợn, sao xứng với mình?”. Nhưng giờ, tôi chẳng còn gì để tự cao nữa. Tôi gật đầu. Một đám cưới giản dị diễn ra giữa mùa gió nồm.

Đêm tân hôn, Tấn dắt tôi ra chuồng lợn phía sau nhà. Tôi ngỡ ngàng: “Anh… làm gì vậy? Ở đây hôi lắm!”. Tấn chỉ cười hiền: “Anh muốn cho em thấy cuộc sống thật của anh. Anh không có gì phải giấu.”

Ánh đèn mờ, tiếng lợn ụt ịt vang khắp chuồng. Tôi thấy tủi hổ, chua chát. Đêm tân hôn của mình – ngay giữa chuồng lợn. Còn Minh, chắc giờ đang ở khách sạn sang trọng với cô thư ký kia.

Tấn quay sang nhìn tôi, giọng nghiêm mà ấm: “Anh biết em không yêu anh. Nhưng anh hứa sẽ khiến em không hối hận khi về làm vợ anh.” Rồi anh mở một cái hòm gỗ cũ đặt trong góc 1 khoang chuồng lợn bỏ không. Tôi nghĩ chắc là cám hoặc dụng cụ làm chuồng, nhưng khi nắp bật lên… tôi chết lặng.

Bên trong… đầy vàng: vòng tay, dây chuyền, nhẫn, thỏi vàng miếng sáng lóa.

Tấn nói chậm rãi: “Anh nuôi lợn từ năm mười tám tuổi. Người ta cười, bảo anh ‘chăn heo’ là đồ quê mùa. Nhưng mỗi năm anh đều để dành. Lúc giá thịt xuống, người ta bỏ, anh vẫn bám. Giờ anh có gần chục dãy chuồng, mỗi lứa mấy trăm con. Số vàng này là mười mấy năm anh tích cóp được. Anh chưa bao giờ khoe, vì sợ người ta đến với anh vì tiền.”

Tôi đứng chết trân. Những miếng vàng phản chiếu ánh đèn vàng nhạt, sáng lấp lánh. Mùi hôi trong chuồng bỗng chẳng còn khiến tôi khó chịu nữa — thay vào đó là một cảm giác khác lạ, vừa xấu hổ, vừa khâm phục.

Tấn nhẹ nhàng nói: “Anh chỉ cần một người vợ biết ở bên, cùng anh giữ nhà này. Em đồng ý chứ?”. Tôi bật khóc. Không phải vì hối hận, mà vì nhận ra bao năm qua mình đã nhìn người bằng cái vỏ bề ngoài.

Nửa năm sau, tôi học cách trộn cám, tiêm lợn, dọn chuồng. Bàn tay từng quen gõ bàn phím giờ chai sạn, nhưng mỗi chiều nghe tiếng Tấn cười trong chuồng lợn, tôi thấy bình yên.

Một hôm, Minh gọi cho tôi: “Em ổn chứ? Anh… chia tay rồi. Nếu còn tình cảm…”. Tôi nhìn ra chuồng lợn, thấy Tấn đang dắt từng con ra tắm, miệng huýt sáo, nụ cười hiền như nắng. Tôi lấy tay xoa cái bụng bầu đã nhô cao chỉ đáp khẽ: “Em đang rất hạnh phúc. Cảm ơn anh vì đã bỏ rơi em năm ấy.”