Lúc ấy, trong lòng tôi thầm nghĩ mẹ chồng sẽ chia một phần cho vợ chồng tôi và anh chồng. Nhưng điều tôi không ngờ đến là ông bà lại đưa hết số tiền đền bù ấy cho chị dâu.
Chồng tôi có một người anh trai là anh em sinh đôi. Tôi nghe chồng nói quan hệ giữa hai anh em không được tốt lắm. Sau khi tôi và chồng kết hôn, đúng như chồng từng tâm sự , anh chồng rất khó gần, không bao giờ nói chuyện cười đùa với chúng tôi. Vì mối quan hệ giữa hai anh em trai không mấy thân thiết nên giữa tôi và chị dâu cũng khá khó gần. Mẹ chồng tuy thiên vị chồng tôi hơn nhưng bà lại thương chị dâu hơn tôi nhiều.
Tôi và chồng quen nhau khi học đại học và kết hôn ngay sau khi tốt nghiệp. Anh trai chồng thì đã nghỉ học từ lâu. Học hết hai năm trung học, anh đã đi làm thêm. Khi 20 tuổi anh kết hôn với chị dâu qua sự giúp đỡ của mẹ chồng. Chị dâu lấy anh chồng là do mẹ chồng giới thiệu, có thể nói chị là mẫu con dâu lý tưởng nên mẹ chồng thích là chuyện bình thường, cộng thêm việc chị ấy sinh được cháu đích tôn nữa nên càng được quý hơn.
Vợ chồng tôi đều có tư tưởng khá tân tiến. Cả hai có công việc riêng, vì muốn ổn định và phát triển sự nghiệp nên vợ chồng tôi chưa muốn có con trong thời gian tới. Còn chị dâu thì khác, chị lấy anh trai chồng không lâu thì có thai rồi sinh được một bé trai. Điều ấy khiến mẹ chồng rất vui mừng, hàng ngày bà đi lại sang nhà chị dâu mấy lượt để chăm sóc mẹ con chị. Thấy tôi mãi chưa có bầu, mẹ chồng thường xuyên nói bóng gió, đại ý là thúc giục chuyện chúng tôi sớm có con. Vì tôi thường hay cãi mẹ chồng trong chuyện sinh con nên bà cũng ghét tôi ra mặt.
Bố mẹ chồng nói, vợ chồng tôi chưa có con cái, chi tiêu ít thì cần số tiền ấy để làm gì. Trong khi đó, con của anh chồng cũng đã lớn, đi học tốn tiền hơn nên việc cho vợ chồng con trai cả để lo cho cháu đích tôn là chuyện nên làm. Dù thấy bố mẹ chồng đối xử bất công nhưng tôi cũng không mấy bận tâm. Trên thực tế, tôi và chồng đều có mức lương khá cao nên chúng tôi cũng không cần số tiền đó.
Ngược lại, anh chồng và chị dâu khi có tiền tỷ trong tay thì bắt đầu tiêu xài hoang phí. Thậm chí, anh chồng còn dùng tiền bố mẹ cho để đánh bạc và bị thua mất sạch. Bố mẹ chồng tôi biết chuyện thì tức giận đến ngất đi còn tôi thì khẽ mỉm cười. Tôi nghĩ, cái gì đến quá dễ dàng thì cũng chẳng được bền lâu, đồng tiền không do mình làm ra thì họ đâu biết tiếc và trân quý. Chỉ trách bố mẹ chồng đã không biết “chọn mặt gửi vàng”, giờ thành tay trắng rồi, có hối hận cũng chẳng kịp nữa.
Sau cú sốc anh cả dùng tiền đền bù để đánh bạc và thua sạch, ngôi nhà ba gian cũ kỹ chìm trong bầu không khí tang thương. Bố mẹ chồng tôi, sau khi tỉnh lại, dường như đã già đi cả chục tuổi. Mẹ chồng cứ khóc lóc, than vãn về sự vô dụng của con trai cả và sự đổ vỡ của tương lai mà bà đã dày công xây đắp cho cháu đích tôn.
