Vừa vào công ty được 3 ngày thì tôi được sếp yêu cầu đi công tác nước ngoài với anh 1 tuần với vai trò thư kí, tôi đứng giữa hai lựa chọn không đi thì mất việc, đi thì cũng sợ vì chỉ có tôi và sếp, tối đó sếp chỉ đặt 1 phòng

Vừa vào công ty được 3 ngày thì tôi được sếp yêu cầu đi công tác nước ngoài với anh 1 tuần với vai trò thư kí, tôi đứng giữa hai lựa chọn không đi thì mất việc, đi thì cũng sợ vì chỉ có tôi và sếp, tối đó sếp chỉ đặt 1 phòng👇

Vừa vào công ty được ba ngày, tôi đã được gọi lên phòng giám đốc. Anh ta – sếp mới của tôi – dáng cao, ánh mắt nghiêm nghị, giọng nói trầm khiến người nghe vừa nể vừa s/ợ.

“Tuần này tôi có chuyến công tác nước ngoài, em đi cùng nhé. Cần một thư ký hỗ trợ.”

Tôi ch/ế/t l/ặ/n/g. Vừa mới thử việc, chưa kịp quen ai, giờ lại phải đi công tác nước ngoài một tuần – mà chỉ có hai người?

Trong đầu tôi xoáy lên hàng loạt câu hỏi: Đi thì sao, không đi thì sao? Nếu từ chối, chắc tôi m/ất việc.

Nhưng nếu đi… lỡ có chuyện gì, ai sẽ tin lời tôi?

Tối đó tôi nằm trằn trọc, suy nghĩ đến tận khuya. Cuối cùng, tôi quyết định đi – vì sự nghiệp, vì niềm tin rằng không thể đánh giá ai chỉ bằng nỗi s/ợ mơ hồ của mình.

Đêm trước ngày bay, sếp nhắn:

“Mai tôi qua đón, đi cùng cho tiện. Sáng sớm taxi khó bắt.”

Tôi chỉ “vâng” một tiếng. Sáng hôm sau, anh đến đúng giờ, xe anh sáng bóng, hương nước hoa nhè nhẹ lan ra trong không khí. Chuyến bay dài bốn tiếng, anh ngồi bên cạnh, thi thoảng hỏi han:

“Em có hay bị s/ay máy bay không?”

“Không ạ.”

Anh chỉ cười, không nói thêm gì.

Đến nơi, chúng tôi làm thủ tục nhận phòng. Lúc cô lễ tân trao chìa khóa, tôi thoáng thấy chỉ có một thẻ phòng. Tôi hơi nhíu mày, nhưng vẫn nghĩ chắc là sẽ đưa thêm.

Nhưng không. Khi bước vào thang máy, sếp khẽ nói:
“Bên khách sạn họ nói nhầm, giờ full phòng rồi. Tối nay đành ở tạm, mai tôi sẽ xử lý.”

Ti/m tôi đậ/p thình thịch. Tôi cố giữ bình tĩnh, gật đầu rồi bước vào phòng. Anh lịch sự kéo vali sang một bên, nói:

“Em tắ//m rửa nghỉ ngơi đi, tôi sẽ ngồi ngoài ban công làm việc.”

Tôi chẳng biết nói gì, chỉ chui thẳng vào nhà tắm, khóa cửa. Nước chảy ào ào mà đầu óc tôi rối bời. Tôi ngồi trên nắp bồn cầu, tự hỏi: Có khi nào… anh ta cố ý?
Thời gian trôi chậm rì rì. Một tiếng trôi qua. Ngoài kia im phăng phắc.

Rồi đột nhiên – cốc cốc cốc “MỞ CỬA ĐI EM”…….

Tôi giật mình, tim đập loạn. Tay run run nắm chặt tay nắm cửa, trong đầu chỉ nghĩ đến việc bỏ chạy.
Nhưng khi hé cửa, tôi thấy anh đang đứng đó — gương mặt lấm tấm mồ hôi, tay cầm… chiếc laptop cắm sạc đang bốc khói.

“Ổ điện trong phòng bị chập, anh sợ cháy nên gọi em dậy ra ngoài tạm. Không sao chứ?”

Tôi sững người, rồi thấy xấu hổ vì những điều mình vừa nghĩ.
Cả đêm hôm đó, hai người ngồi ngoài ban công, nói chuyện công việc và cuộc sống. Anh kể về thời mới đi làm, cũng từng bị hiểu lầm, nên luôn cố giữ khoảng cách với nhân viên nữ.

Sáng hôm sau, khi tôi định xuống lễ tân hỏi lại chuyện phòng, anh đã làm xong mọi thứ.

“Anh đặt thêm phòng rồi. Lần sau có chuyện gì cứ nói thẳng, đừng giữ trong lòng. Ở công ty này, em chỉ cần làm tốt công việc là đủ.”

Tôi cười nhẹ. Hóa ra, có những nỗi sợ chỉ là do mình tự tưởng tượng — còn lòng tin, đôi khi cũng bắt đầu từ một khoảnh khắc rất nhỏ.