Tôi nuôi con của người yêu cũ 17 năm, đến lúc con vào Đại học thì cô ấy trở về muốn giành lại con
Tôi nuôi con của người yêu cũ 17 năm, đến lúc con vào Đại học thì cô ấy trở về muốn giành lại con![]()
Tôi gặp lại Hân sau ba năm chi/a t/a/y. Cô gõ cửa nhà tôi vào một buổi chiều mưa tầm tã, trên tay là chiếc vali cũ và khuôn mặt mệt mỏi.
“Em… ma//n/g th//a//i rồi,” cô nghẹn giọng.
Tôi sững người, im lặng rất lâu. Nhưng rồi, không hiểu sao, tôi vẫn mở cửa, kéo vali của cô vào nhà. Dù trái t/im từng bị tổ/n thư/ơn/g, nhưng ý nghĩ “một đ/ứ//a tr/ẻ sắp chào đời” khiến tôi không thể quay lưng.
Tôi không hỏi nhiều. Tôi chỉ nói:
“Thôi thì, nếu em không còn ai, ở lại đây. Dù gì… cũng cần có một gia đình.”
Chúng tôi sống lặng lẽ bên nhau, đứa bé ra đời – là một cô con gái nhỏ, tôi đặt tên là An Nhiên, mong đời con sẽ bình yên như tên gọi.
Nhưng đời chẳng bao giờ dễ dàng như mong muốn.
Khi con tròn một tu/ổi, tôi đi làm về thì căn phòng trống trơn. Cô ấy đã biế/n m/ấ/t – không một lời từ biệt, không để lại cả tờ giấy nhắn.
Chỉ còn lại tôi… và đứa bé đ//ỏ h//ỏ/n đa//ng kh//óc trong nôi.
Những năm sau đó là chuỗi ngày chật vật. Tôi đi phụ hồ, làm thuê, ai thuê gì làm nấy. Nhiều đêm con s/ố//t c//ao, tôi bế con chạy khắp bệnh viện, vừa bế vừa khóc vì không đủ tiền viện phí. Có lần, tôi phải đi v/ay từng trăm nghìn để mua thu/ốc cho con.
Nhưng rồi, con cũng lớn, cũng học giỏi, ngoan ngoãn. Mười bảy năm trôi qua, tôi thấy cuộc đời mình chẳng còn gì tiếc nuối — chỉ cần con hạnh phúc là đủ.
Ngày con nhận giấy báo trúng tuyển đại học, tôi run tay mở phong bì, nước mắt cứ thế rơi.
Nhưng niềm vui chưa trọn thì nỗi lo đã ập đến:
Trường yêu cầu đóng 10 triệu tiền nhập học, mà trong túi tôi chỉ có 2 triệu. Tôi dẫn con đi nộp hồ sơ, lòng ngổn ngang.
Ngay lúc tôi đang định xin khất lại, thì một người phụ nữ sang trọng bước đến bàn tiếp nhận, nói nhỏ gì đó với nhân viên rồi quay sang tôi:
“Anh khỏi lo, học phí năm nay tôi đóng rồi.”
Tôi ngẩn ngơ nhìn — là Hân.
Vẫn khuôn mặt ấy, nhưng ánh mắt giờ lạnh và tự tin đến lạ.
Cô quay sang tôi, giọng trầm tĩnh:
“Cảm ơn anh… đã chăm sóc con tôi suốt 17 năm. Nhưng giờ, tôi muốn đón con về.”
Tôi ch/ế/t l//ặ//ng.
“Em nói gì cơ? Nó là con tôi!”…

“Con Của Tôi”
“Em nói gì cơ? Nó là con tôi!” — tôi lặp lại, giọng run run, vừa kinh ngạc vừa nghẹn đắng.
Hân nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút dao động, nhưng rồi lại trở nên kiên định.
“Anh biết rõ… máu mủ của con là ai. Tôi có lỗi khi bỏ đi, nhưng tôi là mẹ nó. Tôi có quyền được làm mẹ.”
Tôi đứng lặng. Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi rả rích như mười bảy năm trước — cái đêm tôi đón cô vào nhà, khi trong lòng chỉ có thương và tin.
Mười bảy năm qua, tôi nuôi con bằng đôi tay chai sạn, bằng từng giọt nước mắt và giấc ngủ đứt quãng.
Tôi không phải cha ruột của con — nhưng từng tiếng “ba ơi”, từng bát cháo bón lúc con bệnh, từng tấm giấy khen dán trên tường… tất cả là sợi dây máu thịt còn thật hơn cả huyết thống.
Tôi nhìn Hân, giọng khàn hẳn đi:
“Mười bảy năm em ở đâu khi nó khóc vì sợ, khi nó bị sốt giữa đêm, khi tôi phải đi vay từng trăm nghìn để mua thuốc? Mười bảy năm em đã ở đâu, Hân?”
Cô cúi mặt, nước mắt rơi xuống chiếc váy sang trọng.
“Tôi biết… tôi không xứng, nhưng anh hiểu không, tôi chưa bao giờ quên nó. Tôi đã phải sống trong hối hận từng ngày.”
Tôi quay đi, không muốn nhìn đôi mắt ấy nữa.
“Nhưng hối hận không thể đổi lấy mười bảy năm. Con bé lớn lên bằng tình yêu tôi dành cho nó, không phải bằng tội lỗi của em.”
Bỗng từ phía sau, giọng con gái vang lên run rẩy:
“Ba… mẹ…”
Tôi quay lại. An Nhiên đứng đó, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tuổi mười bảy.
Cả hai chúng tôi — tôi và Hân — đều sững lại.
Nó nhìn tôi, rồi nhìn mẹ ruột.
“Con biết từ lâu rồi… Con nghe người ta nói, nghe cả những lần ba trốn ra ngoài khóc. Nhưng với con, người sinh ra con là mẹ, còn người nuôi con, dạy con, là ba. Con… không muốn mất ai hết.”
Hân bật khóc, còn tôi chỉ biết siết chặt tay con, sợ buông ra thì nó sẽ rơi mất.
Một lát sau, Hân lau nước mắt, giọng nghẹn lại:
“Anh yên tâm. Tôi sẽ không giành. Tôi chỉ muốn được nhìn con, được nghe nó gọi một tiếng… mẹ thôi.”
Tôi im lặng.
Trước mặt tôi không còn người đàn bà phản bội năm xưa, mà là một người mẹ tan nát vì lỗi lầm.
Tôi gật đầu, khẽ nói:
“Nếu em thật lòng muốn làm mẹ, hãy bắt đầu bằng việc xin lỗi con. Phần còn lại… để con quyết định.”
Nhiều năm sau, An Nhiên vẫn sống với tôi, nhưng mỗi cuối tuần, con lại đến nhà Hân — người đàn bà từng bỏ rơi, nay lặng lẽ nấu những bữa cơm chờ con ghé qua.
Còn tôi, vẫn gọi cô là “chị Hân” mỗi khi gặp, như một cách khép lại quá khứ.
Một lần, con hỏi:
“Ba ơi, nếu được chọn lại, ba có nhận nuôi con nữa không?”
Tôi cười, vuốt tóc con gái, nói khẽ:
“Ba không chọn. Vì đó là duyên. Duyên để ba được làm cha.”