Sự Thức Tỉnh Muộn Màng
Điều đáng nói là thái độ của chị dâu và anh chồng. Chị dâu từ người được cưng chiều nhất nhà, giờ đây phải đối mặt với một khoản nợ không chính thức vì chồng đã mang cả tài sản của bố mẹ chồng đi thế chấp ngầm. Anh chồng thì trở nên lầm lì, tránh mặt mọi người. Cả hai không còn cái vẻ kênh kiệu, tự mãn khi nắm trong tay tiền tỷ nữa.
Trong khi mẹ chồng trách móc Tuyền (chị dâu), lần đầu tiên, tôi thấy chị ấy bật khóc nức nở, nhưng không phải vì hối hận chuyện tiêu xài hoang phí, mà vì sự áp lực phải gánh vác tương lai của đứa con. Sự thiên vị mù quáng của mẹ chồng cuối cùng đã hại chính người bà yêu thương nhất.
Phản Ứng Của “Chúng Tôi”
Chồng tôi – người em trai song sinh từng bị anh mình ghét bỏ – lại là người hành động. Dù mối quan hệ giữa hai anh em không tốt, nhưng tình máu mủ vẫn còn đó. Anh ấy không mỉa mai, không lên án, mà im lặng lo lắng cho sức khỏe của bố mẹ.
Anh ấy đã cùng tôi trích một phần tiền tiết kiệm, trả dứt điểm khoản nợ nhỏ và bắt đầu sửa sang lại căn nhà cũ cho bố mẹ. Chúng tôi làm việc này không phải vì lòng tốt đột xuất, mà là vì nghĩa vụ của những người con có năng lực tài chính và trách nhiệm.
Mẹ chồng nhìn cảnh vợ chồng tôi lẳng lặng lo toan, ánh mắt đầy phức tạp. Sự ghét bỏ ngày xưa không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã được thay thế bằng một sự hổ thẹn và biết ơn sâu sắc. Bà nhận ra rằng, người con dâu bà từng chê bai vì chưa sinh con lại là người có đủ bản lĩnh và sự độc lập để đối phó với khó khăn.
Cái Kết Của Sự Bất Công
Một buổi tối, khi tôi đang lau dọn phòng khách, mẹ chồng rụt rè tiến đến. Bà đưa tôi một cuốn sổ tiết kiệm cũ, bên trong có một số tiền nhỏ bà tích cóp được.
“Mẹ xin lỗi, con ạ. Hồi trước mẹ thiên vị quá. Tiền này không đáng là bao, nhưng mẹ muốn bù đắp cho con. Vợ chồng con tự lập, tự lo cho bố mẹ, con hơn nó nhiều lắm,” bà vừa nói vừa nắm chặt tay tôi.
Tôi mỉm cười, không nhận cuốn sổ. “Mẹ, con không cần số tiền này. Vợ chồng con có đủ. Mẹ hãy giữ lại để lo cho tuổi già.”
Tôi biết, nụ cười của tôi không phải là sự hả hê, mà là sự khẳng định giá trị bản thân. Tôi đã thắng trong “trận chiến” vô hình này, không bằng tiền bạc, mà bằng sự độc lập và bản lĩnh.
Cuối cùng, gia đình vẫn không hoàn toàn hàn gắn. Chị dâu và anh chồng phải tự tìm việc làm, bắt đầu lại từ đầu với những gánh nặng tài chính. Còn vợ chồng tôi, chúng tôi sống cuộc đời tự do, độc lập, nhưng đã giành được sự tôn trọng tuyệt đối từ bố mẹ chồng.
Món quà lớn nhất mà chúng tôi nhận được không phải là tiền đền bù, mà là vị trí xứng đáng trong gia đình, được xây dựng trên nền tảng của tự chủ và trách nhiệm, chứ không phải sự thiên vị mù quáng.