Anh Minh về sớm hơn dự định, chỉ để tạo cho con gái một bất ngờ nhỏ. Nhưng thứ chờ anh dưới mái nhà lại là một cú đ/á/n/h thẳng vào t/i/m… “Con ơi ba xin lỗi con nhiều lắm!

Anh Minh về sớm hơn dự định, chỉ để tạo cho con gái một bất ngờ nhỏ. Nhưng thứ chờ anh dưới mái nhà lại là một cú đ/á/n/h thẳng vào t/i/m… “Con ơi ba xin lỗi con nhiều lắm!

Trời vừa sụp tối. Con đường đất trước ngõ còn loang loáng nước sau cơn mưa chiều. Anh vừa từ công trình ở Bình Dương trở về vì đội thi công tạm ngưng, bắt chuyến xe đêm, lòng chỉ nghĩ đến khoảnh khắc con bé chạy ra ôm cổ mình, líu lo đủ thứ chuyện ở lớp.

Cửa nhà khép hờ.

Anh bước vào. Mùi cám trộn lẫn mùi hôi từ chuồng lợn sau vườn xộc thẳng lên mũi. Trong phòng khách, tivi bật nhỏ, ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt dửng dưng của chị Hương – vợ kế anh. Thấy anh, chị chỉ liếc qua:

— Về sớm vậy à?

Không một nụ cười. Không một câu hỏi han.

Anh không đáp, đi thẳng vào buồng con gái. Căn phòng trống trơn. Chiếc mền hồng con bé ôm ngủ mỗi tối cũng không còn. Gối bị lật ngược. Và dưới lớp vỏ gối nhăn nhúm là một tờ giấy học trò gấp tư.

Tay anh run lên khi mở ra.

“Ba ơi, con xin lỗi… Con không cố ý làm bể cái chén. Con sẽ ngoan hơn. Ba đừng giận con…”

Chữ viết nguệch ngoạc, chỗ đậm chỗ nhòe như bị nước mắt làm lem.

Ti/m anh thắt lại.

— Bé Lan đâu rồi? — giọng anh khàn đặc.

Chị Hương nhún vai:

— Nó lì lắm. Cho ra sau dọn chuồng lợ/n, ngủ ngoài đó cho chừa.

— Ngủ… ngoài đó?

— Ừ. Có sao đâu. Tr/ẻ c/o/n mà.

Một câu “có sao đâu” nhẹ bẫng như không.



Anh Minh không nói thêm lời nào. Anh lao ra sau nhà, trượt chân trên nền đất ướt. Chuồng lợn nằm sát bờ rào, mái tôn thấp, ánh đèn vàng leo lét. Ngay cạnh máng rửa, dưới tấm bạt cũ ẩm mốc, một thân hình bé nhỏ co ro.

Bé Lan ôm chặt con g/ấu bông đã sờn lông. Mặt con lấm lem, tóc dính bùn, đôi chân trần tím tái vì lạnh. Mùi hôi nồng nặc bao quanh.

Anh đứng ch//ế/t lặng….

Cổ họng anh Minh nghẹn đắng, một luồng nóng rực xông thẳng lên mắt. Anh lao đến, đôi tay run rẩy đại bạt tấm nilon bẩn thỉu ra. Cảm nhận được hơi người, con bé giật mình thon thót, đôi mắt kèm nhèm nước cốt mở ra đầy sợ hãi. Theo bản năng, Lan co rúm người lại, hai tay ôm đầu lý nhí:

— Con xin lỗi… dì ơi con dọn xong rồi… con không dám ngủ quên nữa đâu…

— Lan ơi! Ba đây… Ba về với con đây!

Nghe giọng nói quen thuộc, con bé khựng lại. Nó ngước lên, nhìn rõ gương mặt ba dưới ánh đèn lờ mờ. Giây phút ấy, bao nhiêu kìm nén vỡ òa, Lan nhào vào lòng anh, khóc nấc lên từng hồi. Tiếng khóc xé lòng giữa đêm vắng, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và sự lạnh lẽo của góc chuồng lợn.

— Ba ơi… ba đừng đi nữa… Con lạnh lắm… con đói…

Anh Minh bế thốc con lên, áp gương mặt nhỏ xíu lấm lem vào ngực mình. Cảm nhận hơi ấm yếu ớt và sự run rẩy từ cơ thể bé nhỏ, anh thấy mình tồi tệ đến tận cùng. Vì miếng cơm manh áo, vì tin vào lời hứa “chăm sóc con tử tế” của người đàn bà kia mà anh đã để con mình sống trong địa ngục trần gian.

Anh bước thẳng vào nhà. Chị Hương vẫn ngồi đó, thản nhiên bấm điện thoại. Thấy anh bế con vào, chị ta còn định mở miệng cằn nhằn:

— Anh chiều nó quá nó hư…

“BỐP!”

Một cái tát nảy lửa khiến chị ta ngã nhào xuống ghế. Anh Minh nhìn vợ kế bằng ánh mắt sòng sọc lửa giận, giọng anh gầm lên như con thú bị thương:

— Cô không phải là người! Từ giây phút này, bước ra khỏi nhà tôi ngay lập tức. Đồ đạc của cô, tôi sẽ ném ra đường sau.

Không đợi chị ta kịp lu loa, anh bế con vào buồng, dọn sạch những gì thuộc về Lan vào chiếc túi xách cũ. Anh không thể ở lại căn nhà này thêm một phút nào nữa, nơi mà sự tàn nhẫn đã lấn át tình người.

Bước ra khỏi cổng trong cơn mưa lác đác, anh Minh thắt chặt vòng tay giữ lấy con gái. Anh thầm thì bên tai bé, giọng kiên định dù nước mắt vẫn lăn dài:

— Ba sai rồi. Ba xin lỗi con nhiều lắm. Từ nay về sau, dù có phải đi phụ hồ, đi bốc vác, ba cũng sẽ mang con theo. Ba sẽ không bao giờ để con phải cô đơn một mình trong bóng tối nữa…

Lan ôm chặt cổ ba, gục đầu ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Phía trước họ là con đường đêm mù mịt, nhưng ít nhất, trái tim họ đã tìm thấy hơi ấm của nhau.